Polly po-cket
Yeoboya

Yeoboya

Tác giả: BuBBle

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326311

Bình chọn: 7.00/10/631 lượt.

ng ngắm nghía miếng kimbab.

_Ăn đi. Ngon mà. – Tôi phụt ra khỏi miệng một câu tiếng Việt, thấy hắn cũng bỏ vào miệng. Nhai hết thì hắn rút điện thọai ra bấm một hồi, nói chuyện mấy câu. Tôi ngơ ngác nhìn, chẳng hiểu chuyện gì.

Cuối cùng, khi có người giao hàng từ cửa hàng đồ ăn tới, tôi mới biết điều đó có ý nghĩa là gì. Thật bực mình.

Với tôi, Yoseob chả thấy đáng yêu chỗ nào hết.

Hắn thực chất là một ông già khó tính.

End chap 5

CHAP 6 : NGườI Cũ

Chap 6

Tôi rất bực mình. Vừa bực, vừa tủi thân.

Chẳng hiểu vì lý do gì, hắn ở lỳ ở nhà, cơm tôi nấu thì không ăn, tới bữa tối, hắn vẫn gọi đồ ăn ngoài về, từ sau tôi không phần cơm hắn nữa, mặc kệ, lớn ngần ấy rồi, không chết đói được.

Mà không như vậy sao cho được? Tôi đã một thân một mình lặn lội sang tận đây làm dâu. Lẽ ra hắn trả nợ cho tôi thì phải ở rể chứ? Chả phải ngày trước làm fan, tôi vẫn bảo nếu lấy hắn, hắn sẽ phải ở rể sao? Lẽ ra cuộc sống của tôi phải là được hầu hạ, phục vụ chứ, hắn nợ tôi cơ mà?

Tóm lại tôi đang hận thù Yang Yoseob một cách sâu sắc!!!

Nhưng không thể để thù hận làm mờ mắt được, tôi còn công việc đang đợi.

Lôi giấy bút ra, tôi phải lên kế họach và học tập cung cách quản lý trainee. Gọi cho chị Khánh để trao đổi, toàn nghe chị ấy cười. Rồi chị ấy bắt đầu giới thiệu cho tôi về “tập đoàn trainee người Việt” mà tôi và chị cùng hợp tác quản lý. Nói vậy cho oai, thực ra có 1 cậu người Việt, 1 cậu người Việt lai Hàn. Tôi thở dài. Ít tuổi hơn tôi nhiều vậy, liệu tôi có quản được không nhỉ? Tôi 24, một cậu 18, một cậu 21, khỏang cách thế hệ quá xa vời.

Không thể để lộ vẻ mặt tuyệt vọng ra được, tôi xốc lại tinh thần.

Mặc kệ Diệu Tiếp (là tên tiếng Tàu phiên âm sang Việt của Yoseob ạ), mặc kệ chuyện hắn đối xử với tôi thế nào, tôi cần phải chứng minh cho hắn thấy tôi vẫn sống tốt, à còn cả chuyện tôi sẽ trở nên giàu có nữa chứ. Tôi trước giờ vẫn nghĩ mình giàu có sau khi lấy chồng và nhờ cậy vào chồng, lần này phải thể hiện rằng bản thân người phụ nữ độc thân (?) này vẫn có thể tự kiếm một đống tiền và đập vào mặt đấng lang quân.

Tóm lại, tôi phải tự đứng.

Nhưng… tôi không biết phải đi tới công ty kiểu gì. Tôi không đi được xe bus, taxi ngày ngày đi lại thì chết tiền mất, lại còn thụ động.

Ngẫm ra cũng mấy hôm rồi tôi chưa thông báo gì cho mẹ, gọi điện thọai hỏi thăm luôn. Kể chuyện một hồi, mẹ bắt đầu khuyên nhủ tôi. Nghe lời mẹ, tôi cũng thấm thía vài phần rằng đó là bổn phận, trách nhiệm của tôi đối với chồng, không được oán thán,… Nhưng hắn đối xử với tôi như vậy ai không ghét cho được?

Cuối cùng, mẹ bảo tôi nhờ hắn mua cho cái xe máy mà đi làm. Tôi làm mặt mèo. Nhất quyết không bao giờ nhờ vả hay là hỏi hắn cái gì nữa, tôi cũng có tự trọng của mình mà.

Tôi lại gọi cho Khánh, ở đây, chị ấy là người duy nhất tôi có thể nhờ vả và tin tưởng.

_Em cần phải mua một cái xe máy để đi lại mà em chẳng biết làm thế nào.

_Vậy giờ nghỉ trưa mai chúng ta đi chọn xe.

_Vâng, cám ơn chị.

Đấy, tôi đã bảo người có thể giúp đỡ tôi chỉ có Khánh mà, nếu bảo cho hắn, câu đầu tiên kiểu gì cũng là “aish” mà tôi thì chúa ghét cái từ đó.

***

Sáng hôm sau, lúc tôi tỉnh dậy, hắn đã rời nhà từ lúc nào.

Uhm… tôi trầm ngâm, bình thường online twitter cũng rất sớm, 7-8h đã online rồi. Tôi thì tận 9h mới phải tới công ty cơ.

Nhâm nhi chút trà buổi sáng, tôi rời nhà, bắt taxi tới công ty.

Hôm nay là buổi gặp mặt đầu tiên giữa tôi với các trainee của nhóm nhạc mới, trong đó có 2 người mà tôi phụ trách.

CHAP 6 : NGườI Cũ (2)

Tôi chỉ biết cười. Đúng là công nghệ hóa trang biến vịt hóa thiên nga mà. Tôi gặp nhóm gồm 4 nữ, 3 nam, ở đây có 6 người, còn một người nữa – trưởng nhóm đang ở trong nhà vệ sinh. Đang nghe Khánh giảng giải về một số điều cần phải biết về từng thành viên, tiếng cửa mở và một giọng nói vang lên, nhìn về phía đó, tôi mới biết thì ra bấy lâu nay, trái tim tôi vốn đã bị khép lại, nay lại vang lên từng hồi chuông giục cửa.

***

Tôi đã từng có mối tình đơn phương rất đẹp với một chàng trai kém tuổi. Cậu ấy dù ít tuổi đã có những suy nghĩ rất chín chắn và tôi nghĩ có thể chúng tôi sẽ đi đến bến bờ hạnh phúc.

Nhưng tôi đã lầm.

Người đó không biết có yêu tôi hay không nhưng vội dời đi nước ngoài vì lý do cá nhân khi tôi chưa kịp thổ lộ lòng mình.

Sau sự việc đó, tôi không còn mở lòng mình cho ai nữa, chôn sâu mối tình khờ dại ấy, tập trung học hành, cho tới ngày tình cờ thấy Yoseob.

Người sưởi ấm lại thế giới lạnh lẽo cô đơn ấy của tôi chính là Yoseob, nhưng trong góc nào đó của trái tim mình, tôi nghĩ mình vẫn còn nhớ tới người ta.

Và có thể…

Yoseob chính là một bản sao của người ta?

Tôi không chắc nữa.

Yoseob có vẻ mặt rất trẻ con, nhưng suy nghĩ lại khá già, lại chung thuỷ, sẵn lòng hi sinh vì người mình yêu,…

Có thể lắm.

***

_Long à. – Chắc ánh mắt tôi mừng rỡ lắm khi 4 năm rồi mới gặp lại, mà lại còn ở trong hoàn cảnh này.

Cậu ta có nhìn tôi, tôi dám cá ánh mắt có vẻ bàng hoàng nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ điềm tĩnh, nói với Khánh.

_Đây là người mới ạ?

Khánh ấp úng nhìn Long rồi nhìn sang tôi.

_Uhm. Cô