g?Họ càng nói càng làm tâm trạng Thư chùng xuống, Thư đứng dậy xin phép ra ngoài. Minh Vũ cười mỉm._ Trưởng phòng Nam, anh mau ăn đi, thức ăn của anh nguội hết rồi kìa.Sau câu nói đó, ông ta ngừng cười hẳn, suốt buổi không dám ngẩng đầu nói gì nữa, vì ông ta nhận thấy Minh Vũ đang tức giận.Buổi tối ở Đà Lạt se lạnh. Thư bước đi dọc men theo con đường dẫn về khách sạn, cô không định quay trở lại nhà hàng, biết là có chút bất lịch sự nhưng Thư không muốn tiếp tục nghe mấy lời nói đau lòng đó nữa. Mấy bông hoa bên đường toả hương nhè nhẹ đưa lối Thư đi, phong cảnh thoáng đượm buồn._ Định về như thế này luôn là không được đâu đấy.Thư giật mình quay đầu lại, là Minh Vũ, anh đã đi theo Thư từ bao giờ._ Sao anh lại ra đây, chẳng phải phía trong.._ Thế sao em lại đi về, bên trong vẫn còn đối tác làm ăn với chúng ta, em không sợ làm họ tức giận ư?_ Em…_ Em buồn vì cái gì chứ?Thư nghước lên nhìn Vũ, phải rồi, điều gì làm cô buồn chứ, Thư còn không biết rõ, hoặc biết nhưng đang phủ định nó đi._ Họ nói đúng điều gì sao? Mà có đúng thì có liên quan gì, em… tại sao lại để tâm. Lần sau đừng có mà phiền não vô cớ nữa, đi vào trong thôi.Minh Vũ quay lưng bước đi._ Họ nói đúng!Câu nói của Thư làm anh sững lại, Thư nghẹn ngào._ Đã có hôn ước với người khác vậy trước đây anh đối với em là như thế nào? Là đùa vui? Phải không?Giọt nước mắt đầu tiên đã rơi, tiên phong cho một trận mưa nước mắt theo sau._ Không phải…_ Nếu vậy thái độ anh đối với em những ngày qua là như thế nào? Mập mờ, lúc lạnh lùng lúc quan tâm, anh định đùa tôi như thế đến khi nào đây?Minh Vũ quay lại tiến tới ôm chầm lấy Thư, anh không nói gì cả, anh không giải thích bởi anh nghĩ rằng đúng là anh đã thật quá vô lí, đối xử tàn nhẫn với Thư không phải đang bảo vệ cô mà chỉ làm Thư tổn thương nhiều hơn mà thôi. Anh sẽ bỏ qua hết, những lời nói của ba và những ngại ngùng không đáng có, anh chỉ cần có Thư mà thôi. “ Anh xin lỗi..”Một lúc sau ngưng khóc, Minh Vũ nhìn hai con mắt đỏ hoe của Thư._ Như này mà quay lại thì đối tác lại nghĩ anh làm gì em mất thôi._ Vậy…_ Đã đến đây rồi… chúng ta khỏi phải quay lại nữa, đi chơi thôi._ Đi chơi? Còn đối tác thì phải làm sao?_ Yên tâm, anh là ai chứ? người siêu cấp như anh sao lại phải bận tâm mấy chuyện này.Rồi hai người cùng nhau cười xoà. Thoáng một chút, Thư đã thấy anh lại rồi, là giám sát siêu cấp tự tin ngạo mạn nhưng mang một trái tim ấm áp cô đã từng yêu.Hai người cùng nhau dạo chợ đêm, ăn rất nhiều món ngon và cũng mua rất nhiều thứ. Chia tay nhau sau những chuyện vừa rồi, Thư cảm thấy không thể tin nổi, rằng anh lại ở bên cô, như một giấc mơ vậy. Thư bước vào phòng, thả mình xuống chiếc nêm êm ái, đời sao bỗng vui. Mở điện thoại lên, nhận ra Phong đã gọi cho cô rất nhiều cuộc gọi. Còn người này, cô phải làm sao với anh đây?Minh Vũ mệt mỏi bước từ nhà tắm ra, trên người khoác mỗi một cái áo choàng tắm. Mọi chuyện tưởng chừng như đã rất ổn rồi, anh có thể nhẹ nhõm hơn từ đây mỗi lần nhìn thấy Thư. Anh mỉm cười nhẹ, những giọt nước còn vương lại trên tóc khẽ lăn dài xuống má, lúc này nhìn anh thật ra dáng mĩ nam giết người nha. Có tin nhắn tới, của chủ tịch: “ Sắp tới sinh nhật của Kim Chi, con lo chuẩn bị, nhân đây cầu hôn luôn đi, đừng chần chừ nữa.” Minh Vũ khẽ chau mày, anh phải đau đầu rồi đây. Tức thì có điện thoại tới. Minh Vũ nhấc máy._ Tôi nghe._ “ Thưa giám đốc đã có một vài thông tin liên quan đến nhà ông Hoàng với chủ tịch rồi ạ.”Minh Vũ bật người dậy._ Nói mau._ “ Nhưng…”- trong điện thoại vang lên một tiếng nói e dè._ Nhưng nhị gì anh mau nói đi._ “ Giám đốc nên bình tĩnh, chuyện này thật sự kì lạ, mà tôi vẫn còn một vài manh mối chưa điều tra ra…”_ Kì lạ? anh cứ nói những gì anh biết đi, chuyện còn lại tiếp tục điều tra sau.Trong điện thoại có hơi ngập ngừng, hồi sau nói năng rành mạch. Minh Vũ nghe xong thì đột nhiên tay buông thõng, điện thoại vô thức rơi xuống đất, bên trong còn vang ra tiếng gọi: “ Giám đốc, giám đốc, anh còn nghe tôi nói chứ, giám đốc…”…..“ Thư à, anh phải làm sao đây? Anh… xin lỗi….” CHƯƠNG 12: CHÚNG TA KHÔNG DÀNH CHO NHAU.Chương 12.1: Thế Phong.Phong nhăn mặt khó chịu, anh đã gọi cho Thư cả chục cuộc rồi mà cô không nhắc máy. Thú thật anh thấy không yên tâm khi Thư và Vũ đi cùng với nhau.Từ ngày gặp lại Minh Vũ, Phong thấy Thư rất lạ. Lỡ đâu mớ cảm xúc cũ chết tiệt ngày xưa giữa họ lại ùa về, anh sợ sẽ mất Thư._ Phong, đang làm việc tự nhiên chạy ra đây mặt mày nhăn nhúm, có chuyện gì đó.Phương từ xa đi tới, đang trong buổi chụp hình ở studio nên Phương ăn mặt rất đẹp và lớp trang điểm cũng rất đậm đến nỗi không thể hiện rõ những cảm xúc thật trên mặt Phương. Cô biết rõ Phong đang gọi điện cho Thư nhưng vờ như không biết, Phương chỉ muốn biết giữa họ đang xảy ra việc gì mà dạo này có vẻ ít liên lạc. Với Phương cũng không phải là chuyện không tốt nhưng Phương chỉ là không muốn thấy Phong buồn._ À, không có chuyện gì đâu, chúng ta tiếp tục nào.Phong rời khỏi đó, khuôn mặt vờ tươi tỉnh, anh muốn kể với Phương lắm, nhưng theo những gì ( hiểu lầm) anh biết không nên nói ra thì hơn, P