Duck hunt
Tiểu Long Nữ bất nữ

Tiểu Long Nữ bất nữ

Tác giả: Hi Hòa Thanh Linh

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329693

Bình chọn: 8.00/10/969 lượt.

sẽ thi được thành tích tốt hơn em rất nhiều.”

Tiếu Lang không đáp lời, trong lồng ngực có một cỗ khí nghẹn ngang, không lối phát tiết, hốc mắt cay cay lại nóng nóng… Quả nhiên, anh ấy sẽ ngày một vươn xa hơn, còn mình sẽ mãi không bao giờ đuổi kịp theo bước chân anh ấy…

“Như vậy…” Vương Mân lại nói tiếp “Vô luận là em thi được thành tích thế nào, anh cũng sẽ có thể ghi tên vào cùng trường học với em.”

Tiếu Lang “…”

Vương Mân nhìn Tiếu Lang ngẩn người, đôi mắt to tròn của thiếu niên dần dần bị bao phủ bởi một lớp thủy mong manh, không biết là bởi vì lúc nãy khổ sở trong lòng, hay là vì nghe lời kia của mình mà cảm động.

Tiếu Lang muốn kêu Vương Mân một tiếng anh, kêu một tiếng Vương Mân, nói một câu, anh thật tốt, hoặc là những lời gì khác… Nhưng không biết tại sao, trong đầu lại cứ rối loạn, bị bao phủ bởi một loại tâm tình không cách nào diễn tả được.

Tựa như một đợt thủy triều ấm áp, bao phủ khắp thiên địa sôi trào ập đến, sau đó lại cuồn cuộn rời đi, chỉ còn lưu lại bên tai tiếng vọng vang rì rào…

Thế là, thiếu niên chẳng thể nói được bất cứ lời nào để biểu đạt tâm trạng của mình lúc này, chỉ có thể “hu” một tiếng, tựa như khóc, lại tựa như cười.

“Hu…”

“…”

Đúng rồi, chỉ cần là nơi có Vương Mân tồn tại, bất luận là nơi nào đi nữa, đều là nơi tốt nhất, cho nên bất luận là vào trường nào cũng chẳng sao cả.

Hóa ra từ trước tới bây giờ đều là do mình hiểu lầm ước nguyện của cả hai là thi vào Khoa Đại, quả nhiên là ngốc mà… không biết rốt cuộc Vương Mân muốn cái gì…

Tiếu Lang cảm thấy, giống như mình dần hiểu được ý nghĩa của những lời mà thầy Trầm nói…

“Anh!” Thiếu niên phát giác, nhân sinh của mình một lần nữa bùng lên ngọn lửa hi vọng.

Vương Mân “Hửm?”

Tiếu Lang “Em muốn trở thành người giống như thầy Trầm vậy!”

Vương Mân “…”

☆ ☆ ☆

Rốt cuộc cũng bước vào một tháng cuối cùng.

Tiếu Lang kiên trì từng bước từng bước một, đem hết thảy những đề bài đã quên xem lại hết một lượt.

Đề thi của mỗi tuần vẫn là theo lẽ thường được phát xuống, nhưng hiện tại rất ít học sinh bỏ thời gian làm nó. Chung quy tới tận giờ phút này, cái loại nhiệm vụ “ba mươi sáu đề” hầu như chỉ dựa vào tự giác của mỗi người mà làm thực sự rất khó khiến cho bọn họ kiên trì.

Không ít người trải qua cái loại gian đoạn nhiệt độ sôi ba phút này, đợi cho bốc đồng nhiệt tình dần nguội lạnh liền bắt đầu sinh ra biếng nhác, trong lòng luôn an ủi mà nghĩ “Dù gì cũng không có ai kiểm tra, để tới tối rồi mới làm đi”, hoặc là “Hôm nay học bài đã đủ mệt rồi, thôi để mai rồi làm nốt vậy”… Phàm là những người đã nảy sinh loại ý nghĩ này trong đầu, trên cơ bản đều là sắp duy trì hết nổi nữa rồi.

Ngày mai sẽ có bài tập của ngày mai, cuối tuần cũng sẽ có bài tập của cuối tuần, càng kéo dài thì nhiệm vụ sẽ càng dồn đống chất chồng càng nhiều, nếu không biết tự dùng roi quất khiến mình liều mạng chạy về phía trước, ắt sẽ bị những kẻ đến sau loại bỏ chướng ngại đi thông chiếc cầu độc mộc này. Một năm học này đối với toàn thể những kẻ đã trải qua mà nói, không cho phép bất cứ một giây lười biếng nào, nó cần một trái tim nghị lực kiên cường, cùng với thể lực mạnh mẽ, càng cần hơn nữa một loại kiên trì chấp nhất vĩnh viễn không bị bất cứ tác động nào mài mòn dập tắt để đối mặt với nó.

Hiện tại, rất nhiều học sinh đều đã đem những đề được nhà trường phát sắp xếp gọn gàng, đóng thành tập chỉnh tềm cũng lựa chọn ra những đáp án đối ứng kèm theo, có lẽ đến lúc thi đại học chấm dứt rồi, những tập đề này sẽ chẳng bị họ lật ra dù chỉ là một tờ.

Thu thập đề thi đóng bộ, có lẽ là cầu một loại an ủi trong tâm lý, trong lòng kỷ gửi hi vọng đợi một hôm nào đó sẽ lấy ra làm, nhưng kết quả đa phần đều là bị vứt cân ký bán cho những người thu mua phế phẩm.

Tiếu Lang là một trong số không nhiều lắm những người có thể kiên trì đối lập lại với loại bên trên, cậu đã tập dần thành thói quen làm xong hết thảy những bài tập cần làm ở buổi tối thứ ba.

Cả lớp, hay có thể là toàn trường, phỏng chừng chỉ có không tới mười người có thể làm được như vậy. Tiếu Lang cố gắng làm không phải bởi vì chết lặng cảm xúc, mà bởi vì nghiện làm. Làm xong hết thảy bài tập mang lại một loại cảm giác thành tựu vô cùng, đây là không cần nói cũng biết, lại nghĩ nếu mình vẫn tiếp tục kiên trì làm, liền giống như sinh ra một loại ảo giác thấy bản thân cũng sẽ thần hóa như Vương Mân vậy…

Thống khổ đều là do con người tưởng tượng mà ra, kỳ thật khi chúng ta tĩnh tâm lại mà liên tục làm một việc gì đó, sẽ cảm thấy bản thân dần dần trở nên chuyên tâm, đắm chìm bên trong khoái cảm khi làm việc.

Tiếu Lang thích nhất là khoảnh khắc mọi thứ sắp sửa chấm dứt, sắp sửa chứ chưa phải là đã… lúc ấy cảm thấy bản thân gần như sắp sửa đạt đến một loại cảnh giới nào đó, trong lòng chỉ nghĩ làm sao đột phá được cực hạn của chính mình, thầm nghĩ mau mau làm xong đi, nhưng đồng thời lại không muốn nó chấm dứt thật sự.

Bởi vì niềm vui sướng chiến thắng thường thường dâng lên ở ngay khoảnh khắc chúng ta biết mình sắp thành công kia, tâm cũng đầy chờ mong được bước vào khám phá những thứ mà chúng ta chưa b