õ ràng, vẫn là cần thời gian.
Tiếu Lang đang sắp xếp lại dần những suy nghĩ vẫn còn hỗn loạn của mình, mà thầy Viên nãy giờ vẫn luôn im lặng chợt lên tiếng “Trễ như thế này em vẫn không trở lại ký túc xá, anh chàng Vương Mân kia không lo lắng sao?”
“A!” Tiếu Lang kinh hô một tiếng, đã chín giờ tối rồi sao! Từ lúc thi xong đến lang thang sân trường, sau đó được thầy Trầm “nhặt” về nhà, hoàn toàn không hề nói với Vương Mân, anh ấy chắc đang tìm mình đến phát điên rồi!
“Em phải về trước!” Tiếu Lang lập tức đứng dậy.
“Ừ.” thầy Trầm đặt ly sữa trong tay xuống bàn, cũng đứng dậy đưa Tiếu Lang xuống lầu.
Ở cạnh cầu thang còn đụng phải một người, người nọ nói “Chào thầy Trầm, thầy dùng bữa tối chưa? A, đây không phải trò Tiếu Lang sao?”
Tiếu Lang nhìn lại, người nọ chính là giáo viên môn toán đang dạy mình năm nay! Hôm qua lúc thi, cầm đề thi làm bài, cả đống câu đều là mơ mơ hồ hồ làm, đến cả cái đề lớn ở cuối cùng cũng bởi vì không đủ thời gian mà bỏ trống. Tiếu Lang cảm thấy lúc này không có mặt mũi gặp thầy Toán, khẩn trưởng đến mức lùi về phía sau trốn tránh.
“Ha ha, chào thầy Nghiêm.” thầy Trầm kéo Tiếu Lang qua, khoác tay vỗ vỗ vai cậu mấy cái, nói “Tên nhóc này hôm nay thi thử không tốt lắm, tâm tình đang xuống dốc trầm trọng đây này.”
Thầy Nghiêm dạy toán cười ha ha, nói “Khẩn trương làm cái gì, thực lực của em thầy dư sức biết. Nhắc mới nhớ, trước giờ đám học trò thầy dạy, phàm là lần thi thử cuối cùng mà thi hỏng, lúc thi đại học lại thi được điểm rất cao đó chứ! Ha ha ha…”
Tiếu Lang “…” Cái logic gì thế này…
Thầy toán bước đến dùng sức vỗ vai Tiếu Lang vài cái, cổ vũ “Còn vài ngày cuối cùng, em phải tiếp tục cố gắng, đừng có lơi lỏng bản thân, em nhất định có thể xông qua được kỳ thi đại học này!”
Tiếu Lang đột nhiên cảm thấy tâm tình của mình trở nên tốt hơn…
Lúc chia tay, thầy Trầm nói “Sau này có tâm sự gì thì tìm người nói ra, nói với Vương Mân, không thì nói với thầy cũng được, đừng có tự mình giấu trong lòng rồi sầu muộn, có biết không?”
“Dạ, em đã biết, cảm ơn thầy Trầm.” Tiếu Lang nói tạm biệt, lập tức cắm đầu chạy về phía ký túc xá.
Buổi tối chỉ uống mỗi ly cacao nóng, cơm cũng chưa ăn hột nào, hiện tại bụng đói muốn chết…
Ai nha, bây giờ đói nó không quan trọng, quan trọng nhất là… Vương Mân bây giờ sao rồi, cũng không dám gọi điện thoại cho anh ấy…
Còn chưa chạy đến mái hiên dưới lầu ký túc xá, chợt nghe một tiếng kêu khàn khàn từ bên kia truyền đến “Tiếu Lang——!”
Tiếu Lang dừng chân lại ngay lập tức, hướng về phía phát ra âm thanh nhìn sang, chỉ thấy ở khoảng mười mét về phía kia, Vương Mân đang đứng ở bên cạnh một bụi cây, dưới ánh đèn đường nhàn nhạt yếu ớt, gương mặt với dường nét góc cạnh rõ ràng chiếm đầy vẻ lo lắng, ánh mắt cũng phiếm hồng…
_____________________
Chương 100
Chúc các em thi đại học thành công!
☆ ☆ ☆
Tiếu Lang nghĩ thầm trong lòng : xong rồi, hoặc là bị mắng cho chết, không là bị đánh cho chết.
Vương Mân một bộ nổi giận đùng đùng (trong mắt Tiếu Lang nhìn thấy là như vậy) đi đến, Tiếu Lang theo bản năng rụt lùi về sau một bước.
“Tiểu Tiểu!” Người mà mình chạy khắp nơi tìm kiếm suốt cả buổi tối vừa nhìn thấy mình còn dám “lùi về sau mấy bước”, đây là muốn làm cái gì? Tiếp tục trốn mình sao!? Vương Mân nặng nề kêu một tiếng, sau đó dừng lại nhìn Tiếu Lang.
Tiếu Lang rụt rè đáp lại “Anh…”
Vương Mân xiết chặt hai tay, ổn định lại ngữ điệu của mình, nói “Anh tìm em suốt cả buổi chiều.”
Cả người Tiếu Lang run lên vài cái, liếc mắt nhìn hai bàn tay nắm chặt thành quyền của Vương Mân, cảm thấy xương sống sau lưng đột nhiên co rút từng trận phát đâu (…), càng nghĩ càng thấy sợ, lại càng lùi dần về sau thêm vài bước.
Vương Mân vừa sốt ruột lại vừa tức giận, nhưng cá tính lại không dễ dàng nổi giận để phát tiết, thế là chỉ có thể dùng khẩu khí kỳ cục nói một câu “Em trốn tránh anh làm gì? Sợ anh ăn em sao?”
Tiếu Lang ủy khuất nói “Không phải anh muốn đánh em cho hả giận sao?”
Dù là Vương Mân vốn định lực kinh người, nhưng cũng bị một lời này của Tiếu Lang làm cho vỡ nát, Vương Mân nhướng thẳng mày, lạnh lùng nói “Có bao giờ anh đánh em hay mắng chửi em chưa?”
Tiếu Lang run rẩy mếu máo nói “Anh bớt giận trước đi…”
Vương Mân “…”
Tiếu Lang nghĩ : ờ thì, đích xác là Vương Mân chưa từng mắng mình một câu hay đánh mình một cái nào, dữ dội nhất cũng chỉ là không để ý tới mình mấy ngày thôi…
Vương Mân cố gắng bình hoãn cơn tức trong ngực, bắt buộc chính mình phải trấn định xuống, khôi phục lại thái độ như lúc bình thường, sau đó xoay người bước đi, nói “Đi về ký túc xá.”
Vương Mân không hề hỏi “Em đi đâu vậy, đi làm cái gì, tại sao không nói với anh lời nào…”, cũng không hề nói bản thân đi tìm Tiếu Lang như thế nào, mà lúc không tìm được thì tâm tình như thế nào, có tức giận hay không… Chỉ thản nhiên nói một câu : về thôi.
Tiếu Lang bĩu môi mếu máo, cảm thấy mình thực sự rất ủy khuất.
Thiếu niên tựa như một cô vợ nhỏ làm chuyện sai trái, nhắm mắt cúi đầu bước đi theo sát sau lưng Vương Mân, mắt nhìn gót chân của Vương Mân, nhích dần lên là bắp chân,
