cậu quay trở lại là có thể vui vẻ kết hôn, không phải tốt hơn sao?”
“Cháu đợi không kịp!” Ninh Vi Cẩn bình tĩnh nói, “Cảm ơn ý tốt của chủ nhiệm Vinh!”
“Không phải chứ? Bác sĩ Ninh Vi Cẩn của khoa chúng ta sẽ vì chuyện nhi nữ tình trường mà bỏ lỡ cơ hội đi chuyên tu sao? Tôi cho rằng bất cứ ai có thể để chuyện riêng ảnh hưởng công việc duy chỉ có cậu là không. Không ngờ, tôi cũng nhìn lầm!” Chủ nhiệm Vinh cười chế nhạo, vừa cố chấp nhìn Ninh Vi Cẩn, “Chẳng qua tôi nói cho cậu biết. Cậu quyết định như vậy là sai rồi. Kết hôn thfi lúc nào mà chẳng được, nhưng cơ hội này có lẽ chỉ có một lần. Cậu cứ suy nghĩ thật kỹ đi!”
“Cháu đã suy nghĩ kỹ rồi! Cháu chấp nhận bỏ qua cơ hội lần này, nhường cho bác sĩ khác!”
Ninh Vi Cẩn nói xong đứng lên, nói tiếng cảm ơn với chủ nhiệm Vinh một lần nữa, xoay người rời khỏi phòng chủ nhiệm.
Lúc nghỉ trưa, Ninh Vi Cẩn trở về phòng làm việc thay áo blouse trắng sau đó đi xuống căng tin bệnh viện.
Đang lúc Ninh Vi Cẩn bước nhanh ra khỏi văn phòng, sau lưng vang lên một tiếng gọi gấp gáp.
“Ninh học trưởng!”
Thư Di Nhiên chạy đuổi theo, đi song song với Ninh Vi Cẩn, nhẹ giọng dò xét: “Em nghe nói bệnh viện gửi danh sách đi chuyên tu. Qua đánh gia, người có tư cách đi chuyên tu ở ngoại khoa nhất định là anh rồi đúng không?”
Ninh Vi Cẩn dừng bước, nhìn vẻ mặt khẩn trương cùng mong đợi của Thư Di Nhiên, sau đó lạnh nhạt thu hồi tầm mắt: “Còn có rất nhiều người ưu tú không nhất định là ai cả!”
Anh nói xong thản nhiên bước về phía trước.
Thư Di Nhiên đứng im tại chỗ, không hiểu ý anh. Theo lý thuyết mà nói, làm gì có ai có tư cách hơn Ninh Vi Cẩn đây? Anh vừa là người đam mê với ngành y thì việc đi chuyên tu lần này chắc chắn không dễ dàng bỏ qua như vậy. Nếu như thế thì anh phải nắm chắc phần thắng mới phải, sao lại lạnh nhạt như vậy chứ?
Thư Di Nhiên không khỏi có chút lo lắng. Vì để giành được xuất chuyên tu duy nhất của khoa cấp cứu, cô ta đã phải nhờ vả ba mình nói khó với viện trưởng. Nếu không có chuyện bất ngờ xảy ra, người được cử đi chuyên tu của khoa cấp cứu chỉ có thể là cô ta. Nhưng nếu Ninh Vi Cẩn không được đi thì cô ở trong danh sách chuyên tu thì còn có ý nghĩa gì nữa chứ?
Gần tối, Ninh Vi Cẩn tan làm lái xe đến đón Trịnh Đinh Đinh. Sau khi lên xe, Trịnh Đinh Đinh đã than đói không thôi.
Ninh Vi Cẩn lấy túi giây bên cạnh đưa cho Trịnh Đình Đình.
” Bánh hạt dẻ?” Trịnh Đinh Đinh vui vẻ kêu lên,” Sao anh biết em đang thèm món này ?”
” Tiện đường thì mua thôi!”
” Lại còn nóng nữa!” Trịnh Đinh Đinh cười hì hì lấy ra một chiếc, hung hăng cắn một miếng, mùi hạt dẻ béo ngậy tràn khoang miệng, cảm giác cực kỳ thỏa mãn khiến cô không khỏi cảm khái,” Lúc đói được ăn bánh hạt dẻ nóng thật sự rất hạnh phúc!”
” Em thật dễ thỏa mãn đó!”
” Người dễ thỏa mãn sẽ rất vui vẻ nha!” Trịnh Đinh Đinh mút mút ngón tay.
Ninh Vi Cẩn liếc nhìn Trịnh Đinh Đinh một cái, như có điều suy nghĩ,” Xem ra em rất dễ nuôi.”
” Anh nói gì vậy?” Trịnh Đinh Đinh xoay đầu lại hỏi anh .
” Không có gì!” Ninh Vi Cẩn bình tĩnh trả lời.
” Đúng rồi, chúng ta ăn cơm ở đâu ạ?”
” Đến nhà anh!” Ninh Vi Cẩn nói,” Có người muốn mở tiệc!”
” Em gái anh sao ?”
” Ừ! Hôm nay con bé được ký hợp đồng với công ty nó đang thực tập, vui vẻ mãi không thôi. Xế chiều đi siêu thị mua rất nhiều đồ ăn, muốn ăn mừng!”
” Hay quá!” Trịnh Đinh Đinh cười,” Rốt cuộc cũng có thể nếm thử tài nấu ăn của Tuyền Tuyền rồi!”
Ninh Vi Tuyền mua rất nhiều nguyên liệu nấu ăn mới mẻ. Trịnh Đinh Đinh nhìn trên bàn để cua tươi, ngao, sò biển, ba chỉ bò, thịt dê, tôm lột vỏ, bào ngư, đầu cá thì không khỏi than thở,” Như thế này không phải quá nhiều rồi sao?”
Ninh Vi Tuyền đeo tạp dề Snoopy vừa cầm muỗng múc canh, vừa cười nói: ” Để chiêu đãi chị dâu tương lai tất nhiên em phải thể hiện thật tốt rồi!”
Trịnh Đinh Đinh có chút đỏ mặt, không tự chủ mà phản bác: ” Chị dâu gì chứ?”
” Em biết cả rồi nha! Anh trai em mua tặng chị một chiếc nhẫn, chị nhận thì đồng nghĩa với việc chấp nhận anh ấy rồi còn gì?”
Trịnh Đinh Đinh nhẹ nhàng sờ lỗ mũi một cái. Lần này cô không thể phủ nhận.
” Nói thật, lần đầu em nhìn thấy chị đã cảm thấy rất có duyên, có cảm tình với chị nữa. Chị đồng ý gả cho anh em, ngoại trừ anh, người vui vẻ nhất chính là em nha!”
” Chị cũng rất quý em!” Trịnh Đinh Đinh vươn tay vuốt tóc Ninh Vi Tuyền, “Em rất dễ thương, tính cách cũng đáng yêu, hoàn toàn không giống em gái của Ninh Vi Cẩn.”
Một giáo sư khó tính, kiêu ngạo, lạnh lùng như Ninh Vi Cẩn lại có một cô em gái đáng yêu, hoạt bát, thẳng thắn như vậy.
” Đúng vậy, cũng có lúc em cũng hoài nghi tụi em không phải là anh em ruột. Nhưng mà, mẹ em đã nói với em thật ra thì tính cách của em cũng có điểm giống anh ấy. Có một số vấn đề nhất định sẽ không chịu thỏa hiệp, yêu ghét rõ ràng, thậm chí có chuyện em còn gay gắt hơn anh ấy đấy!”
” Thật sao?”
” Thật ạ!” Ninh Vi Tuyền vừa cười,” Cho nên em nhắc chị trước. Nếu như, em nói ” nếu như” nha. Về sau em và chị vì chuyện gì đó mà cãi nhau, ngàn vạn lần chị không được dỗ dành em, cũng không cần xin lỗi. Cứ mặc kệ em mấy