ện, một mặt nhẹ nhàng vuốt tóc của cậu, khẳng định những suy nghĩ của cậu, khi nghe Tiếu Lang nói đến việc lo lắng sau này có thể lưng sẽ bị lưu lại di chứng, liền nhoẻn cười một chút, an ủi nói “Cũng không sao, sau này những việc nặng nhọc anh sẽ làm, em cứ ở không đi, hoàng tử bé của anh.”
Tiếu Lang cười loan cả ánh mắt “Ai là hoàng tử bé của anh chứ…”
☆ ☆ ☆
Tiếu Mông nghe lời anh hai của mình, ra khỏi phòng bệnh liền đi tìm Tiếu ba nói xin lỗi.
Tiếu ba đứng ở cuối hành lang bệnh viện, yên lặng hút thuốc, Tiếu Mông đứng ở cách ông một đoạn hành lang, không dám đến gần.
Sợ hãi, bất an, rồi lại kiêu ngạo, không cách nào bước ra bước đầu tiên… Loại mâu thuẫn giãy dụa giữa lòng tự trọng này khiến Tiếu Mông cảm thấy thống khổ vô cùng, cậu không biết phải nói thế nào.
Khoảng cách năm mét, người nam nhân xoay lưng về phía mình đứng kia, là ba của mình… Ông ấy không to lớn, lưng thậm chí có chút còng… ông không cao, nhiều nhất chỉ một mét bảy mươi tám là cùng.
Tiếu Mông chợt phát hiện, hình như mình đã cao hơn ba từ lúc nào rồi…
Trước đây, nếu như ai đó muốn mình khái quát vài từ về ba, có lẽ mình sẽ không ngần ngại nói ra : cao lớn, tính tình không tốt, yêu gia đình, không văn hóa, thô tục, cổ hủ, truyền thống, ở nhà hiếm khi nói chuyện, bên ngoài lại hô phong hoán vũ…
Tổng thể mà nói, coi như là một người cha đúng chuẩn, nhưng là, xa hơn vẫn chưa đủ…
Là vì bản thân mình muốn nhiều quá sao?
Buổi sáng lúc trở về C thị, mẹ bảo với mình, rằng bản thân đang sống trong phúc mà lại không biết phúc, nói mình ương bướng không hiểu chuyện, làm ra chuyện sai lầm, nói rất nhiều rất nhiều, vừa khóc vừa mắng… còn ba thì không nói một lời nào, yên lặng lái xe, không nói một lời, vào nhà liền đánh…
Bản thân mình thực sự làm ra chuyện tày trời như vậy sao? Nếu mọi người đã không thích một đứa như con, vì sao lại còn đến tìm con?
Tiếu ba hút hết điếu thuốc, xoay người trở lại, liền nhìn thấy đối diện mình là đứa con nhỏ, thoáng ngẩn ra.
Tiếu Mông hoảng hốt phát giác, mái tóc của ba mình đã có đôi chỗ lấm tấm tóc bạc, một cái chớp mắt, khóe mắt đột nhiên cay xè.
“Ba…” Tiếu Mông nhút nhát kêu lên một tiếng, cậu đột nhiên ý thức được một điều, hóa ra, ba mình cũng sẽ có lúc già đi.
Tiếu ba đã hai ngày một đêm không hề nằm xuống nghỉ ngơi, lúc nãy Tiếu Lang vẫn còn hôn mê chưa tỉnhh, ông mới tranh thủ ngồi ở khu dành cho thân nhân bệnh nhân ngủ một giấc ngắn mười mấy phút, thức suốt như vậy, dù có là người sắt cũng phải suy sụp, huống hồ gì Tiếu ba chỉ là một trung niên gần năm mươi tuổi, không còn trẻ nữa.
Những ủy khuất mà một mình phải chịu đựng lúc ở bên ngoài đột nhiên như nước lũ ào đến, ngay giờ phút này, Tiếu Mông đột nhiên cảm thấy, những thứ mà mình gọi oán khí cái gì, lý tưởng cái gì, tất cả đều tan biến.
Ba, mẹ, anh hai, thứ mà những người này cho mình, mới là thứ dễ dàng chạm vào trái tim mình nhất…
Nghệ thuật là cái gì chứ, ước mơ là cái gì chứ? Nếu anh hai thật sự tê liệt, nửa đời sau bởi vì vậy mà không cách nào khỏe mạnh, có khả năng sinh hoạt như người bình thường được nữa, vậy mình còn có thể như bây giờ, vô tâm vô phế đứng tại chỗ mà lớn tiếng tuyên cáo phải theo đuổi ước mơ của chính mình không?
Tuyệt đối không thể nào…
Giờ phút này đây, Tiếu Mông mới phát hiện bản thân mình ích kỷ tới như vậy.
Có rất nhiều sự tình, những khi còn mê mang luôn luôn nang ngược tùy hứng đến không có đạo lý; lại có rất nhiều đạo lý, đột nhiên ập đến khiến người ta thông thấu, đến mức trở tay không kịp.
Nước mắt không kềm được tràn ra khỏi hốc mắt của Tiếu Mông, cậu hối hận kêu “Ba…”
Tiếu ba cũng đỏ cả hốc mắt, môi ông run rẩy, cái gì cũng không nói được thành lời.
“Ba.” Đầu gối Tiếu Mông chợt như nhũn cả ra, nhìn biểu tình đáng thương của người đàn ông đứng trước mặt mình, đột nhiên cậu rất muốn quỳ xuống trước mặt ông.
“Con xin lỗi, ba…”
“…Con không có lỗi với ba.” Thanh âm khàn khàn của Tiếu ba vang lên.
“…” Tiếu Mông khóc trong vô thanh, cảm thấy tội lỗi của bản thân không đáng được tha thứ.
“Người con phải xin lỗi là mẹ con, là anh hai của con.” Tiếu ba chậm rãi nói, nhấn mạnh từng tiếng từng tiếng.
Tiếu Mông không để ý hình tượng, lớn tiếng khóc nức nở, cảm giác trên mặt mình nóng rực, còn đau hơn cả so với lúc bị ba tát vào mặt.
Tiếu ba lại vói tay vào túi quần lấy ra một điếu thuốc, dùng bật lửa châm rồi hút một hơi.
Ông mệt mỏi nhắm nghiền hai mắt lại, phất phất tay nói với Tiếu Mông “Tự mình về cố gắng ngẫm nghĩ lại đi.”
Tiếu Mông vươn tay chà xát nước mắt trên mặt, xoay người lại, cổ họng nức nở bước về phía phòng bệnh của anh hai mình. Trong lòng thầm nghĩ, mình không cần học vẽ gì nữa, cũng không cần tình yêu cái gì nữa, mình phải cố gắng học lại, cố gắng ôn tập, an phận ngoan ngoãn thi vào trường trung học trọng điểm, về sau vào một trường đại học trọng điểm, không để cho bọn họ phải vì mình lo lắng nữa… chỉ cần bọn họ đều bình an…
☆ ☆ ☆
Dưới chân thong thả từng bước đi đến trước cửa phòng bệnh, tựa hồ như nghe thấy từ bên trong phòng vẳng ra thanh âm như có người đang ríu rít trò chuy