pacman, rainbows, and roller s
Xin chào tiểu thư

Xin chào tiểu thư

Tác giả: SamBeins

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324534

Bình chọn: 9.00/10/453 lượt.

hong chỉ sợ Phương lại buồn. Đối với Phong, Phương là một người bạn vô cùng đáng quý, anh không muốn làm Phương tổn thương (==!). Phong còn đang bận tâm với mối lo ấy , còn Phương thì buồn vui không rõ.……………………………………………………………………….Sáng sớm hôm sau, Thư tíu tít dậy sớm, ăn vận chỉnh tề rồi sang gõ cửa phòng Vũ. Đứng trước cửa phòng, Thư mở gương săm soi lại khuôn mặt xinh xắn của mình, lấy tay chỉnh chỉnh lại tóc, mạnh dạn bấm chuông. Nhưng bấm đến mấy hồi chuông vẫn không có ai mở cửa, Thư gõ cửa phòng “ Anh Vũ anh có trong đó không?”, vẫn không có ai trả lời, “ Kì lạ thật, anh đi trước rồi sao?”. Thư xuống hỏi lễ tân thì họ bảo Minh Vũ đã rời đi từ rất sớm rồi. “ Anh đi mà sao lại không nói với mình nhỉ?”, tự nghĩ chắc có việc gấp nên Minh Vũ mới chưa kịp nhắn cho Thư biết.Phòng họp vẫn chưa đông người, Thư thấy Minh Vũ đang ngồi ở phía ghế trung tâm, khuôn mặt nghiêm túc nhìn vào màn hình máy tính. Thư tiến lại gần._ Sao sáng nay anh đi mà không chờ em, có việc gì gấp sao?Minh Vũ không trả lời, đẩy về phía Thư một tập hồ sơ._ Anh bị sao vậy, không khoẻ chỗ nào hay sao?Thư toan đưa tay về phía Vũ thì đã bị anh chặn lại._ Thư kí Hoàng đây là chỗ làm việc xin cô chú ý cho, cuộc họp sắp diễn ra rồi, cô về vị trí của mình đi.Thư hơi sững lại, thái độ của Vũ hôm nay rất lạ. Buổi họp sắp diễn ra, Thư đành miễn cưỡng bước đi. Suốt buổi kí hợp đồng, Thư vẫn luôn chăm chú nhìn về phía Vũ. Anh hôm qua với bây giờ thật khác nhau quá, sự lạnh lùng đến đáng sợ còn hơn những ngày trước. Trong lòng Thư chợt cảm thấy sợ hãi, Thư sợ lại mất anh. Mọi chuyện sau đó vẫn không tốt đẹp hơn, ngoài chuyện công việc ra Vũ tuyệt nhiên không nói với Thư một lời nào. Khuôn mặt anh đối với Thư nghiêm túc và lạnh nhạt. Thư có cố gắng gợi chuyện nhưng anh cứ giả vờ phớt lờ rồi chuyển sang khó chịu nên Thư cũng đành thôi. Chuyến công tác kết thúc tốt đẹp, nhưng đối với Thư hai ngày qua là một chuỗi những cảm xúc khó tả, với Vũ cũng vậy. Cứ tưởng rằng mối quan hệ của họ đã tốt lên nhưng trái lại, nó lại càng tồi tệ hơn. Dự án sắp hoàn thành rồi, ngày Thư rời đi cũng gần kề. Nếu ngày xưa Thư luôn tò mò lý do mà Vũ bỏ Thư đi là gì thì bây giờ, sự tò mò đó đã nhân lên gấp đôi và dần trở nên khó chịu.Thư trở về nhà sau chuyến bay mệt mỏi, đầu óc vẫn còn đau vì những chuyện xảy ra vừa rồi, đến cổng nhà thì thấy Phương đang đợi ở đó._ Cậu làm gì ở đây, không bận sao?- Thư ngạc nhiên hỏi._ Mình vào nhà rồi nói.Thư đẩy về phía Phương ly nước lọc._ Chắc cậu đợi ở đó cũng lâu rồi phải không?Phương nhìn vào mắt Thư._ Nói đi, cậu và Phong đang có chuyện gì?Thư ngớ người ra, phải rồi, còn Phong, chỉ vì lo chuyện của Vũ mà cô quên béng luôn anh, Thư thật là đáng chết mà._ Phương à, mình … đã gặp lại Minh Vũ._ Ai cơ? Cậu vừa nói gì?Thư rơm rớm nước mắt kể hết mọi chuyện cho Phương nghe. Lúc nào cũng vậy, Phương có vẻ là người cuối cùng biết chuyện nhưng lại là người Thư yên tâm nhất ở bên cạnh an ủi Thư trong những lúc khó khăn như này._ Vậy rốt cuộc cậu tính sao đây? Còn Phong, cậu ta biết chuyện cậu có tình cảm lại với Minh Vũ chưa? Cậu định giải quyết chuyện với Phong như thế nào đây?_ Mình không muốn tiếp tục có lỗi với tình cảm của Phong nữa…_ Vậy… cậu tính chia tay sao?Đối với Phương nếu họ chia không phải không tốt, nhưng Phong chắc hẳn sẽ đau buồn đến chết mất, cô không muốn thấy anh đau lòng. Phương nhìn về phía cổ Thư._ Sợi dây chuyền gì đây? Mới hả? chưa thấy cậu đeo bao giờ.Thư nhìn xuống phía dưới cổ, tay sờ sợi dây chuyền bạc dơn giản có mặt là một chiếc đồng hồ nhỏ._ Tớ mới dọn dẹp nhà cửa hôm bữa thì thấy nó, đây là sợi dây chuyền mà mẹ tớ thích nhất. Thấy thích nên đeo thôi, cậu xem bên trong còn có hình hai anh em tớ lúc anh tớ còn chưa thất lạc nè.Đó là một tấm hình chân dung hai đứa trẻ kháu khỉnh. Thư mỉm cười._ Anh tớ cũng giữ một cái tương tự như thế.Cô thoáng buồn, hai anh em xa nhau từ hồi Thư còn rất nhỏ, đến bây giờ Thư hầu như đã quên hẳn khuôn mặt của anh mình. Vì đã mất đi người con trai nên bố mẹ Thư dặt hết tình yêu thương của mình vào cô. Nhắc lại chuyện gia đình lòng Thư lại thêm trĩu nặng. Còn Phương, thấy khuôn mặt đứa bé trai trong hình này có vẻ quen quen._ Cậu còn hình anh trai của cậu không?_ Sao vây? Hồi nhỏ nhà tớ đã từng bị cháy nên chắc đây là tấm hình duy nhất của anh trai tớ đấy.Phương thở dài, chắc là do trùng hợp thôi, cô đã từng xem qua một album hình có mặt đứa bé này. “ Không thể nào.”- Phương lắc đầu, bây giờ đây không phải là chuyện cô nên lo lắng, Phương nên tìm cách an ủi Phong trong thời gian tới mới phải.1 tuần sau chuyến công tác.Một ngày nặng nề như mọi ngày, Thư lê thân xác đến chỗ làm mà không có một chút sức sống nào hết. Tình trạng giữa cô và Vũ tồi tệ hơn rất nhiều. Có tiếng giày cao gót, Thư đứng dậy chợt nhận ra đó là Kim Chi._ Có giám đốc trong đó không?_ Dạ có, cô có cần báo lại không?_ Để tôi tự vào.Kim Chi nhìn một lượt từ đầu xuống chân của Thư rồi mỉm cười:_ À mà thư kí Hoàng này, sắp tới sinh nhật của tôi các nhân viên ở các bộ phận quan trọng đều đến dự, cô sẽ cũng đi chứ?Việc này