Xin chào tiểu thư

Xin chào tiểu thư

Tác giả: SamBeins

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324682

Bình chọn: 9.5.00/10/468 lượt.

rất vui. Bây giờ các bạn ai cũng đã lớn hết cả. Người thì chuyển đi, người ở lại thì lâu lâu nhìn nhau chỉ gật đầu chào. Cuộc sống này phức tạp, chỉ có trẻ thơ mới thực sự cảm nhận được niềm vui.Thư mua vài lon bia, trên đường về tiện thể mở một lon uống cho đã thèm. Biết là uống vào sẽ say, nhưng Thư đang muốn say, nếu không sẽ không ngủ được, lại nghĩ linh tinh. Cách cổng nhà vài mét, Thư thấy đậu một chiếc xe hơi màu đen, nhìn rất quen mắt. Lúc nãy đi ra không thấy, chắc là vừa mới tới. “ Không thể nào.”- Thư lắc đầu, tự nghĩ anh không thể tới đây đâu. Hoặc là có đến vì gặp ai đó ở khu này, hoặc là một sự trùng hợp ngẫu nhiên. Tuy nghĩ vậy nhưng Thư vẫn bước tới chỗ chiếc xe đậu, rụt rè nhìn vào trong. Không có người, nhưng nhìn vào rồi lại chắc chắn thêm một điều nữa, đây chính là xe của Minh Vũ.Minh Thư về nhà, đặt bia vào tủ lạnh, thầm nghĩ “ Nếu anh ấy không đến đây thì đi đâu được nhỉ?’, xong lại vỗ vỗ trán “ Không phải chuyện của mình, tại sao phải nghĩ…”. Nhưng chỉ có thể là Minh Thư, đầu liên tục nhủ rằng không quan tâm nhưng chân tay cô vô thức quơ áo khoác bước ra ngoài, tự chửi rủa bản thân mình. Nhưng Thư không biết rằng không chỉ có cô mà còn một người khác cũng đang không ngừng mắng chửi bản thân không nghe lời lý trí. Tự nhiên lái xe chạy vòng vòng, chạy một hồi lại dừng lại ở một nơi mình không ngờ tới. Muốn lái xe đi nhưng chân không muốn đạp ga, đành bước xuống xe nhìn ngắm ngôi nhà thân quen. Minh Vũ chỉ mới không thấy Thư vài ngày là đã không thể chịu được, tâm trí lúc nào cũng nghĩ về cô. Lại trách rằng nếu đã muốn biến mất khỏi cuộc đời anh sao giữa chừng lại còn xuất hiện. Làm cho anh mới rèn giũa được cách quên cô đi lại bị giọng nói nhẹ nhàng và đôi mắt trong veo của Thư phá bĩnh.Thư rẽ vào một con hẻm nhỏ. Con hẻm này ngày xưa nổi tiếng nguy hiểm vì bọn côn đồ thường xuyên tập trung, nhưng mấy năm rồi, mọi thứ đã thay đổi. Bây giờ nó rất yên bình, thậm chí nhiều đêm người dân còn đổ ra đường rất đông hóng mát. Thay đổi nhiều thật đấy, nhanh như lòng người vậy. Thư thoáng buồn, không biết đôi chân ngu ngốc của mình đã đến nơi từ bao giờ. Con hẻm dẫn ra một bờ sông, nơi trước kia cô và Vũ có cuộc nói chuyện đàng hoàng lần đầu. Khung cảnh ở đây thì không khác xưa lắm, có khác thì chỉ khác cái bóng lưng kia, ngày xưa ấm áp biết bao thì bây giờ sao lại xa lạ lạnh lùng đến thế. Đúng là Vũ đã đến đây thật. Thư chỉ đoán mò, vậy mà không ngờ đúng. Xem ra giữa anh và Thư vẫn xem như chưa dứt hết tình nghĩa. Nghe có tiếng động, Minh Vũ quay lại. Hai đôi mắt bất ngờ nhìn nhau........._ Anh, anh sao lại đến đây?Vũ nhìn Thư rồi quay người lại nhìn ra làn nước sông đen tuyền in bóng mấy toà nhà cao tầng, hững hờ trả lời._ Hóng mát._ … À……_ Còn em, khuya như vậy tại sao còn ra đây?Thư ngớ người._ Hả? à … em cũng đi hóng mát… ban đêm ở đây rất tuyệt mà, hì.._ Giờ này?_ Ờ thì.. anh yên tâm, cách đây vài năm có học chút võ hộ thân, nên.._ Ngay cả võ cũng học rồi sao?Minh Vũ bật cười, nhưng cố nén lại._ Ưm, hóng mát như vậy cũng đủ rồi, tôi về trước đây. Em cũng mau về nhà đi, cho dù có võ thì con gái ở ngoài một mình ban đêm không ổn đâu.Vũ đi ngang qua Thư, lại trưng ra bộ mặt lạnh lùng._ Anh không cần phải quan tâm em như vậy đâu,…Vũ khựng lại._ Và.. em cũng cầu xin anh đừng quan tâm em như vậy. Đầu óc của em rất đơn giản, sợ lại hiểu lầm mất…Minh Vũ im lặng._ Nếu đã có duyên gặp mặt như vậy, chúng ta ngồi xuống nói chuyện chút đi.Vẫn im lặng._ Giữa chúng ta không có chuyện gì, ngồi nói chuyện với nhau với tư cách là bạn bè thôi mà. Đừng nói là sau mấy năm thì làm bạn cũng không được đó nha.Thư mỉm cười, chính bản thân cũng thấy khâm phục mình, có thể giả tạo nói bình tĩnh mấy lời này ra, cô cũng chính là quá siêu.Minh Vũ chỉ nhìn Thư, rồi lẳng lặng tiến lại chỗ bờ sông, ngồi xuống. Ánh mắt lại đăm chiêu nhìn vào hư không. Thư nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh, trộm nhìn sang Vũ. Bộ dạng của một nhân viên công sở bận rộn toát ra trên người anh sao mà lại hấp dẫn người khác đến thế. Cà vạt buông lỏng, áo cũng thả buông ra, mấy chiếc cút áo trên cùng cũng không thèm cài, cộng thêm vẻ mặt lãnh đạm tuấn tú, tất cả toát ra một vẻ đẹp nam tính ngời ngợi._ Tôi biết mình rất đẹp trai, cho nên em nhìn như vậy cũng cần phải trả tiền cho tôi đắp mặt đó, vì nó sắp thủng rồi.Thư vì câu nói của Vũ mà ngượng chín cả mặt, cuối đầu xuống, hai má nóng ran. Minh Vũ nhìn sang, khẽ mỉm cười. Song anh lại như nhận ra điều gì đó, cố thu lại nụ cười trên môi mình. Minh Thư đánh trống lảng:_ Anh, anh đang gặp chuyện buồn sao?Minh Vũ không trả lời. Thư biết anh vốn dĩ rất kiệm lời nói, nhưng anh không trả lời những câu hỏi này chỉ khiến Thư tò mò thêm thôi._ Em, .. mấy năm qua sống tốt chứ?Thư hơi giật mình, đây là câu nói đầu tiên cô từng nghĩ tới khi tưởng tượng cảnh cô gặp lại anh ngày xưa. Đã chuẩn bị rất nhiều cách trả lời nó, mà sao khuôn miệng chỉ có thể ừm đại một tiếng, trong lòng chỉ biết tự thở dài trách móc._ Còn anh?Im lặng một hồi, chỉ thốt ra hai chữ:_ Không tốt.Thư nhìn Vũ, anh bảo không tốt sao? Tự nhiên leo


80s toys - Atari. I still have