Old school Swatch Watches
Tiểu Long Nữ bất nữ

Tiểu Long Nữ bất nữ

Tác giả: Hi Hòa Thanh Linh

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329673

Bình chọn: 9.5.00/10/967 lượt.

n, ngàn vạn lần không được phép có ý tưởng chấp nhận thua kém, phải thực lòng mà làm bài.

Buổi chiều thi toán, Tiếu Lang không ngừng ám chỉ bản thân, lầm này tuyệt đối phải thi thật tốt, tuyệt đối không được để mất điểm môn toán!

Nhưng mà, đề thi vừa được phát ra, Tiếu Lang lại bắt đầu thất thần.

Cảm thấy trước mắt giống như có một ngọn ngọn đèn kéo quân, từng đạo từng đạo đề mình đã làm qua như những bức tranh, thay phiên nhau xuất hiện, xem lướt đề bài một lượt, trong lòng lại do dự, không dám xác nhận, thật sự là đơn giản tới vậy sao? Làm như vậy là đúng hay sai?

Buổi tối trở lại ký túc xá, Vương Mân hỏi cậu thi như thế nào, Tiếu Lang không thèm trả lời, trùm mền qua đầu ngủ vùi, Vương Mân cảm thấy kỳ quái, lần này môn toán đề dễ như vậy, theo lý mà nói Tiếu Lang sẽ không phản ứng như vậy a…

Ngày hôm sau là thi Anh ngữ cùng Lý, Tiếu Lang đần độn làm bài.

Ra khỏi phòng thi, cậu giống như không thể xác định mình có phải là đã thi xong mấy môn này không, cũng không nhớ rõ đã làm đề gì.

Thậm chí bản thân trong đầu suy nghĩ cái gì, cậu cũng không nhớ nổi.

Một mình trốn tới hành lang sau lưng dãy lầu phòng học, dựa cả người vào lan can đưa mắt nhìn sân thể dục, bên dưới từng đám từng đám học sinh năm nhất năm hai vô tư vô lự đùa giỡn trong tiết thể dục, bầu trời xanh thẳm, hoa cỏ ngát hương.

Nhưng, tại sao… bản thân lại cảm thấy tuyệt vọng như vậy…

Cứ không có mục đích chậm rãi bước đi trên sân trường, không muốn trở lại ký túc xá, không muốn nhìn thấy Vương Mân, không muốn nhìn thấy Nhạc Bách Kiêu với Cố Thuần, không muốn nhìn thấy bất cứ ai khác.

☆ ☆ ☆

Bảy giờ, bầu trờ tối như mực, Tiếu Lang vẫn là một mình bước đi trên sân thể dục.

Lần đầu tiên nắm tay với Vưng Mân, chính là ở nơi này, lúc đó anh ấy thi được hạng nhất toàn khối, bảo mình gọi bằng anh… thanh âm của Vương Mân rất ôn nhu, cười lên lại xinh đẹp vô cùng.

Tiếu Lang ngồi trên xà đơn, đong đưa hai chân, nhìn lên bầu trời đêm thì thào tự hỏi “Anh ơi, khoảng cách giữa em với anh, giống như lại trở về với hồi năm nhất, xa đến không thể đuổi kịp như vậy…”

Ngữ khí dần dần nhỏ đi, có chút không thể nghe thấy rõ, những lời này giống như đang nói cho bản thân nghe, lại tựa như đang khóc trong vô thanh vô tức.

Tiếu Lang cảm thấy hốc mắt cay cay, ngưỡng cổ chớp mắt, cố không để nước mắt rơi xuống.

Không biết qua bao lâu, cậu chợt nghe một tiếng gọi khẽ “Tiếu Lang?”

Chớp mắt mấy cái, Tiếu Lang mê mang xoay đầu qua nhìn, bắt gặp bên kia là thầy Trầm cùng thầy Viên.

Hai người họ trên người đều mặc quần áo hàng ngày, tựa như vừa mới dùng bữa xong cùng nhau ra ngoài tản bộ, thầy Viên hai tay cắm trong túi quần, thầy Trầm bước đến gần Tiếu Lang hỏi “Sao em lại ở đây? Một mình ở đây làm gì?”

Tiếu Lang nhanh chóng quay đầu sang chỗ khác.

Nhưng thầy Trần tinh mắt nương ánh đèn đường mờ nhạt sớm thấy được hai gò má ướt sũng của Tiếu Lang, thầy quan tâm hỏi “Cậu bé, em bị làm sao vậy? Chịu ủy khuất gì sao?”

Vốn cho là một mình im lặng một lát liền có thể kiên cường trở lại, nhưng vừa mới được người khác ân cần hỏi han, Tiếu Lang liền chịu không nổi… Nước mắt không cách nào khống chế được, cứ liên tục trào ra, cậu đưa tay chùi một phen, sau đó từ trên xà đơn nhảy xuống.

Thầy Trầm đúng lúc bởi vì lo lắng bước tới gần một chút, liền thuận thế ôm Tiếu Lang vừa mới đáp xuống đất vào lòng, mà trong mắt của thầy Viên nhìn thấy, lại giống như là Tiếu Lang nhảy xuống bổ nhào vào lòng của thầy Trầm.

Bị thầy giáo mà mình kính yêu ngưỡng mộ ôm vào lòng, bắt gặp vẻ mặt quan tâm lo lắng của thầy, Tiếu Lang đang bởi vì không tìm được cảm giác tồn tại của mình nhất thời nhịn không được, ôm lấy thắt lưng thầy Trầm khóc òa lên.

Cậu vừa khóc, vừa không thèm để ý hình tượng nói “Anh ơi… em không muốn rời xa anh đâu… Hu hu…”

Thầy Trầm “…”

Thầy Viên “…”

Chương 99

Gặp thế nào thì yên thế ấy

☆ ☆ ☆

Tiếu Lang bị thầy Trầm dẫn trở về nhà, hóa ra nhà của thầy Trầm nằm trong một tiểu khu gần phụ cần trường học, chỉ cần đi bộ khoảng mười phút là đến.

“Vào đi, nhà có hơi chật chội một chút.” Thầy Trầm bảo Tiếu Lang ngồi xuống ghế sofa trước, sau đó mới xoay người nói với thầy Viên cũng theo đi vào “Đi đun một ít nước đi.”

Thầy Viên ừ một tiếng, liền thay dép lê rồi vào bếp.

Tiếu Lang nhìn, nghĩ thầm, thầy Trầm với thầy Viên quan hệ tốt ghê ha, thầy Viên vào nhà cũng chả thèm khách khí tiếng nào, mà vào rồi cũng liền tự nhiên tựa như đang ở nhà mình (…)

Tiếu Lang dùng cặp mắt khóc đến sưng hồng hồng tựa như con thỏ nhỏ của mình dáo dác nhìn xung quanh.

Phòng ngủ khép cửa, cửa phòng bên cạnh là mở ra, có thể nhận ra là toilet, phòng khách độ chừng hai mươi mét vuông, bên cạnh là phòng bếp được bày trí theo lối thoáng mở chứ không khép kín thành không gian, nhìn chung quả thực có hơi nhỏ, tổng diện tích có lẽ bằng một nửa nhà mình.

Tuy là nhỏ, nhưng được bố trí vô cùng khéo léo, nội thất trang trí lịch sự đầy tao nhã, không gian được thu dọn sạch sẽ, cho nên không cảm thấy chật chội hay lộn xộn chút nào.

Sau lưng sofa đặt một chiếc bàn ăn được làm bằng gỗ, trên