ngày đi, mấy ngày sau em sẽ tự nghĩ thông.”
” Điểm này giống với Ninh Vi Cẩn sao?”
” Dĩ nhiên ạ !” Ninh Vi Tuyền nhắc nhở Trịnh Đinh Đinh,” Đinh Đinh, em nói chị nghe, nếu như chị cãi nhau với anh ấy, ngàn vạn lần không được nịnh nọt, cầu xin anh ấy nha. Anh ấy sẽ được thể lấn tới. Chị cứ không để ý tới anh ấy, anh ấy sẽ tự suy nghĩ, sau khi suy nghĩ thông suốt sẽ vui vẻ đến tìm chị đó!”
” Thật hay giả đây?” Trịnh Đinh Đinh tò mò.
” Chị nghĩ xem! Nếu như khi anh ấy nổi giận, chị vội vã đi dỗ dành, làm hòa. Lâu dần, anh ấy sẽ nghĩ bản thân rất tốt, không biết sai. Mà địa vị của chị sẽ ngày càng thấp, càng bị anh ấy chèn ép thôi.”
” ….” Dường như có chút đạo lý.
” Đối phó với người kiêu ngạo, khó chịu như anh em phải dùng sách lược.”
Trịnh Đinh Đinh trịnh trọng gật đầu một cái.
” Hai người đang nói gì thế?” Ninh Vi Cẩn đột nhiên vào phòng bếp, thản nhiên hỏi một câu.
” Không có gì!” Trịnh Đinh Đinh lập tức phủ nhận.
Ninh Vi Tuyền cười trộm.
Ninh Vi Cẩn biết hai người đang nói xấu anh nhưng không để bụng, kéo cổ tay Trịnh Đinh Đinh,” Em là khách không cần làm gì cả. Trong phòng bếp khói dầu nhiều sẽ dính ở quần áo mất. Bây giờ anh dẫn em đi tham quan phòng anh.”
Ninh Vi Cẩn nói xong dẫn theo “vật sỡ hữu” ra ngoài tránh Ninh Vi Tuyền tẩy não cô. Ninh Vi Tuyền thầm mắng anh không biết xấu hổ không biết bao nhiêu lần.
Hơn một tiếng sau, nồi lẩu đặt trên bàn tròn, tất cả nguyên liệu được xử lý bày biện rất đẹp đặt trong mâm. Ninh Vi Tuyền đang mở chai rượu vang thì điện thoại trong phòng khách vang lên. Cô để mở chai xuống, bước nhanh tới nghe điện thoại,” Alô ?” Khuôn mặt cô đang tràn đầy ý cười bỗng nhiên ảm đạm.
Cúp điện thoại, Ninh Vi Tuyền ngơ ngác ngồi trên ghế sopha.
Từ lầu hai đi xuống, Trịnh Đinh Đinh cùng Ninh Vi Cẩn thấy vậy, sắc mặt hai người hơi thay đổi, không ai nói gì.
” Tuyền Tuyền, em sao vậy?” Trịnh Đinh Đinh đến gần, ngồi xuống bên cạnh Ni Vi Tuyền, nắm bả vai cô,” Sao sắc mặt lại kém như thế?”
” Chú Trương nói tháng sau ba sẽ cùng người đàn bà kia lấy giấy đăng kí rồi. Hy vọng em có thể hiểu, không cáu kỉnh, không giận dỗi ông ấy nữa… mà tại sao em lại phải thông cảm chứ?…..” Giọng nói Ninh Vi Tuyền không có cảm xúc,” Sao có thể nhanh như vậy…. không phải như vậy, không thể như vậy..Vậy mẹ phải làm như thế nào? Em muốn ở bên cạnh mẹ….”
Trịnh Đinh Đinh nghe vậy thì trái tim hơi nhói nhưng không biết an ủi Ninh Vi Tuyền như thế nào.
Ninh Vi Cẩn đi tới, đứng trước mặt Ninh Vi Tuyền, tròng mắt nhìn khuôn mặt như đưa đám của cô bé, trầm giọng nói,” Anh cho là em đã tiếp nhận sự thật này rồi chứ?”
Ninh Vi Tuyền đột nhiên ngẩn đầu, hốc mắt ươn ướt, tức giận đến đỏ mặt: “Sao em lại phải chấp nhận chứ? ”
” Em không chấp nhận thì còn có thể làm như thế nào đây?” Sắc mặt Ninh Vi Cẩn trầm tĩnh, tròng mắt đen láy, nói cực kỳ vô tình: ” Em có thể thay đổi được gì chứ?”
Ninh Vi Tuyền cứng họng.
” Nếu không thể thay đổi được cái gì thì cách duy nhất chính là chấp nhận sự thật này đi!”
” Em không muốn tiếp nhận cũng không cần tiếp nhận! Em ghét anh nói như vậy! Anh không phải anh trai em!” Ninh Vi Tuyền đột đứng dậy, dùng sức đẩy Ninh Vi Cẩn ra, chạy vội lên lầu.
” Sao anh lại nói với cô bé như vậy? Trịnh Đinh Đinh cau mày,” Anh làm anh trai như vậy à?”
” Anh nói không đúng sao! Con bé đã trưởng thành rồi, phải chuẩn bị tư tưởng chấp nhận tất cả biến cố, bao gồm cả những chuyện không thích, không mong muốn xảy ra.”
Trịnh Đinh Đinh đứng lên, đưa tay vỗ trán Ninh Vi Cẩn , trừng mắt nhìn anh, “Không phải ai cũng giống như anh, gặp bất cứ chuyện gì cũng giữ tỉnh táo, suy nghĩ lý trí được. Tuyền Tuyền còn nhỏ, ngay cả em cũng giống cô bé thôi. Lúc gặp chuyện không vui, cảm xúc rất tồi tệ. Chuyện này rất bình thường được không? Huống chi cô bé còn là em gái duy nhất của anh đó. Anh dịu dàng an ủi cô bé mấy câu, nói vài câu dễ nghe một chút thì có sao đâu chứ? Anh cũng đâu bị mất đi miếng thịt nào ?”
” Anh sẽ an ủi con bé, cũng chăm sóc con bé!” Ánh mắt Ni Vi Cẩn kiên định, “Nhưng anh không hy vọng con bé cứ chìm đắm vào chuyện này!”
Trịnh Đinh Đinh than thở,” Thôi, anh đúng là không biết dỗ mà. Em lên nói chuyện với con bé một chút.”
Trịnh Đinh Đinh nói xong lập tức lên lầu. Ninh Vi Cẩn đứng tại chỗ, ánh mắt nhìn cô đầy tình cảm.
Chương 46
Trên đường trở về, Trịnh Đinh Đinh thở dài liên tục, lúc Ninh Vi Cẩn hỏi cô lý do, cô bèn nói thật: “Em cảm thấy sống với anh nhất định sẽ bị tính cách của anh chọc cho tức chết?”
“Hả? Em nói vậy là ý gì!”
“Cứ nhìn thái độ của anh với Tuyền Tuyền là biết rồi. Con bé đau lòng như thế, anh không dỗ dành thì thôi lại còn trưng ra bộ mặt lạnh lùng hù dọa con bé nữa. Thật sự khiến cho người ta không chịu nổi mà!”
“Anh cũng đâu có hù dọa nó!”
“Vẻ mặt của anh thật sự rất dọa người mà!” Trịnh Đinh Đinh bĩu môi, “Nếu như sau này em cáu kỉnh việc gì, anh cùng dùng thái độ này, em không chịu nổi đâu!”
Ninh Vi Cẩn nghiêng đầu nhìn Trịnh Đinh Đinh. Cô đang phồng má, bộ dạng cực kỳ kháng nghị!
“Đối xử với em gái và bà xã sẽ có khác biệt chứ!”
“. . . .