Thất Chủng Binh Khí 1 - Trường Sinh Kiếm

Thất Chủng Binh Khí 1 - Trường Sinh Kiếm

Tác giả: Cổ Long

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 322791

Bình chọn: 10.00/10/279 lượt.

giường, ôm lấychiếc gối, cô nói:

- Tại sao mình không đem rượu lên,uống ngay tại nơi đây ?

Bạch Ngọc Kinh mỉm cười nói:

- Uống rượu có chỗ của uống rượu,chỗ không đúng, rượu ngon cũng biến thành lạt thếch.

Viên Tử Hà hỏi:

- Nơi đây có gì là không đúng ?

Bạch Ngọc Kinh nói:

- Nơi đây là chỗ để ngủ.

Viên Tử Hà nói:

- Nhưng ... dưới lầu chắc là cónhiều người lắm, em không có đồ mới để mặc, làm sao xuống lầu ?

Bạch Ngọc Kinh nói:

- Tôi là y phục mới của cô đây.

Viên Tử Hà nói:

- Anh ?

Bạch Ngọc Kinh nói:

- Đi chung với tôi, cô không cầnphải thay y phục, người ta cũng nhìn cô.

Viên Tử Hà bật cười, cô nhoẻn miệngnói:

- Có phải lúc nào anh cũng thấy mìnhrất phi thường ?

Bạch Ngọc Kinh nói:

- Thông thường là vậy.

Viên Tử Hà hỏi:

- Anh không bị đỏ mặt bao giờ sao ?

Bạch Ngọc Kinh nói:

- Không.

Y bỗng quay người lại nói:

- Chờ cô ở dưới lầu nhé.

Viên Tử Hà hỏi:

- Tại sao ?

Bạch Ngọc Kinh nói:

- Bởi vì bây giờ mặt tôi đã đỏ hồnglên rồi, tôi mà đỏ mặt lên, tôi không muốn ai nhìn thâáy.

Viên Tử Hà mở cái rương đồ đem theora, lấy ra một bộ quần áo. Y phục tuy không hoàn toàn mới, nhưng mỹ lệ tựa rángchiều. Cô thích mặc y phục màu sắc rực rỡ tươi sáng, cô thích người rực rỡ tươisáng.

Bạch Ngọc Kinh hình như là người đó.

Y kiêu ngạo, tùy ý, có lúc bốc đồngin hệt một đứa bé, có lúc lại thâm trầm như một con hồ ly.

Cô biết hạng đàn ông ấy rất khó đốiphó, đàn bà muốn chiếm đoạt y, thật không phải là chuyện dễ dàng.

Nhưng cô quyết tâm phải thử một lần.

oOo Chỗ ăn uống ở nơi đây không lớnlắm, nhưng rất tinh trí.

Bàn ăn làm bằng gỗ đỏ, còn có xenlẫn vân thạch, trên tường treo những đồ thư họa thích hợp, trên tủ có chưng hoavừa mới nở, làm cho người ta vừa bước vào, bèn cảm thấy mình được ngồi trongchỗ này ăn uống một điều vinh hạnh, vì vậy giá tiền dù có mắc hơn chỗ khác mộtchút, cũng không ai màng đến.

Ba gã trong Thanh Long Hội, ngồi ởcái bàn gần cửa nhất, cặp mắt vẫn còn nhìn trừng trừng ra cửa.

Bọn họ hiển nhiên còn đang đợi aiđó.

Châu Đại Thiếu ngồi bàn gần bên songcửa, y đang ăn uống thả cửa, gã áo đen vẫn còn đứng sau lưng y như một chiếcbóng.

- Vị khách quan này có ăn cơm không?

- Y có thể chờ ta ăn xong rồi sẽ ăn.

Để người ta đi trước mình, đợi ngườita ăn trước rồi ăn sau, đấy chính là mệnh vận của một số người tự chọn chomình.

Pháp sự làm xong rồi, hai gã hòathượng cũng ở nơi đây ăn cơm, ánh đèn chiếu trên hai cái đầu bóng loáng, nhưhai cái hồ lô.

Hình như bọn họ vừa mới cạo đầu.

Trong gió còn phảng phất đưa lạitiếng bà già đang khóc, rốt cuộc người nào đã chết ? Tại sao bà ta khóc thươngtâm đến như vậy ?

Người đập vỡ bồn cá vàng còn chưathò mặt ra sao ? Tại sao y núp mãi trong nhà không dám thò mặt ra ngoài ?

Trà thật ngon, rượu cũng là rượungon.

Bạch Ngọc Kinh thay một bộ đồ mớimàu xanh, uống được vài ly, y tựa hồ đã quên đi hết bao nhiêu chuyện gì khôngthoải mái.

Phương Long Hương thì lộ vẻ khônghăng hái tí nào, uống rượu rất ít, cơm cũng ăn không bao nhiêu.

Viên Tử Hà nhoẻn miệng cười tươinói:

- Anh ăn gì mà còn ít hơn cả mấy côbé nữa ?

Phương Long Hương cười khổ nói:

- Bởi vì tôi ăn đồ của tôi, thành rakhông khỏi đau bụng một chút.

Bạch Ngọc Kinh nói:

- Ta chẳng đau bụng tí nào.

Y bỗng vỗ tay kêu phổ ky lại, nói:

- Đem vài dĩa đồ ăn và rượu ngonnhất lại con hẻm phía sau, đưa cho một ông quan sai đội mũ hồng anh, và mộtngười bán mì.

Phương Long Hương lạnh lùng nói:

- Còn cái gã đội mũ lông nữa ?

Bạch Ngọc Kinh nói:

- Nghe nói bọn họ tùy thời tùy lúcđều có thể tìm đồ ăn được.

Phương Long Hương nói:

- Ngô công, Bích hổ, tiểu xà.

Gương mặt của Viên Tử Hà bỗng trắngbệch ra, hình như nhịn không nổi muốn mửa.

Trong phòng hình như mỗi người đềuđang len lén nhìn cô, thậm chí hai gã hòa thượng cũng không ngoại lệ.

Miệng bọn họ đang ăn chay, cặp mắtchẳng ăn chay tí nào.

Bỗng nghe tiếng vó ngựa bên ngoài,kiện mã hí vang, rồi ngừng ngay trước cửa.

Ba gã Thanh Long Hội lập tức nhảybật dậy, mặt lộ đầy vẻ mừng rỡ.

Người bọn họ chờ nãy giờ rốt cuộc đãđến.

Phương Long Hương liếc qua Bạch NgọcKinh một cái, nâng ly rượu lên nói:

- Ta kính ngươi một ly.

Bạch Ngọc Kinh hỏi:

- Tại sao bỗng nhiên kính ta ?

Phương Long Hương thở ra nói:

- Ta chỉ sợ không kính một ly, sẽkhông có cơ hội để làm vậy nữa.

Bạch Ngọc Kinh cười cười nói:

- Sao ngươi không thử xem người đangđến là ai, rồi kính ta cũng không muộn ?

Không cần phải y nói ra, mỗi ngườiđều đang đưa mắt nhìn ra cửa chăm chú.

Kiện mã hí dài không ngớt, đã cóngười hối hả chạy vào.

Một gã tráng hán ăn mặc kình trangmàu xanh, mồ hôi đầm đìa trên mặt đang sải bước vào.

Ba gã Thanh Long Hội vừa thấy y,trên mặt lại lộ vẻ thất vọng, hai người đã ngồi xuống.

Người mới đến hiển nhiên không phảilà người họ chờ.

Chỉ thấy có người đang bước lại đón,y chau mày hỏi:

- Tại sao ... Người khác chỉ ngheđược có hai chữ, giọng nói của y bỗng hạ xuống thấp như đang thì thầm.

Người vừa bước vào giọng nói còn nhỏhơn, chỉ nói có vài câu, đã hối hả đi mất.

Ba gã Thanh Long Hội nhìn nhau mộtcái, rồi lại ngồi xuống bắt đầu uống r


XtGem Forum catalog