iết.
Một hôm nào đó, ngẫu nhiên từng nhìn thấy trên báo văn nghệ mà cả lớp thống nhất đặt mua, một câu nói của George Bernard Shaw——
“Đời người có hai nỗi phiền muộn, một là dục vọng không được thỏa mãn, hai là chúng ta thỏa mãn được nó, bởi vậy ta nên cố gắng từ trạng thái tới hạn để đạt được khoái nhạc.”[33'>
Tiếu Lang ngay lập tức lĩnh ngộ được ý nghĩa của những lời này.
Mãi cho đến thật lâu thật lâu về sau này, mỗi khi nhớ lại chuỗi những ngày tháng này, Tiếu Lang đều cảm thấy hạnh phúc vô cùng.
Đó là một trận chiến tranh đua vừa đau lại vừa khoái nhạc, cũng là một trận chiến kịch liệt cùng với chính thế giới nội tâm của mình.
Để rồi sau đó, ở một lúc nào đó, chúng ta đột phá được cực hạn của bản thân, cảm giác được tiềm năng vô biên vô hạn của bản thân mình.
Hết thảy những điều chúng ta từng trải qua, từng giọt từng giọt một, sẽ dần tích tụ lắng đọng lại thành cảm xúc, được thân thể cùng với linh hồn khắc thật sâu vào trí nhớ, trở thành những đoạn triết học đơn sơ nhất của tuổi thanh xuân, có khi nó sẽ biến thành máy nạp điện vạn năng suốt trọn cả đời này của chúng ta, để mỗi khi chúng ta vấp phải những trắc trở suy sụp, nó biến thành động lực thức tỉnh chúng ta một lần nữa đứng dậy, tiếp tục bước về phía trước.
Có lẽ, cuộc đời về sau này, vô luận là phấn đấu hay là sa đọa, là thành công hay thất bại, đều không thể nào lại trở về như những tháng ngày học sinh này được nữa.
Bởi vì, có thể khiến bản thân chuyên chú vô cùng chỉ để học tập, là một việc không hề dễ dàng chút nào.
Tiếu Lang yên lặng hưởng thụ, chiếc bút máy không ngừng lướt đi trên mặt giấy trắng.
Mãi cho đến lúc trí não càng lúc càng yên tĩnh lại, trong lòng lại càng lúc càng trở nên rõ ràng. Từng điểm từng điểm tri thức, tựa như là tự động sắp xếp, chỉnh tề phân loại thành từng nhóm trong trí não, xếp thành từng hàng dài.
Lúc này, cậu đã không còn coi trọng kết quả thi đại học như lúc trước nữa, chỉ thầm nghĩ dùng tận hết thảy khả năng của mình để ứng phó, kiên trì tới cuối cùng, đến khi nào kỳ thi chấm dứt, mới cho phép bản thân thả lỏng.
☆ ☆ ☆
Vào mấy ngày cuối cùng, việc thức đêm hầu như trở thành phổ biến trong đám học sinh, ai nấy đều hận không thể biến một ngày trở thành bốn mươi tám tiếng.
Ngay cả những người mọi khi vẫn mắc cái tật lề mề thích kéo dài, hay luôn bình tĩnh không hề cảm thấy áp lực, cũng bắt đầu cảm thấy khẩn trương mà thật lòng hơn hẳn, cũng không thiếu có người tối đến ngủ mơ thấy ác mộng, thấy mình vẫn chưa ôn tập xong liền đi vào trường thi, kết quả tệ vô cùng.
Trong thư viện có một phòng tự học chuyên dành cho những học sinh năm ba, đêm nào cũng là đèn đuốc sáng trưng.
Ngày lại qua ngày, thời gian cứ như dòng nước trôi đi.
Tháng sáu, mặt trời rạng rỡ, trời xanh trong vắt không bóng mây, khoảng cách đến thi đại học chỉ cách hiện tại năm ngày.
Bắt đầu từ ngày hai tháng sau, tất cả học sinh năm ba bắt đầu được nghỉ, toàn thể về nhà chờ, hoặc là tiếp tục ở lại trường tự ôn tập.
Một ngày trước khi bắt đầu nghỉ, tất cả các giáo viên bộ môn mỗi người đều lần lượt tiến hành một khóa huấn luyện tâm lý đối với đám học sinh của mình lần cuối cùng, cũng như hướng học sinh nói lên lời cầu chúc.
Thầy dạy Hóa nói “Đám nhỏ của thầy, liều lĩnh mà xông về phía trước đi, sau khi thi xong rồi có khi mấy thứ mà ông thầy này giảng, mấy đứa đều sẽ quên hết!”
Cô dạy Anh ngữ thì nói “It’s a dream of journey. You will remember only good things when you wake up.” (Đây là một chuyến lữ hành trong mơ, khi em tỉnh giấc, ký ức sẽ chỉ lưu lại những gì tốt đẹp nhất.)
Thầy dạy Vật lý nói “Trước khi thi không nên lôi đề ra mà làm, chỉ cần học thuộc lòng công thức là được.”
Thầy dạy Hóa nói “Chỉ còn vài ngày nữa thôi, cố gắng ăn ngon ngủ tốt, chào đón ngày thi đại học tiến đến!”
Cô dạy Sinh vật nói “Môn Sinh vật chiếm điểm là nhỏ nhất so với các môn khác trong thi đại học, mấy ngày cuối này, các em nên bỏ thời gian xem lại Toán Lý Hóa nhiều hơn.”
(Thầy cô ai cũng đột nhiên trở nên nhân từ ghê ha…)
Thầy dạy Toán mọi ngày vẫn đều nói chuyện tưng tưng, lúc này vậy mà cũng nói vài câu đạo lý “Đời người chính là một hàm số cosin, sẽ có lúc là đỉnh sóng cũng sẽ có lúc là bụng sóng, vài người bước sóng dài, vẫn cứ luôn bước đi trên biên độ sóng tăng dần, hoặc vẫn bước trên biên độ sóng giảm dần. Nhưng có vài người bước sóng ngắn, luôn luôn bước đi trên những biên độ nhấp nhô không ngừng. Nhưng mà, hàm số bước sóng là vô hạn tuần trong một khoảng thời gian không gian hữu hạn, cũng giống như những nhấp nhô không ngừng vô hạn tuần hoàn của sinh mệnh trong hữu hạn một đời người. Không ai có thể giỏi mãi mãi được, mà cũng không ai kém cỏi suốt đời. Thầy hi vọng mỗi người trong số các em đều có thể ở trong kỳ thi đại học lần này, đạt đến một đỉnh sóng trong cuộc đời của mình!”
Cô chủ nhiệm, cũng là giáo viên Ngữ văn nói “Cô thì không có gì để nói hết, thi Ngữ văn hầu hết đều tập trung ở những kiến thức cơ bản, bình thường như thế nào thì thi đại học cũng sẽ như vậy, không khác biệt nhiều lắm đâu, cho nên các em có thể yên tâm… (lược b