XtGem Forum catalog
Cẩm Khê Di Hận

Cẩm Khê Di Hận

Tác giả: Yên Tử Cư Sĩ Trần Đại Sỹ

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 327621

Bình chọn: 8.00/10/762 lượt.

ển, Thần-ưng có thể canh phòng được

không? Chị muốn em đi ngủ, sáng mai có nhiều việc phải làm.

Sún Rỗ cười:

– Cũng được. Em phải truyền lệnh cho chúng: Có người lạ, thì con đầu đàn bay vào phòng báo hiệu.

Phương-Dung bảo Sún Rỗ:

– Sư đệ lệnh cho Thần-ưng canh chừng bọn Liêu-đông tứ ma. Bất cứ chúng

đi đâu, thì một Thần-ưng bay theo, một Thần-ưng khác trở về báo cho

chúng ta biết.

Phương-Dung hỏi Khất đại phu:

– Lão tiên với Trần Năng thám thính Tây-cung có gì lạ không?

Khất đại phu cười:

– Chả có gì lạ cả. Ta lên lầu gặp Lê Thị-Hảo. Chu-Tường-Qui lấy rượu mời ta uống. Nó nói: Dù nó là một thứ Mị-Châu, nhưng quyết đem tài năng, võ công, nhan sắc ra làm lợi cho Lĩnh Nam. Hiện nó đã liên kết được với

tất cả hoàng tộc. Bất cứ hoàng thân quốc thích gặp truyện khó khăn gì,

nó hết sức giúp đỡ. Ngược lại hoàng thân, quốc thích phải trở thành bạn

của Lĩnh Nam, ngăn cản mọi âm mưu gây chiến giữa hai nước.

Phương-Dung nói:

– Chưa chắc như vậy đâu. Cần xét lại.

Khất đại phu vuốt râu cười:

– Ta đã bảo nó: Trên thế gian này, không phải cầm gươm giết giặc mới là

anh hùng. Anh hùng có muôn vẻ. Việc cháu liên kết với Hoài-nam vương,

dẹp bọn họ Mã làm loạn, đó là một việc chưa ai làm được. Cháu tuy là

Tây-cung quí phi của Quang-Vũ mà lòng để ở Lĩnh Nam, như vậy cháu xứng

đáng anh hùng như Tây-Thi xưa kia... Nó nghe ta nói vậy thì vui vẻ lắm.

Nhân đó, ta dạy cho nó mười tám chiêu Phục-ngưu thần chưởng nữa. Mẹ nó

xin học, ta cũng dạy luôn. Có ai ngờ sư đệ ta xấu xa như vậy, mà lại có

con gái, cháu ngoại thành liệt nữ anh hùng Lĩnh Nam.

Còn Tiên-yên nữ hiệp với Chu Bá cho biết: Phủ Hoài-nam vương canh phòng nghiêm mật quá, không lọt vào được. Đành trở về.

Đến lượt Vương Phúc, Phương-Dung tường thuật tin tức Liêu-đông tứ ma. Khất đại phu nói:

– Chúng ta phải thông báo cho Tường-Qui ngay. Tường-Qui sẽ báo cho

Hoài-nam vương đề phòng. Như vậy khiến Hoài-nam vương càng thêm nể phục

Tường-Qui. Bây giờ ai đi được?

Phương-Dung nói:

– Để cháu đi! Nhân tiện cháu xin lỗi Chu sư tỷ. Vì từ trước đến giờ, cháu với Chu sư tỷ vẫn không hòa với nhau.

Đào Kỳ biết Phương-Dung hối hận vì nàng thường tỏ ý khinh rẻ Chu

Tường-Qui. Bây giờ để nàng đi, thì hai người thêm thân mật, như vậy Lĩnh Nam mới dễ thành công.

Phương-Dung lấy kiếm đeo vào lưng. Nàng hú lên một tiếng, lao người vào đêm tối.

Khất đại phu nói:

– Thôi ta đi ngủ!

Mọi người đang yên giấc, thì tiếng Thần-ưng ré lên liên tiếp trên không. Sún Rỗ vọt người dậy đầu tiên. Nó ra sân nhìn: Trên trời Thần-ưng chia

nhau thành từng đoàn năm con một đang lao xuống tấn công ba người. Ba

người dùng vũ khí múa trên đầu phòng vệ.

Trần Năng nhấp nhô mấy cái, đã tới nơi: Thì ra Hoàng Đức-Phi, Nguyễn Ngọc-Danh, và Trịnh Quang.

Thần-ưng thấy có người tiếp viện. Chúng bay lên không lượn thành vòng tròn canh chừng. Trần Năng đến trước mặt ba người hỏi:

– Các người đến đây có việc gì? Hãy theo ta vào trong này.

Trịnh Quang phóng chưởng tấn công Trần Năng. Nàng không thèm đỡ, xuyên

tay túm ngực y, liệng xuống đất. Y chết ngất tức thời. Nàng chụp Hoàng

Đức-Phi, Nguyễn Ngọc-Danhh ném ra xa. Chúng đau quá không ngồi dậy được

nữa.

Sún Rỗ túm cổ ba đứa, đem vào trong. Nó hỏi Chu Bá:

– Sư bá! Cháu khoét mắt bọn chúng, liệng cho chim ưng ăn quách. Để làm gì những giống dơ bẩn này trên thế gian!

Chu Bá biết Sún Rỗ dọa, ông cười:

– Tùy cháu.

Tên Hoàng Đức-Phi vốn hèn hạ nổi tiếng. Yù kêu van:

– Xin tiểu anh hùng tha mạng! Tôi được lệnh Mã thái-hậu sai đến đây dọ thám động tĩnh của các vị. Chứ không có ý gì khác.

Chu Bá bảo Sún Rỗ:

– Cháu tha chúng ra.

Sún Rỗ dẫn ba tên ra cửa nói:

– Chúng mày về đi.

Ba tên lưu manh ôm đầu bỏ chạy. Sa-Giang ghé vào tai Sún Rỗ nói nhỏ:

– Sư bá bảo thả, thì đại ca cứ thả. Đợi chúng nó rời khỏi đây, đại ca

cho chim ưng đuổi theo xơi thịt chúng cho bõ ghét. Sư bá đâu có biết mà

trách phạt đại ca ?

Sún Rỗ cười gật đầu. Nó hú lên một tiếng dài, ba tiếng ngắn. Đoàn

Thần-ưng bay theo ba tên lưu manh. Chúng nhào xuống tấn công. Ba tên

không kịp trở tay, mắt bị khoét mất con ngươi. Đoàn Thần-ưng xúm lại rỉa thịt ăn. Một lát chỉ còn lại ba đống xương.

Đợi cho mọi người đi ngủ. Sa-Giang xui Sún Rỗ:

– Đại ca với tôi đem ba bộ xương này đến lầu Thúy-hoa, bỏ vào phòng Mã thái-hậu cho y thị kinh hoàng chơi.

Hai người ngang tuổi, tính tình cùng tinh nghịch, chúng gói ba bộ xương

lại, đeo kiếm vào lưng hướng lầu Thúy-hoa đi tới. Đứng dưới chân lầu,

Sa-Giang chỉ vào phòng có ánh sáng nói:

– Phòng kia chắc là chỗ Mã thái hậu đang ngồi chờ tin tức ba tên lưu manh. Chúng ta mau lên đó đi.

Hai người theo cầu thang lên lầu một. Tới trước cửa phòng Mã thái-hậu,

Sa-Giang đem ba bộ xương trải ra rồi cùng Sún Lé đi xuống.

Sa-Giang hỏi:

– Đào Nhị-Gia, đại ca có thể sai Thần-ưng gõ cửa không? Thần-ưng gõ cửa. Mụ mở cửa ra, thấy ba bộ xương cho mụ chết khiếp một bữa.

Lần đầu tiên trong đời, Sún Rỗ được làm quen với một cô gái xinh đẹp,

linh lợi. Nó thấy nàng tinh nghịch như mình, thì sướng quá. Nó bóp miệng gọi hai Thần-ưng đến ra lệnh. Ha