Teya Salat
Tiểu Long Nữ bất nữ

Tiểu Long Nữ bất nữ

Tác giả: Hi Hòa Thanh Linh

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329294

Bình chọn: 9.5.00/10/929 lượt.

iền xuất phát.

Ngồi trên xe bus, Tiếu Lang nói “A, cho em mượn di động một chút, em gọi về nhà nói một tiếng đã.”

Hai ngày thi đại học, Tiếu ba với Tiếu mẹ cũng không có tâm tư nào để lo chuyện làm ăn, vừa biết tin thi đại học đã chấm dứt, lập tức trở về nhà đứng ngồi không yên chờ đợi tin tức Tiếu Lang, lại chỉ nhận được từ con trai của mình một cú điện thoại, bảo rằng cùng với bạn bè ăn mừng, không trở về nhà.

“Cái thằng quỷ này! Mẹ bỏ công làm cho mày cả một bàn tiệc, vậy mà…” Tiếu mẹ vừa sốt ruột vừa bực mình, nhưng mà cũng chẳng thể làm gì được– ai bảo thằng con mình gọi về mà nói bằng ngữ khí đầy hào hứng, bộ dáng hiển nhiên là hai ngày vừa rồi thi rất tốt, hơn nữa, ăn mừng gì thể nào cũng có Vương Mân theo cùng, Tiếu mẹ cũng yên tâm hơn (=_=)

Cúp điện thoại, Tiếu Lang hét lên “Tự do rồi!!!”

☆ ☆ ☆

Một giờ sau, hai người có mặt tại trung tâm thành phố, bắt đầu chuyến đi chơi của mình, trước hết là vào cửa hàng KFC mà Tiếu Lang yêu tha thiết ăn một chầu gà rán đến no nê, sau đó hai người mỗi đứa cầm một ly Cola, thảnh thơi đi dạo bộ ở trung tâm giải trí, chơi game hơn một tiếng đồng hồ, sau đó cả hai lựa một nhà KTV, thuê một phòng tình nhân.

Không có ai khác, Vương Mân cũng thoải mái hơn hẳn, cùng Tiếu Lang song ca bài “Song Tiết Côn” của Châu Kiệt Luân.

Tiếu Lang thay Vương Mân chọn một bài hát của Hứa Ngụy, cậu biết Vương Mân thích nhất ca sĩ này.

Nhìn gương mặt nghiêng của Vương Mân dưới ánh đèn lấp loáng, bên tai là âm điệu nồng nàn lại hết sức chân thành của Vương Mân, tựa như mê như say, hát một lúc, cả hai liền quấn quít lấy nhau, bắt đầu hôn nhau.

Nụ hôn kết thúc, Tiếu Lang nói “Anh, anh biết trước khi thi em muốn làm cái gì nhất không?”

Vương Mân trêu ghẹo một câu “Làm với anh?”

Người này rõ ràng ngày thường luôn luôn một bộ dạng đứng đắn nghiêm chỉnh muốn chết, cư nhiên vào thời điểm này cũng có thể nói được một lời nói đùa giỡn đầy màu vàng như thế, đủ để nói lên cái loại phòng tình lữ ở KTV có thể nhuộm cho không khí ái muội tới cỡ nào.

Tiếu Lang hung hăng đưa tay nhéo eo Vương Mân một cái, nói “Lúc ấy em nghĩ, chờ đến khi thi xong rồi, em sẽ về nhà chui vào phòng ngủ một giấc cho thiệt đã, ngủ một cái ba ngày ba đêm cho thật no, ai cũng không được làm phiền, để em ngủ cho đủ.”

Vương Mân “Vậy bây giờ em muốn ngủ?”

Tiếu Lang cười cười, nói “Có chút buồn ngủ, nhưng mà hiện tại chỉ muốn ở bên cạnh anh thôi.”

Vương Mân khẽ cắn lên cánh môi người yêu mình, nói “Đi, anh cùng ngủ với em.”

Cả hai người hỏi thăm nhân viên ngồi ở quầy tiếp tân xem khách sạn gần đây nhất ở nơi nào, sau đó trực tiếp đi qua.

Vào đại sảnh khách sạn, Tiếu Lang tò mò nhìn quanh quất, Vương Mân thì bước đến chỗ đăng ký, dưới ánh mắt đầy hoài nghi của nhân viên phục vụ (vì thấy hai đứa này giống vị thành niên), Vương Mân lôi từ trong ví da của mình ra tấm thẻ chứng minh đập vào quầy đăng ký, đầy khí phách nói “Một phòng hai người!”

Tiếu Lang lập tức chạy qua bổ sung “Phải là phòng có giường đôi hai người nha! Không có tụi tui đổi khách sạn khác!”

“Có, có!” Cô nàng phục vụ lập tức đỏ mặt liên tục nói có, sau đó đưa hai người thẻ một căn phòng ở lầu ba.

Vương Mân cầm lấy thẻ phòng kia, sau đó nắm tay Tiếu Lang bước nhanh vào thang máy, hai người nghĩ tới gương mặt đỏ bừng của cô nàng tiếp tân lúc nãy, lập tức cười sặc sụa, đến nỗi phải dùng tay chống cửa để tránh ngã.

Tiếu Lang thò tay giật thẻ chứng minh của Vương Mân qua xem, lập tức lại ầm ĩ cười một trận “Anh đây hả? Chụp hình gì xấu quá vậy!”

Vương Mân đoạt lại thẻ chứng minh của mình, nhét lại vào ví, thản nhiên đáp lại “Người không có thẻ chứng minh không có tư cách ý kiến ý cò!”

Tiếu Lang bước vào tuổi thành niên từ đầu tháng hai năm nay, tiếc là thời điểm ấy trùng với trường khai giảng, mà cả năm học này đều là vội vội vàng vàng hết học bài rồi lại ôn tập, không có thời gian về nhà để đi làm thẻ chứng minh, thành ra đến tận bây giờ vẫn còn là một “vị thành niên”

Lần đầu tiên ở lại khách sạn, cho nên hết thảy những bài trí trang hoàng trong khách sạn đối với Tiếu Lang mới mẻ vô cùng, cậu hết nhìn đông tới sờ tây, còn leo lên chiếc giường Simons to đùng nhảy nhảy nhún nhún.

Vương Mân một mình đứng ở trong góc, không biết là đang lục lọi xem cái gì, vành tai có hơi ửng đỏ lên.

Tiếu Lang từ sau lưng nhào đến ôm lấy Vương Mân, khiến Vương Mân giật mình, thứ đang cầm trong tay cũng rơi xuống đất.

“Gì vậy?” Tiếu Lang tò mò nhặt lên.

Vương Mân khẩn trương giải thích “Là của khách sạn đặt sẵn.”

Tiếu Lang nhìn bao bì bên ngoài, lớn tiếng đọc ra “Áo mưa?”

Vương Mân “…”

Lật qua lật lại nhìn một lát, Tiếu Lang mới bừng tình đại ngộ, ho ho cười vài tiếng.

Vương Mân lái sang chuyện khác để che dấu xấu hổ “Đi tắm không?”

Tiếu Lang học theo như trong mấy bộ phim thường thấy, một đường đi từ phòng ngủ đến phòng tắm, vừa đi vừa… cởi quần áo, dây dưa cùng Vương Mân lôi kéo nhau vào phòng tắm.

So với phòng tắm công cộng trong trường học, điều kiện thiết bị của phòng tắm của khách sạn quả thực là một trời một vực.

—— dòng nước ào ào xối xả tuôn không ngừ