hẹ nhàng cười một tiếng.
Tiếu Lang nghi hoặc ngước mắt nhìn thầy Trầm, ánh mắt vẫn như cũ đỏ hồng, biểu tình như vậy quả thực đúng là phải phố hợp với bộ mặt như Tiếu Lang lúc này, mới có thể biểu hiện ra tựa như bản thân đã chịu phải cái gì ủy khuất vô cùng to lớn vậy.
Thầy Viên đáy mắt cũng là đầy ắp ý cười, không rõ đang suy nghĩ đến cái gì, mà cánh tay anh nhẹ nhàng vươn ra đặt trên nệm tựa sofa sau lưng thầy Trầm, thoạt nhìn tựa như là thầy Trầm đang ngồi dựa vào lòng của thầy Viên vậy.
Trầm Tử Hằng chợt nhớ đến, năm ba của Viên Thần Duệ lúc ấy, tựa hồ cũng từng trải qua giống như thế này.
Nhưng là khác với Tiếu Lang, Viên Thần Duệ là ngay từ năm nhất mới vào luôn luôn giữ thành tích vững vàng ở mười hạng đầu toàn khối, là học sinh “cưng” của tất cả các giáo viên.
Tên nhóc kia lúc ấy thích nhất là mỗi lần thi được điểm tối đa môn Vật lý liền chạy đến chỗ mình đòi quà thưởng, có lần cư nhiên còn dám đề nghị với mình, bảo nếu như có thể thi được hạng nhất toàn khối thì mình phải đồng ý một yêu cầu của nó… Ha ha…
Nhưng ngay tại năm học thứ ba, thiếu niên kiêu ngạo trong một lần thi thử chợt sẫy chân, từ top 10 trượt ra khỏi top 50, đối với một đứa bé luôn kiêu ngạo như Viên Thần Duệ mà nói, kia là đả kích to lớn vô cùng.
Lúc mình được các giáo viên khác nói cho biết thứ hạng của tên nhóc kia, liền vội vàng chạy đi tìm, nhưng tìm ở đâu cũng không gặp.
Đến tối, cả người mệt mỏi vô lực đành trở về ký túc xá của giáo viên, lại phát hiện đứa nhóc kia cuộn mình thành một đoàn ngồi xổm trước cửa phòng ký túc xá của mình, trông đáng thương vô cùng.
Lúc ấy, mình là nói như thế nào để an ủi cậu nhóc Viên Thần Duệ nhỉ?
Thi không đậu cũng tốt, sẽ không để thầy thất vọng.
Trong mắt của thầy, Viên Thần Duệ vẫn luôn là học sinh giỏi nhất…
Nếu như kết quả thi không đạt, có thể vào đại học tỉnh để học…
Có thời gian, còn có thể trở lại trường thăm thầy…
Thầy chỉ hi vọng em vẫn luôn luôn vui vẻ…
Chỉ mãi lo an ủi đứa nhóc ấy, cảm thấy đứa nhóc kia nhỏ bé yếu ớt đến chừng nào, mãi cho đến khi cùng nằm chung trên một chiếc giường, mới phát hiện tên nhóc kia tựa hồ cao hơn so với mình…
Chiếc giường rộng một mét hai của ký túc xá giáo viên, hai nam nhân chen chúc cùng nhau ngủ một đêm, trong ấn tượng còn sót lại, đêm ấy mình bị “chèn ép” tới mức thở không nổi…
Hai gò má đột nhiên ửng đỏ, thầy Trầm lập tức nhanh chóng điều chỉnh biểu tình của mình lại, sau đó tiếp tục khai đạo Tiếu Lang “Tiếu Lang à, tất cả các thầy cô đều là trải qua giai đoạn này mới có thể trở thành thầy cô người khác a.”
Thầy Viên nghiêm trang bổ sung một câu “Năm ba chính là như vậy.”
Ngữ khí của người bổ sung an ủi một cách nghiêm túc quá mức, bị thầy Trầm liếc mắt một cái liền lùi trở về.
“Thi kết quả không tốt liền cảm thấy chênh lệch trong tâm lý rất lớn, có phải không?” Thầy Trầm cười mỉm nhìn Tiếu Lang.
Tiếu Lang gật đầu liên tục “Cứ cảm thấy, rõ ràng hồi học kỳ trước em thi được kết quả cao tới như vậy, bản thân rất tự tin, nhưng là…”
Thầy Trầm giơ tay nhẹ nhàng đặt lên trên ngực trái của mình, nói “Nơi này.”
Tiếu Lang “?”
Thầy Trầm cười nói “Trái tim, em hãy mỏi trái tim của mình một chút xem sao, việc thi đại học, đối với cuộc đời em mà nói, là một tồn tại như thế nào? Nó còn quan trọng hơn cả sinh mệnh của em sao?”
Tiếu Lang hơi khựng lại, chợt nhớ đến chuyện của Kim Ất Tử, liền lắc đầu nói “Còn sống mới là quan trọng nhất.”
Thầy Trầm đang định nói tiếp, liền thấy Tếu Lang vẻ mặt đau khổ nói “Nhưng mà, em không muốn tiếp tục sống nhưng lại sống trong đau khổ, em muốn thi vào Khoa Đại, em muốn ở bên cạnh Vương Mân, như vậy em mới thấy sống vui vẻ được.”
Thầy Trầm “…”
Thầy Viên “…”
Hai người không hẹn mà cùng nhau cảm thán ở trong lòng, đứa nhỏ này thật là chấp nhất.
Thầy Trầm nói “Nói như vậy cũng không sai, nhưng là hiện tại đây, không phải em đang biến chuyện thi đại học trở thành chuyện quan trọng bậc nhất trong cuộc đời của mình sao?”
Tiếu Lang “…”
“Suy nghĩ là một chuyện, nhưng làm nó lại là chuyện khá. Chỉ có khi nào em thả lỏng trái tim của mình, mới có thể nhìn mọi việc thoáng hơn.” Thầy Trầm ôn hòa nói “Rất nhiều người nói rằng, việc thi đại học chung quy cũng chỉ là một chuyện rất nhỏ bé trong cuộc đời mỗi người, thầy cũng cảm thấy như vậy. Có lẽ, ở lứa tuổi của em không cảm thấy lời này là đúng, bởi vì em vẫn còn chưa nếm trải được cuộc sống về sau này, trong phạm vi mà đôi mắt em có thể nhìn đến, thi đại học cũng giống như mục tiêu cuối cùng trong nhân sinh của mình vậy. Em đang là người trong cuộc, hết thảy cảm quan đều sẽ bị phóng đại vô hạn, những biến hóa mà trong mắt thầy cùng người khác cảm thấy thực bình thường, em lại cảm thấy nó tựa như động đất núi lửa, tựa như đất trời muốn sụp đổ vậy… Chỉ là một chút dao động, liền khiến cho bản thân rối loạn bước chân, cảm thấy hết thảy những gì đã làm đều chỉ là công dã tràng, thầy nói có đúng không?”
Tiếu Lang gật đầu không ngừng.
Thầy Trầm lại nói tiếp “Em thử suy ngẫm một chút xem, đợi đến khi em thi đại học xong rồi, sẽ bắt đầu cuộc sống đại học, sau đó