Snack's 1967
Tiểu Long Nữ bất nữ

Tiểu Long Nữ bất nữ

Tác giả: Hi Hòa Thanh Linh

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329634

Bình chọn: 10.00/10/963 lượt.

ện kiểm tra vẫn còn mới mẻ trong ký ức kia kìa.

Phía sau lập tức xôn xao lên, hoảng sợ hỏi lại “Kiểm tra? Dùng cái gì kiểm a? Giấy sao?”

Tiếu Lang “Ngón tay.”

Mọi người “…”

Một nam sinh vừa mới chịu đựng xong “khổ hình” từ bên trong đi ra, hai cái lỗ tai đỏ ửng, nếu như người này mà có cái đuôi, phỏng chừng sẽ lập tức cụp đuôi chạy trối chết cho xem.

Nam sinh nhìn lén lúc nãy cố gắng kiên trì đi vào, run rẩy cả người bắt đầu… cởi quần lót.

Tiếu Lang lúc này tiếp nối vị trí của người nọ, đứng nhìn lén, thấy bên trong bác sĩ kêu nam sinh kia nằm nghiên người, đầu gối gấp khúc lên.

Tiếp theo, bác sĩ lấy một bao tay mới mang vào, lại cầm lên một cái bình bóp ra chất lỏng gì đó không biết, tiếp đó dùng ngón trỏ ẩm ướt nhanh chóng chọt vào.

Nam sinh kia toàn thân run lên một cái, chịu đựng cố không kêu lên thành tiếng, lúc bác sĩ kiểm tra xong, cậu chàng đi ra ngoài, đầu cúi thấp, cổ đỏ hồng, bộ dạng như chó nhà có tang…

Đến phiên Tiếu Lang đi vào, bởi vì đã từng có kinh nghiệm nên cũng lớn gan hơn, nói chung trước lạ sau quen còn gì.

Cậu nằm xuống giường, học theo nam sinh lúc nãy cởi bỏ quần lót của mình, cong đầu gối gấp khúc lên, tạo xong tư thế còn có tâm trí hiếu kỳ hỏi “Bác sĩ, này là kiểm tra cái gì vậy a?”

“Trực tràng, trĩ sang.” Bác sĩ lạnh lùng nói, sau đó Tiếu Lang liền cảm thấy hậu đình lạnh lẽo, nhưng là chưa tới một giây, ngón tay của bác sĩ liền rời khỏi “Không có vấn đề, leo xuống đi.”

Kỳ thực, Tiếu Lang rất muốn ở lại thêm chút nữa để xem Vương Mân bị… chọt như thế nào, nhưng là bác sĩ kia rất nghiêm túc, cho nên cậu chỉ phải ngoan ngoãn đi ra ngoài, trước lúc ra khỏi, cậu còn hơi hiếu kỳ liếc mắt len lén nhìn… mông của Vương Mân vừa mới đi vào sau mình.

Mấy bạn học đứng xếp hàng ở phía sau thấy Tiếu Lang ra rồi đứng lại chờ Vương Mân, đều hỏi thăm có đau hay không.

Tiếu Lang thản nhiên nói “không đau, hơi lạnh lạnh.”

Nam sinh A “Không phải chứ, là chọt vào hậu môn a, phải rất đau mới đúng chứ!”

Nam sinh B “Phải đó, nãy tui còn nghe thấy có đứa la lên thảm thiết nữa mà…”

Nam sinh C “Thực ra tui thấy cũng bình thường mà, cũng đâu khác gì hồi nhỏ “đi” không ra phải cắm thuốc nhuận tràng vào đâu?”

Nam sinh D thấp giọng nói “Hồi đó có lần tui tò mò tự mình chọt thử, thiệt mà nói cũng hông đau gì…”

Nam sinh E hiếu kỳ nói “Có khoái cảm sao? Nghe nói hình như chọt ở sau cũng có khoái cảm a!”

Nam sinh D tiếc nuối nói “Không có.”

Tiếu Lang “…”

Đang trò chuyện, Vương Mân đi ra, mọi người lập tức hỏi cảm nhận thế nào, Vương Mân nhíu mày nói “Có hơi đau.”

☆ ☆ ☆

Chờ đi một lượt xong hết toàn bộ những hạng mục cần kiểm tra được liệt kê trên bảng thì cũng đã gần chín giờ, Tiếu Lang với Vương Mân có thể coi như là khám xong khá nhanh.

Lúc ăn cơm đụng phải Nhạc Bách Kiêu, chỉ thấy cậu chàng vừa ngấu nghiến nhai bánh bao, vừa hí hoáy làm bài tập (…), Tiếu Lang tới gần hỏi “Kiểm tra sức khỏe xong rồi?”

Nhạc Bách Kiêu ừ một tiếng, hỏi “Hai người ôn tập tới đâu rồi?”

Vương Mân “Cũng tạm.”

Nhạc Bách Kiêu “Tiếu Lang thế nào? Lần trước thành tích cậu bị tuột nha.”

Tiếu Lang ngồi xuống, thở dài một tiếng “Cũng như cũ à… ông kiểm tra sức khỏe sao rồi?”

Nhạc Bách Kiêu cắn cái bánh bao một cái, nhai chóp chép nói “Huyết áp thấp, dinh dưỡng không đầy đủ, bác sĩ nói có khả năng đường máu cũng thấp, xem kết quả rồi tính sau đi.”

Vương Mân, Tiếu Lang “…”

… Tên này mới mười tám tuổi a! Kết quả kiểm tra thân thể kém mà còn bình tĩnh tới như vậy! Quan trọng hơn, rốt cuộc cái gì có thể khiến cho tên này liều mạng học tới vậy a!!

Tiếu Lang cảm thấy mình rất là thua kém, vội vàng ăn xong cơm liền chạy về phòng ký túc ôn bài.

Vương Mân dặn dò Nhạc Bách Kiêu chú ý thân thể mình một chút, cũng vội vàng trở về phòng với Tiếu Lang.

☆ ☆ ☆

Đến tháng năm, nhà trường tự tổ chức thi nội bộ đề do trường ra, là lần cuối cùng “mài dao” trước khi chính thức thi đại học.

Mà Tiếu Lang vẫn còn một phần đề chưa xem xong, mà đúng hơn là cũng chưa bắt tay vào làm được bộ đề nào cho ra hồn, vậy mà cuộc thi cuối cùng lại sắp sửa bắt đầu.

Nhìn một đống đề cùng bài tập ném lung tung trên bàn, bên cạnh là ghi chú một loạt những loại hình đề thường thấy mà Vương Mân tổng kết soạn ra (mỗi lần Tiếu Lang hoàn thành một bộ đề, Vương Mân đều sẽ rút nó ra từ bài làm của mình, sau đó đúc kết lại trong một quyển tập riêng biệt), không hiểu sao trong lòngTiếu Lang chợt sinh ra một cảm giác chán ghét cùng cực.

Áp lực rất lớn, tất cả mọi người ai ai cùn dụng công như vậy, mỗi mình là cái gì cũng làm không được, không muốn học nữa!

… Mau chóng giải thoát ta khỏi chốn này đi!!

Trong đầu ong ong tác hưởng, Tiếu Lang cầm sách vứt xuống, có chút hoảng hốt nghênh đón lần thi thử cuối cùng.

Có lẽ là bởi vì đây là lần thi cuối cùng, kiểu gì cũng có người thành tích tốt người thành tích kém, mà kết quả của lần thi này sẽ ảnh hưởng rất lớn đến trạng thái của tất cả các thí sinh tham gia thi đại học, cho nên đề thi ngược lại đơn giản hơn những lần trước rất nhiều.

Trước khi bắt đầu môn Ngữ văn, Tiếu Lang hít sâu một hơi, cảnh cáo bản thâ