bắt đầu đi làm, đến lúc ấy em sẽ có một nghề nghiệp đi theo em xuyên suốt cả nhân sinh này, trên người em sẽ gánh vác trách nhiệm với xã hội, sứ mệnh với cuộc đời mình… Sau này em có thể sẽ đi đến rất nhiều nơi khác nhau, đến Thanh Hải xem Hà Nguyên, đến Hải Nam nhìn chân trời góc biển, xuất phát từ Tây An thử nếm trải những bước chân trên con đường tơ lụa, đến Phi Châu ngắm nhìn sa mạc hoang vu, đến Âu Châu xem những văn minh thời tiền sử… Nếu như có người yêu đi cùng mình, vậy thì không còn gì hơn nữa, nếu không thì, em có thể dùng ngôn ngữ và gửi cho người ấy những bức hình mà em chụp, để chuyển tải tâm tình của em, nói cho người ấy biết, để người ấy cùng em hưởng thụ cuộc sống tươi đẹp này… Thế giới này rất rộng lớn, mà em chỉ là một học sinh cuối cấp cao trung nho nhỏ, ở tại một thành phố nhỏ bé, em cam tâm để cho vài quyển sách giáo khoa, vài tờ bài thi quyết định hết thảy những vui buồn hờn giận của mình sao?”
Nghe lời khai sáng của thầy Trầm, Tiếu Lang cảm thấy chính mình lúc này tựa như đang đứng trên một vị trí rất cao mà nhìn xuống thế giới, so sánh đối lập, cảm thấy bản thân mình trở nên nhỏ bé vô cùng.
“Thời xưa có khoa cử, thời nay có thi đại học, thi đại học cũng chỉ là bắt đầu từ năm 1949, không kể đến những chính sách cải cách đã diễn ra, bắt đầu từ 1971 khôi phục lại lệ thi đại học cho tới nay, khoảng thời gian ấy có lẽ còn không bằng tuổi của ba mẹ em nữa. Nếu như đặt việc thi đại học trên dòng lịch sử rồi đứng từ góc độ ấy xem xét, ấy bất quá cũng chỉ là một loại phép tắc trò chơi mà những người cầm quyền đương thời ở thời đại này sáng tạo rồi thiết lập nên, để cho tất cả những dân chúng sinh ra và sống trong cộng đồng này có chung một cách nhìn, chung một mục tiêu —— thi đại học, thi đậu đại học. Nhưng mà, chẳng ai bảo không thi đại học, không thi đậu vào đại học, hay không thi đậu vào trường đại học ưu tú, nhân sinh liền trở nên không trọn vẹn, có đúng không?”
“Ừm…”
“Các em học Ngữ văn, hẳn là có từng học qua 《 Xích Bích Phú 》, rằng ‘Cái tương tự kỳ biến giả nhi quan chi, tắc thiên địa tằng bất năng dĩ nhất thuấn; Tự kỳ bất biến giả nhi quan chi, tắc vật dữ ngã giai vô tẫn dã, nhi hựu hà tiện hồ’ . Thi đại học, chung quy rồi cũng sẽ có một kết cục, theo thời đại dần thay đổi, nó dần dần sẽ biến mất hoặc bị những phép tắt hay hình thức khác bất đồng thay thế, nhưng bất luận thế nào, trong chuỗi lịch sử dài dòng, ấy chẳng qua cũng chỉ là chuyện như một cái chớp mắt mà thôi. Nhưng, em của mười bảy mười tám tuổi là không có cách nào lặp lại được, không thể làm lại một lần, chỉ cần em cố hết sức, chú tâm vào nó, đầu nhập vào nó, thể hội nó, rồi sau đó, không cần phải lâm vào bất cứ bi thương và tiếc nuối nào nữa. Bởi vì những thời khác mà em trải qua này, là thuộc riêng về một mình em, nó sẽ khiến em ngày một lớn dần hơn, trưởng thành hơn, cho em một ánh mắt mới nhìn ngắm thế giới xinh đẹp này.” [32'>
Tiếu Lang ngẩng ngơ nhìn thầy Trầm, cậu thực không ngờ một giáo viên Vật lý mà cũng có thể giống như giáo viên Ngữ văn vậy, có thể miệng lưỡi lưu loát, triết lý thi văn phong phú, hạ bút liền thành văn.
Thầy vẫn ngồi ở chỗ của mình, rõ ràng diện mạo là bình thường, quần áo trên người cũng bình thường, nhưng lại bởi vì những lời nói này, mà cả người như tản ra một loại khí chất độc đáo cùng mị lực nhân cách.
Mà đồng thời, khi thầy Trầm nói những lời này thì, còn bị mọt ánh mắt khác, mang theo ái mộ cùng với yêu thích thưởng thức chăm chú nhìn, người nọ khóe mắt, lông mày, đều mang theo vô vàn ôn nhu trìu mến.
“Bây giờ nói trở lại về lần thi này của em,” thầy Trầm cười hì một tiếng, nói “Tiếu Lang à, mặc kệ là em hạng mấy đi nữa, thứ tự thay đổi sẽ không quyết định năng lực của em trong lòng thầy là cao hay thấp, mà thầy nghĩ, Vương Mân có lẽ cũng là suy nghĩ giống như thầy.”
“… Thật sao?” Tiếu Lang bất an hỏi lại.
“Tất nhiên, thứ mà chúng ta nhìn đến, là sự thật lòng của em, là thái độ của em…” thầy Trầm khích lệ “Huống hồ gì em vốn dĩ rất thông minh, chỉ là một lần thi thử mô phỏng sơ sẩy mà kết quả không tốt thì có gì cần phải lo lắng ưu sầu đến mức sợ hãi chứ? Cũng đâu phải là thực sự thi đại học, các em từng được nghe giảng trong những khóa học về tư tưởng, lượng biến sẽ sinh ra chất biến, chỉ cần em vẫn luôn tiếp tục kiên trì trạng thái này, tiền đồ của em là không thể lường được… Cho nên, đừng để tâm trạng bất an cục súc hạn chế em phát triển, nếu em có thể thấy rõ ràng, vô luận là thi vào trường nào đi nữa, em cũng sẽ cảm thấy vui vẻ, gặp thế nào thì yên thế ấy.”
Gặp thế nào thì yên thế ấy…
Vương Mân cũng đã từng nói với mình lời như vậy, chẳng lẽ… Vương Mân đã sớm nhận ra rồi sao?
Cũng đúng, cho tới tận bây giờ Vương Mân đều chưa từng nói qua, nhất định phải thi vào được Khoa Đại, chẳng qua là do mình nhận định thành tích của Vương Mân tốt như vậy, thi Khoa Đại là tất nhiên.
Nhưng mà, nhưng mà… nếu như thật sự thi không đậu, là phải cùng Vương Mân tách ra sao?
☆ ☆ ☆
Chung quy, Tiếu Lang của lúc này vẫn còn là một đứa trẻ đang chập chững lớn dần, muốn hoàn toàn suy nghĩ r