XtGem Forum catalog
Tiểu Long Nữ bất nữ

Tiểu Long Nữ bất nữ

Tác giả: Hi Hòa Thanh Linh

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3210490

Bình chọn: 10.00/10/1049 lượt.

bậc cha mẹ lại bắt đầu trở nên kinh hoàng, cả giận “Mấy người nên may mắn là còn mình chưa bị tê liệt!”

Tiếu ba Tiếu mẹ lúc này đã là không biết phải nói cái gì mới đúng.

Bác sĩ Dương bước đến cạnh giường bệnh của Tiếu Lang, nhìn người nào đó sợ tới mức sắp sửa khóc òa lên, hòa ái nói “Cảm giác thế nào, có khá hơn chưa?”

Tiếu Lang vẻ mặt thảm thiết “Hu…”

Bác sĩ Dương “Nhìn tuổi cháu có cỡ mười sáu nhỉ, sang năm lên năm hai hay năm ba?”

Tiếu Lang “Năm ba.”

Bác sĩ Dương nhướng nhướng mày, vỗ vỗ mu bàn tay của Tiếu Lang, trấn an nói “Đừng sợ, cháu vẫn còn trẻ, xương cốt dù bị nứt ra, cũng sẽ khôi phục rất mau, nếu như cố gắng tĩnh dưỡng cho thật tốt có lẽ sẽ không có vấn đề gì, bảo mẹ cháu hầm canh xương heo cho cháu uống thường xuyên một chút, ăn gì bổ nấy, sẽ không ảnh hưởng đến kỳ thi đại học đâu.”

Mọi người “…”

Lúc sau, bác sĩ Dương lại cùng Tiếu ba Tiếu mẹ nói phải mua thuốc uống, Tiếu mẹ liền đi theo bác sĩ lĩnh thuốc trả tiền, Tiếu ba cũng đi ra ngoài, Tiếu Mông ngây ngốc đứng tại chỗ, vẻ mặt áy náy nhìn anh hai của mình.

Tiếu Lang thốt lên “Ra ngoài nói xin lỗi với ba đi.” Tiếu Mông gật đầu, ngoan ngoãn đi ra ngoài.

☆ ☆ ☆

Một lát sau, Tiếu Lang nhận được tin nhắn từ Vương Mân, nói mình đã đến bệnh viện, ngay sau đó ngoài cửa phòng liền truyền đến tiếng gõ cửa, Tiếu Lang hưng phấn nói “Vào đi!”

Cửa mở ra, Vương Mân nhìn thấy Tiếu Lang nằm úp người trên giường bệnh, trầm mặc bướ tới, cả người vẫn là cố hết sức thở dốc, có lẽ là vừa xuống xe đã lập tức chạy vào.

Vương Mân hết sức nhẹ nhàng bước đến cạnh giường bệnh, vẻ mặt đầy nét lo lắng cùng đau lòng.

Tiếu Lang rụt rụt chân mình vào, ý bảo Vương Mân ngồi xuống “Anh…” cậu gọi một tiếng, giọng điệu như đang làm nũng.

Vương Mân “ừ” đáp trả, hai tay nhẹ nhàng xoa lấy lưng Tiếu Lang, lúc nãy trong điện thoại nghe Tiếu Lang bảo là bị thương, nhưng lại không biết là bị thương có nặng lắm hay không, cho nên không dám dùng sức, chỉ hỏi “Đau không?”

Ngay khoảng khắc bị tay Vương Mân chạm vào lưng, toàn thân Tiếu Lang đột nhiên đầy mẫn cảm run rẩy, thanh âm của cậu mang theo một chút nức nở “Đau, đau muốn chết ~!”

Vương Mân vội vàng rút tay của mình về, không biết phải đặt ở đâu mới phải, Tiếu Lang vươn tay kéo tay của Vương Mân lại ôm lấy.

Vương Mân cảm thấy trái tim của mình giống như bị ai đó xiết lại một chút, hỏi “Sao lại bị thương vậy? Nghiêm trọng lắm sao?”

“Ba em đánh thằng Mông, tức giận dùng bàn trà ném vào nó, em đỡ lại, cho nên nguyên cái bàn trà nện vào lưng, xương cột sống bị nứt.” Tiếu Lang khái quát kể lại một chút, Vương Mân nghe vào tai lại cảm thấy trong lòng chấn động.

Tiếu Lang hừ hừ rên một chút “Đau…”

Vương Mân quả thực hận không thể ôm Tiểu Tiểu vào lòng an ủi một phen, Tiếu Lang bảo đau, Vương Mân liền cảm giác giống như lưng mình cũng đang đau… Vương Mân phẫn hận nghĩ thầm, ba của Tiếu Lang đánh mất lý trí cũng quá mức đi, tại sao có thể dùng bàn trà ném vào người khác chứ! (…)

Trái tim, buồng phổi của con người đều là được xương sườn bảo hộ, vạn nhất bàn trà đè nặng lên làm gãy xương sườn ảnh hưởng đến khí quan nội tạng, hoặc giả là làm cho tế bào mạch máu phế bộ bị phá vỡ, vậy là Tiểu Tiểu…

Trời ạ! Càng nghĩ càng cảm thấy sợ hãi, Vương Mân dùng sức cầm lấy bàn tay của Tiếu Lang, ngồi quỳ xuống bên cạnh giường, dùng môi khẽ hôn lên mu bàn tay, nói “Tiểu Tiểu…”

Tiểu Tiểu đáng thương của anh, Tiểu Tiểu yếu ớt, dễ dàng bị thương của anh…

Thấy vẻ mặt Vương Mân còn muốn thống khổ hơn so với cả mình, Tiếu Lang bất giác cảm thấy trong khổ có vui, cười nói “Anh nhìn xem, em hồi học năm nhất chơi bóng rổ với anh thì bị té làm bị thương xương cụt, đến năm hai thì lại bị nứt xương cột sống, đều là tai nạn về xương cốt, mệnh em đúng là nhiều gập ghềnh a! Anh đoán thử xem tới chừng em lên năm ba, có khi nào bị…” đột nhiên bị Vương Mân đưa tay bịt miệng lại.

“Đừng nói bậy, sẽ không đâu!” Vương Mân lớn tiếng quát cắt ngang “Em cái miệng quạ đen!”

Tiếu Lang chớp chớp mắt hai cái, nghe Vương Mân nói “Anh sẽ bảo vệ em”, tuy là lời hứa hẹn này rất không thực tế, Vương Mân cũng không nhất định có thể thực hiện được, nhưng Tiếu Lang vẫn là cảm động ừ một tiếng.

Cậu kéo bàn tay của Vương Mân lại, gác mặt mình lên mu bàn tay của đối phương, nằm úp ngước mắt nhìn đối phương, sau đó chậm rãi kể lại chuyện của Tiếu Mông.

Tuy là bản thân Tiếu Lang tự nhận mình không phải là người thấu hiểu đạo lý đối nhân xử thế nhiều lắm, nhưng ít nhất cậu biết rõ, phải tôn kính ba mẹ mình. Việc mà Tiếu Mông làm đối với ba mẹ mặc dù cậu không thể phân tích ra cái nào đúng còn cái nào sai, nhưng chung quy trong lòng cậu vẫn rõ ràng… Dù cho bản thân bị thương, nhưng quan hệ giữa em cùng với người nhà không chừng có thể bởi vì vậy mà cải thiện hơn, nếu như thật sự là vậy, thì quá tốt rồi.

Bởi vì thân thể bị thương uống thuốc sẽ dần khỏe lên, nhưng nếu là vết thương trong lòng, sẽ khó có thể chữa khỏi được, đạo lý này Tiếu Lang hiểu rất rõ, chẳng qua cậu không rành biểu đạt nó ra bằng lời mà thôi.

Vương Mân nghe Tiếu Lang ngắt quãng nói hết cả câu chuy