cương hoa lệ, xa xỉ rơi bên chân Trịnh Đinh Đinh.
Lần đánh cuộc này, thắng thua đã định.
Chương 45
Trần Tuần lái xe trong màn đêm. Bởi vì đã đạt tốc độ cực hạn khiến cho những ánh đền xanh đỏ tím vàng bên ngoài kéo thành một đường. Ánh mắt mờ mịt, tất cả hình ảnh ban chiều hiện lên trong não.
Cho đên khi tầm mắt xuất hiện vật cản. Anh ta mới dùng hết sức để tốc độ chậm lại, khó khăn lắm mới tránh được vật trước mắt.
Tốc độ xe đã chậm lại, trái tim treo lơ lửng cũng đặt về chỗ cũ. Anh tỉnh táo hơn, ý thức một sự thật — Anh ta đã mất đi Trịnh Đinh Đinh thật rồi.
Rõ ràng là có rất nhiều thời gian, có thể nói hết tất cả cùng cô ấy, rõ ràng là. . . . . Vậy mà lại để đến tận bây giờ. Không, nói đúng hơn là lúc vừa rồi bị Trịnh Đinh Đinh cự tuyệt anh ta mới tỉnh táo, thật sự ý thức được anh ta đã mất đi thứ gì, vả lại vĩnh viễn không thể lấy lại được nữa.
Người thân qua đời khiến anh đã sớm nhận ra lòng người dễ thay đổi. Bởi vì bản thân ưu tú, có tài nên lúc còn là học sinh anh ta đã quen thuộc bị chèn ép, cản trở. Dần dần, anh ta trở thành một người khiêm tốn, lễ độ, biết chừng mực, tiến lùi. Anh luôn mang bộ mặt như gió xuân, đạm mạc như nước nhưng kỳ thật vẫn luôn phòng bì tất cả mọi người, không tin tưởng bất cứ ai.
Thật ra anh ta không phải bỏ qua sự tồn tại của Trịnh Đinh Đinh mà cố gắng làm ngơ tình cảm của bản thân. Bởi anh sợ bị thương một lần nữa. Cũng bởi vì anh ta không tin sẽ có một người mà quan tâm anh một cách thuần túy. Anh vẫn không đáp lại tình cảm Trịnh Đinh Đinh, trong tiềm thức chỉ nghĩ rằng coi cô là bạn bè là cách tốt nhất. Như vậy sẽ không sợ bị tổn thương nữa!
Anh ta như vậy là ích kỷ sao? Có lẽ vậy. . . . .
Cũng giống như việc anh không thèm để ý mẹ Ôn quỳ xuống cầu xin mà nói thẳng sẽ không chịu trách nhiệm với Ôn Tử Hinh nữa. Cuối cùng, mẹ Ôn khóc đỏ mắt, gằn từng chữ một nói với anh: “Trần Tuần, cậu ích kỷ, không có lương tâm như vậy không sợ sau này gặp báo ứng sao?”
Anh ta cũng không giải thích, tránh khỏi dây dưa của mẹ Ôn mà rời đi thậm chí không nhận điện thoại. Ngoài thời gian làm việc, anh cũng chỉ nhốt mình trong phòng cũng không đến bệnh viện thăm Ôn Tử Hinh lần nào nữa.
Phủi sạch quan hệ với Ôn Tử Hinh cũng không hẳn là vì Trịnh Đinh Đinh mà một phần vì anh quá mệt mỏi.
Rất nhiều chuyện đã nằm ngoài dự đoán của anh ta. Rất nhiều chuyện tới nhanh mà đi cũng nhanh.
Cuộc đời anh chưa bao giờ mờ mịt như hiện giờ, không biết phải làm thế nào!
Anh nghĩ nên điều chỉnh lại cuộc sống và công việc dĩ nhiên bao gồm cả chuyện tình cảm nữa.
Tối nay là lần cuối cùng anh thử, xúc động mua nhẫn, chuẩn bị một xe hoa hồng, chỉ vì cầu xin một cô gái.
Kết quả, anh vẫn bị từ chối.
Khi nhẫn rơi xuống đất, Trịnh Đinh Đinh cúi người xuống, nhặt lên trả lại cho anh ta, nghiêm túc, trịnh trọng nói : “Trần Tuần, em không thể đồng ý được. Bởi vì em đã có đối tượng kết hôn rồi. Em và anh ấy đã xác định, sẽ không thay đổi đâu ạ!”
Quyết đoán, kiên quyết từ chối khiến anh ta không còn lời nào để nói. Thậm chí anh không có cơ hội mở cốp xe để cô nhìn thấy cả một cốp xe ngập tràn hoa hồng.
Dám chơi dám chịu. Trước khi đến, anh đã chuẩn bị tất cả, nghe được đáp án của cô, anh ta chỉ gật đầu một cái rồi mỉm cười: “Được, anh biết rồi! Đinh Đinh, anh chúc em hạnh phúc!”
Sau đó, anh siết chặt chiếc nhẫn trong lòng bàn tay, xoay người lên xe, nổ máy nhanh chóng rời đi. Từ đầu đến cuối không hền chần chờ một phút.
Nếu thua, anh sẽ phải làm một kẻ thua đẹp, rồi sẽ rời khỏi cuộc sống của cô, không quấy rầy cô nữa.
Tốc độ xe càng ngày càng chậm, bất tri bất giác xe dừng lại ở con đường vắng vẻ.
Trần Tuần buông tay lái, hai mắt nhìn phía trước. Anh ngồi sững người đằng sau vô lăng giống như một bức tượng, không hề nhúc nhích.
Không phải đã chịu thua rối ao? Tại sao lồng ngực lại trống rỗng như bị ai lấy đi thứ quan trọng nhất vậy?
Anh chưa bao giờ có cảm giác như vậy. Giống như ba mẹ qua đời năm đó, cô độc, mờ mịt.
*
“Đã có danh sách các bác sĩ được đi Newyork chuyên tu vào tháng 9 tới. Ngoại khoa chúng ta có một xuất, qua cách đánh giá tổng hợp, cậu là người duy nhất có tư cách nhận được vinh dự này.” Chủ nhiêm Vinh ngoại khoa vừa nói dứt lời, cầm ly trà lên uống một hớp.
Ninh Vi Cẩn ngồi đối diện đang xem bản báo cáo, sắc mặt không chút gợn sót, dường như không suy nghĩ chút nào đã mở miệng nói: “Cảm ơn chủ nhiệm Vinh nâng đỡ. Chẳng qua cháu có vấn đề cá nhân nên sẽ không đi chuyên tu đợt này đâu!”
Chủ nhiệm Vinh ngẩn người, đặt ly trà xuống, cau mày nhìn Ninh Vi Cẩn: “Cậu từ bỏ? Đây chính là cơ hội ngàn năm có một đó! Cậu sẽ được cử đến bệnh viện ngoại khoa tốt nhất nước Mỹ, tiếp cận với những thiết bị tiên tiến nhất, cả những chuyên gia lâu năm nữa, còn cả những loại bệnh hiếm. . . . . .Đây là cơ hội ai cũng mong muốn, sao cậu lại từ bỏ hả?”
“Cháu có việc riêng!” Ninh Vi Cẩn nói, “Cháu sắp kết hôn!”
Chủ nhiệm Vinh cười khẽ, “Tôi còn tưởng có việc gì gấp, không phải là kết hôn thôi sao? Đi Mỹ chuyên tu lần này cũng không quá lâu, chỉ chừng 11 tháng thôi, cũng đâu phải 11 năm. Chờ