Snack's 1967
Tiểu Long Nữ bất nữ

Tiểu Long Nữ bất nữ

Tác giả: Hi Hòa Thanh Linh

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3210422

Bình chọn: 7.5.00/10/1042 lượt.

rương thật để ý chuyện này, có khi sẽ bị mấy lão hồ ly trong nhà hoài nghi… Nếu bị bọn họ nắm được nhược điểm, sau này muốn tự do liền khó khăn vô cùng.

Vương Mân nhíu mày lưỡng lự không chừng, tình cảnh này lọt vào trong mắt Tiếu Mông, lại bị hiểu thành Vương Mân đau lòng anh mình bị thương, chuẩn một bộ anh chàng si tình… Còn Tiếu Lang trì độn thì nằm úp trên giường bệnh, vẻ mặt cảm động, những khi mặt đối mặt với Vương Mân thì đầy mắt đều là tín nhiệm cùng ỷ lại.

Tiếu Mông nhìn xem mà cảm thấy tóc gáy dựng thẳng, càng lúc càng chắc chắn hơn về bí mật không thể nói của anh mình cùng Vương Mân mà mình vừa mới phát giác… Nhưng hiện tại, người không có quyền lên tiếng nhất lại là mình, thế nên Tiếu Mông chỉ có thể đứng yên ở đó, cúi đầu không lên tiếng.

Tình huống của Tiếu Lang không cần phải nằm viện, cũng không cần phải vào nước biển, chỉ cần bó thuốc thúc đẩy xương cốt nhanh chóng sinh trưởng lại, cùng với phối hợp tĩnh dưỡng, đúng hạn tái khám là được… Thế nên ngay đêm hôm đó, Tiếu Lang liền cắn răng chịu đau trở về nhà.

Đây là lần đầu tiên Vương Mân đến nhà Tiếu Lang, ấn trình độ cuộc sống của dân chúng C thị mà nói, điều kiện của gia đình Tiếu Lang không kém, coi như là trên mức khá giả. Một căn hộ chung cư hơn hai trăm mét vuông, phòng ở cùng với trang trí bên trong đều còn rất mới, bày biện gia cụ mặc dù không phải quý giá sang trọng như trong nhà mình vậy, nhưng là chỉnh chu gọn gàng đâu vào đấy.

Chỉ là trong phòng khách bừa bãi lộn xộn đến mức làm người ta nhìn thấy có chút sợ hãi, trên sàn nhà rơi đầy xác báo chí, khăn tay, hoa quả dập, remote bị đập vỡ ra nhiều mảnh, cả cái bàn trà thủy tinh làm Tiếu Lang bị thương cũng nằm kia.

Vương Mân lúc này mới sợ hãi nghĩ, nếu như bàn trà này làm bằng chất liệu gỗ lim giống bàn trà ở nhà mình, ném vào người Tiếu Lang một cái, phỏng chừng Tiểu Tiểu mạng nhỏ đều mất!

Tiếu Lang ngủ ở phòng ngủ của mình, Vương Mân cõng cậu vào phòng, Tiếu mẹ theo sau, lại tủ treo quần áo lôi ra chiếc mền lụa trải ở trên giường trước, sau đó mới để Tiếu Lang nằm xuống. Tiếu Lang oán giận nói “Trời nóng muốn chết còn bắt nằm úp trên chăn bông!”

“Lần này nằm úp là phải nằm nguyên cả một tháng đấy, nằm trên chiếu con nhắm mình chịu nổi không!?” Dù sao vẫn là người làm mẹ cẩn thận, Tiếu mẹ nói “Nếu thấy nóng thì mở điều hòa, lót chăn tơ ở dưới, có nằm sấp cũng thoải mái hơn.”

Vương Mân đặt Tiếu Lang xuống dưới, lập tức nghe thấy tiếng kêu đau thảm thiết của người nào đó, Vương Mân nhíu mày hỏi “Sao vậy? Đau lắm sao?” Tiếu Lang nhíu chặt mi đầu bĩu môi, điều chỉnh tư thế rồi mới nằm úp người xuống.

Sắp xếp chỗ nằm cho Tiếu Lang xong rồi, Tiếu mẹ mới an bài chỗ ngủ cho Vương Mân. Trong nhà chỉ có ba cái phòng ngủ, phòng của Tiếu Lang vẫn luôn để làm phòng cho khách, hiện tại người bị thương coi như là lớn nhất, độc chiếm cả cái giường, nhưng nếu để cho vị “khách” này ngủ chung phòng với Tiếu mông, có vẻ không được ổn lắm.

Tiếu Lang cố gắng nhúc nhích thân thể nhíchi sang một bên, miệng nói “Ngủ với con ngủ với con, giường của con lớn!”

Tiếu mẹ đang định mở miệng phản đối, đã nghe Vương Mân mở miệng chỉ trích trước cả mình “Đừng động đậy, bị thương còn không chịu an phận nữa!”

“…” Thân thể Tiếu Lang lập tức cứng đờ, không dám nhúc nhích nữa.

Vương Mân nghiêm túc nói “Ngủ chung lỡ đụng vào vết thương làm đau thì sao? Vậy đi, để lát tối tớ đón xe trở lại trường.”

“Không được, không được đi!” Tiếu Lang vội la lên.

Tiếu mẹ cũng mở miệng ngăn cản “Đã trễ thế này rồi, vẫn là ở lại nhà của chúng ta ngủ một đêm đi!”

Tiếu Mông thu được ánh mắt của mẹ mình, hiểu ý lập tức nói “Mân ca nếu không chê thì tạm ngủ chung với em một bữa đi.”

Vương Mân gật đầu “Cũng được, vậy làm phiền.”

Tiếu Lang vui vẻ, khóe miệng cong cong hướng về phía Vương Mân nháy mắt ra hiệu.

Tiếu mẹ đi chuẩn bị bàn chải đánh răng mới cùng khăn mặt mới cho Vương Mân, sau đó lại bận rộn xoay người đi thu dọn tàn cục ở phòng khách, cảnh tượng trong nhà lúc nãy khiến con trai lớn đánh mất mặt mũi trước bạn học mình, mà bản thân bà cũng rất khó chịu.

Tiếu Mông cũng định phụ giúp mẹ quét dọn, nhưng lại bị Tiếu mẹ trừng mắt liếc một cái nói “Dẫn bạn của anh con về phòng đi, tâm sự với người ta một chút, nhìn người ta đi, lớn hơn con có bao nhiêu đâu mà đã hiểu chuyện như vậy, học người ta một chút!”

☆ ☆ ☆

Vương Mân tắm sơ một chút, mặc vào áo ngủ của Tiếu Lang, kích cỡ hơi nhỏ chút, Tiếu Mông bèn lục tìm trong tủ một cái áo thun đưa cho Vương Mân đổi, Vương Mân không thèm để ý ngay tại trước mặt Tiếu Mông cởi áo ra thay, để lộ cơ bụng cùng cánh tay rắn chắc.

Vương Mân cao hơn Tiếu Mông cũng không nhiều lắm, cho nên lần này áo coi như vừa vặn.

Thay áo xong, Vương Mân bước đến trước tủ sách của Tiếu Mông nhìn một chút, Tiếu Mông hỏi “Nghe nhạc không?” vừa hỏi, vừa tự quyết định lấy một cái đĩa CD hòa tấu dương cầm bỏ vào máy nghe nhạc.

Vương Mân “CD của em nhiều thật nhỉ, toàn là bản gốc sao?”

Tiếu Mông “ừ” một tiếng, ngữ điệu có vẻ đầy kiêu ngạo, nhưng trả lời xong rồi, nháy mắt vẻ mặt lại trở nên suy sụp.