Tình cạn người không biết

Tình cạn người không biết

Tác giả: Sư Tiểu Trát

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328161

Bình chọn: 10.00/10/816 lượt.

ẽo, tịch mịch giống như bị đóng đinh tại chỗ không thể nào di chuyển.

Buổi trưa hôm nay, Trần Tuần nhận lời mời đi ăn cơm cùng khách hàng. Địa điểm là nhà hàng trên tầng thượng quảng trường Thiên Nga. Lúc anh ta đi vào, ngang qua cửa hàng bán trang sức độc quyền, vừa định rẽ thì thấy Trịnh Đinh Đinh đang đứng bên trong. Bước chân hơi chậm lại, qua một cửa kính, anh ta nhìn rõ hai người. Anh ta nhìn Trịnh Đinh Đinh cùng Ninh Vi Cẩn cùng nhau chọn nhẫn. Ninh Vi Cẩn kéo tay Trịnh Đinh Đinh, nhẹ nhàng hôn lên tay cô!

Cảnh tượng này đã đả thương tầm mắt của Trần Tuần. Anh ta nên lập tức rời đi mới phải nhưng anh vẫn đứng thẳng người quan sát họ từ góc khuất cho đến khi hai người nắm tay nhau đi ra ngoài.

Nam nữ cùng nhau đi mua nhẫn, điều này thể hiện cái gì, ai mà không rõ.

Trần Tuần nở nụ cười cứng ngắc, chỉ cảm thấy cả người mất đi trọng tâm. Giống như bị ai đẩy xuống vực sâu. Lồng ngực trống rỗng, trái tim lạnh lẽo.

Chỉ vì anh ta do dự trong phút chốc, không nhận rõ tình cảm thật sự của bạn thân đã tạo nên cục diện không thể vãn hồi.

Hẳn là anh nên rộng rãi chúc phúc cho cô nhưng anh ta không làm được. Anh ta không phải là thánh nhân, vậy nên cũng có cảm xúc, ham muốn chiếm giữ. Anh muốn Trịnh Đinh Đinh, chỉ mong Trịnh Đinh Đinh ở bên cạnh anh ta, trở thành người phụ nữ của anh. Mặc dù ý nghĩ này có chút xấu hổ nhưng đây là điều anh thật sự mong muốn.

Anh ta không thể nào khắc chế dục vọng mãnh liệt như thủy triều đang dâng lên trong lòng.

Anh ta muốn đánh cuộc một lần cuối cùng.

*

Gió mùa hè thổi thoang thoảng, Trịnh Đinh Đinh đi xuống tầng hầm vứt rác ở bãi phế thải cách khu chung cư 500m.

Lúc Trịnh Đinh Đinh xoay người lại thì thấy ở cổng vào có một chiếc xe quen thuộc.

Mà Trần Tuần mặc áo sơ mi sáng màu đang đứng dựa ở mui xe.

Bốn mắt nhìn nhau, Trịnh Đinh Đinh có chút ngoài ý muốn khi Trần Tuần còn đi tìm cô.

“Đinh Đinh!” Trần Tuần mở miệng: “Hôm nay anh đến tìm em là có một việc!”

“Có chuyện gì vậy?”

Trần Tuần lấy một hộp nhung màu đen từ trong túi quần. Sau khi mở ra, tiến lại gần Trịnh Đinh Đinh, tỉnh táo nói: “Anh muốn cầu hôn em!”

Trịnh Đinh Đinh kỳ quái nhìn Trần Tuần.

“Nếu em không tin, anh có thể dùng hành động để chứng minh anh thật sự nghiêm túc. Đinh Đinh, anh thừa nhận bản thân đã gây tổn thương, phụ lòng em. Nhưng từ giờ trở đi, anh sẽ không như trước kia, sẽ quý trọng em gấp bội, chăm sóc, yêu thương em, cũng sẽ không gây bất cứ tổn thương nào cho em nữa. Hy vọng em cho anh một cơ hội!” Trần Tuần nói rõ ràng từng chữ, không chút chần chờ.

Ít nhất lúc này đây, anh ta biết rõ tình cảm của bản thân rất khát vọng cô đáp lại tình cảm của mình.

“Trần Tuần, đừng như vậy! Em không muốn nghe những điều này!”

“Rõ ràng đã có rất nhiều thời gian mà đến tận bây giờ mới nói. Những thứ này đều là lỗi của anh. Vì thế em tức giận, trách cứ, thậm chí không thèm để ý đến anh đó cũng là điều hiển nhiên.” Trần Tuần trầm giọng nói: “Chỉ là bây giờ, cầu xin em cho anh một cơ hội cuối cùng. Anh quen biết em lâu hơn anh ta, chúng ta cũng có rất nhiều khoảng thời gian đẹp đẽ. Nhìn lại thời gian đã qua, chúng ta không nên bỏ lỡ như vậy.”

……………

Anh ta biết nếu không nói rõ thì cô thật sự sẽ bước ra cuộc sống của anh. Đây cũng là cơ hội cuối cùng, anh ta rất hy vọng cô đồng ý. Anh ta cũng suy nghĩ kĩ và hạ quyết tâm, đời này anh sẽ nắm tay cô đi hết quãng đời. Vì mặt Trần Tuần nặng nề xen lẫn lo lắng. Lần đầu tiên ở trước mặt Trịnh Đinh Đinh, anh ta lại để lộ vẻ mặt mâu thuẫn khiến cô có cảm giác xa lạ.

Trần Tuần cúi đầu, nhẹ nhàng mở hộp nhẫn, lấy chiếc nhẫn đính kim cương rực rỡ, tiến lại gần Trịnh Đinh Đinh, giơ chiếc nhẫn đến trước mặt cô, “Đinh Đinh, cho anh thêm một cơ hội nữa, nhận nó nhé!”

………..

“Vĩnh viễn sẽ không làm em đau khổ nữa. Nếu làm trái lời hứa hôm nay anh tình nguyện bị trừng phạt!” Giọng nói Trần Thuần từ từ khàn đục. Từng câu từng chữ tựa như phát ra từ cổ họng, chân mày nhíu chặt. “Tin tưởng anh, Đinh Đinh! Anh yêu em!”

Chính bản thân anh ta cũng không nghĩ sẽ nói tiếng “Yêu” này một lần nữa. Nhưng vào lúc này đây, nhìn Trịnh Đinh Đinh, người vẫn luôn bầu bạn bên cạnh anh ta, là cô gái không thể thiếu trong sinh mạng mình, rất có thể sẽ rời bỏ anh ta. Anh ta không muốn, không dám chấp nhận sự thật này, thậm chí nghĩ đến điều đó rất có thể thấy xảy ra đã làm anh ta sợ hãi.

Đúng thế, chưa bao giờ anh ta lại có cảm giác sợ hãi như vậy, sợ cô từ chối, phủ nhận những tình cảm đã có, hoàn toàn phá tan hy vọng về tương lai của anh.

Anh ta nói chữ “Yêu” này đúng là cảm xúc tự nhiên bộc phát nhưng cũng là đòn cuối cùng.

“Đinh Đinh!” Anh cẩn thận lặp lại từng chữ, mang theo khẩn cầu, “Nhận nó nhé!”

Một giây tiếp theo, anh nhẹ nhàng đặt hộp nhẫn lên mui xe, kéo lấy bàn tay đang rũ xuống bên hông Trịnh Đinh Đinh. Tay phải nhẹ nhàng cầm chiếc nhẫn lồng vào ngón áp út của cô.

Trịnh Đinh Đinh kịp thời rút tay lại.

Bàn tay cầm chiếc nhẫn của Trần Thuần run lên, trái tim như bị anh đánh một quyền. Chiếc nhẫn cầu hôn rơi xuống, vang lên một tiếng “Đinh” trong trẻo. Chiếc nhẫn kim


XtGem Forum catalog