Cẩm Khê Di Hận
Tác giả: Yên Tử Cư Sĩ Trần Đại Sỹ
Thể loại: Truyện kiếm hiệp
Lượt xem: 327454
Bình chọn: 9.00/10/745 lượt.
em coi anh như tên Lê Đạo-Sinh chăng? Được! Hãy
đứng dậy, chúng ta đấu với nhau vài ngàn chưởng.
Miệng nói, uất khí bốc dậy, bà vận hết sức, phát chiêu Ác ngưu nan độ
phóng vào Mã Vũ. Mã Vũ không ngờ sau bốn mươi năm xa cách, cô em gái vẫn giữ nguyên tính của bà Chằng. Nói là đánh liền. Ông vội nhảy vọt lên
cao tránh khỏi chiêu thức quái ác. Bình một tiếng, cây thông phía sau Mã Vũ bị gãy đôi, đổ xuống.
Mã Vũ cười lớn:
– Muội muội! Chưởng lực của em mạnh đến độ ta không ngờ. Có lẽ chỉ chồng em với Đào Kỳ hơn được mà thôi. Hèn chi lão già Phùng, Sầm không bị bại về tay em.
Mã Vũ tức Chu Kim-Hựu hỏi:
– Em nói cái gì con anh lưu lạc. Cháu anh bên cạnh?
Đào vương-phi tiến lên chắp tay hành lễ:
– Tiểu muội Đinh Xuân-Hoa xin tham kiến đại ca, nhị ca. Không ngờ đại
ca, nhị ca vẫn còn tại thế. Chị Tái-Kênh muốn nói: Khi anh với chị ấy
lạc nhau trong trận đánh cuối cùng. Con anh vẫn còn sống, không những
thế, hiện giờ thành đại anh hùng Lĩnh-Nam. Cháu nội anh làm Tây-cung
Quí-phi của Quang-Vũ.
Chu Kim-Hựu hỏi:
– Chu Báù, con rể Lê Đạo-Sinh là con anh sao?
Chu Tái-Kênh ngồi xuống kể sơ lược truyện Chu Báù được nhũ mẫu cứu sống, đem về Thái-hà trang, được Lê Đạo-Sinh thu làm đệ tử, lại gả con gái
cho, cùng cuộc đời cay đắng của Chu Tường-Qui như thế nào. Mã Vũ (Chu
Kim-Hựu) nghe em gái kể, nước mắt ông trào ra. Ông thở dài chỉ người đấu với Đinh Xuân-Hoa:
– Để ta nói cho hai em nghe. Người này là nhị sư huynh. Họ Trần tên
Kim-Hồ. Cách đây bốn mươi năm, chúng ta nổi tiếng Cửu-chân nhị tiên, võ
công, văn học nức tiếng Lĩnh-Nam. Có thể nói, ngoài bắc có Nguyễn Phan,
Trần Đại-Sinh, Lê Đạo-Sinh, trong nam có Chu Kim-Hựu, Trần Kim-Hồ.
Chúng ta ra bắc thuyết phục Nguyễn Phan, Trần Đại-Sinh, Lê Đạo-Sinh cùng khởi binh. Không ngờ ba người đều từ chối. Họ cho rằng khí lực chưa đủ, mà khởi binh, chỉ tốn xương máu vô ích. Chính sư phụ cũng không đồng ý. Người cho rằng cần kết hợp hết anh hùng khắp Lĩnh-Nam đã.
Ta không đổi ý. Vì cho rằng để chậm trễ, hai tên Tích Quang, Nhâm Diên
đồng hóa hết người Việt, e sau này không ngóc đầu dậy được nữa. Hai ta
bàn luận với Chu Tái-Kênh cùng khởi nghĩa.
Trong khi sắp sửa khởi thì nghĩa Lê Đạo-Sinh phản bội. Y tố giác với
người Hán. Đứng trước thế nguy, dù chưa đủ lực lượng, chúng ta cũng phải khởi binh. Cuộc khởi binh thất bại. Ta lạc vợ, con, em gái ta. Ta cho
rằng họ đã chết. Ta xấu hổ, không dám về gặp sư phụ, rủ sư đệ Trần
Kim-Hồ sang Trung-nguyên.
Cuối cùng chúng ta nghĩ được một kế: Muốn có quân trong tay, chúng ta
giả người Hán, đầu quân với Nghiêm Sơn, Quang-Vũ. Sau khi lập công lớn,
chúng ta xin về làm thái thú Giao-chỉ, Cửu-chân. Từ đó khuyến khích anh
hùng địa phương, nổi dậy, chiếm hết sáu quận Lĩnh-Nam. Song chúng ta
chưa kịp thi hành, đã có người trẻ hơn, tài trí hơn ra tay trước. Người
đó thành công. Y chính là Trần Tự-Sơn vậy.
Ông ngừng lại một lúc, rồi tiếp:
– Còn những truyện sau này, hai em đều biết cả. Có điều ta không ngờ Chu Báù là con ta. Chu Tường-Qui là cháu nội ta.
Đinh Xuân-Hoa thuật tỷ mỉ những truyện trong môn phái cho Chu Kim-Hựu nghe. Cuối cùng bà hỏi:
– Còn nhị ca Kim-Hồ. Nhị ca làm gì ở triều Hán?
Chu Kim-Hựu đáp:
– Nhị ca không làm quan ở Lạc-dương. Người hiện làm Đô-đốc thống lĩnh
thủy quân vùng Liêu-đông. Nhân người về kinh chầu Quang-Vũ, ghé thăm ta. Ta kể truyện sư muội Đinh Xuân-Hoa võ công cao cường. Nhị sư huynh
không tin, tìm cách đấu thử mấy chiêu.
Đinh Xuân-Hoa biết hai vị đại sư huynh, nhị sư huynh của phái Cửu-chân.
Song bà thấy cái gương Lê Đạo-Sinh, bà cho rằng: Biết đâu hai người
chẳng vì công danh, quên quê cha đất tổ? Vì vậy bà không nói gì. Chu
Tái-Kênh ruột để ngoài da, bà hỏi:
– Hai anh định làm gì giúp Lĩnh-Nam?
Chu Kim-Hựu thở dài:
– Chúng ta khởi binh thất bại. Còn mặt mũi nào về đất tổ trông thấy phụ
huynh nữa? Thôi chúng ta đành làm quan với Hán, mà lòng để ở Lĩnh-Nam.
Bất cứ dịp nào thuận tiện, chúng ta cũng làm lợi cho Lĩnh-Nam. Các sư
muội thấy: Ta đứng trong bóng tối giúp Lĩnh-Nam biết bao nhiêu mà kể?
Trần Kim-Hồ nói:
– Như vậy từ nay, bọn ta chiếu cố tới Tường-Qui, giúp đỡ nó. Còn mưu kế
của Trưng Trắc bày ra diệt thủy quân Đoàn Chí thực phải. Ta nghĩ khi Mã
thái-hậu ép quần thần tâu xin đánh Nam-hải, tất Quang-Vũ hỏi ý kiến đại
ca. Đại ca vờ xin suy nghĩ vài ngày rồi tâu Quang-Vũ nên đánh. Bấy giờ
Quang-Vũ có hỏi ta, ta cũng khuyên đánh. Như vậy tất y làm theo. Giữa
lúc thủy quân Đoàn Chí có lâm nguy, tất Quang-Vũ truyền cho ta đem binh
xuống cứu. Ta đem bản bộ quân mã làm phản, đánh úp. Thủy quân Hán coi
như bị tê liệt hoàn toàn.
Chu Kim-Hựu nhiều mưu trí hơn. Ông tiếp:
– Khi Đoàn Chí khởi binh. Hai em rủ Mã thái-hậu cùng theo. Mụ tham vàng, tất bỏ cung xuống Nam-hải. Hai em ở bên cạnh mụ. Giữa trận đánh, hai em trở mặt... Đoàn Chí không biết đâu là thực đâu là hư nữa.
GHI CHÚ CỦA TÁC GIẢ.
Tiểu sử hai đại anh hùng Chu Kim-Hựu, Trần Kim-Hồ, các sách chép rất mơ
hồ. Đầu tiên cuốn phổ tại đền thờ hai ông ở thôn Kim-đường, nay thuộc
thôn Kim-hồ xã Lệ-chi, huyệ