ậy, thì còn ý nghĩa gì nữa chứ? Chàng trai chờ không được, chờ không nổi, cậu sợ cô gái sẽ từng bước từng bước giương cánh bay cao trước mình… rồi khoảng cách giữa hai người sẽ càng lúc càng xa. Cho nên chàng trai quyết định lựa chọn bỏ cuộc thi trung học, liều lĩnh cược một phen dùng tiền để dành đi đến đăng ký học ở một học viện trung cấp chuyên nghiệp không có danh tiếng, thậm chí rất có thể chỉ là lừa gạt ở một nơi hẻo lánh.
Vất vả một đoàn đường mới đến được nơi kia, phát hiện hết thảy không hề tốt đẹp như trong tưởng tượng của mình, trường học được xây ở một thị trấn nhỏ bé lại hẻo lánh hoang vu, trước đây từng là một trường tiểu học, trong trường thì lác đác vài vị giáo viên cùng mấy học sinh nhìn chẳng khác gì lưu manh. Hiệu trưởng thu tiền rồi chỉ bảo cho cậu biết ký túc xá ở đâu, một căn phòng tám người với ánh sáng mỏng manh, chiếc giường tầng mang theo vị ẩm ướt, trên tấm ván gỗ lót giường có một tấm vải như vải nhựa được gọi là chăn…
không có thời khóa biểu, cũng không ai nói cho chàng trai biết khi nào thì bắt đầu đi học, học cái gì. Nơi này thật sự là trường học sao? Có lẽ này cũng là một loại đường đi hướng đến ước mơ của bản thân, nhưng đường này đã định sẵn là gian khổ. Chàng trai đã liều lĩnh tự cược một phen, cậu cũng không tham gia cuộc thi trung học, cho nên bây giờ chẳng còn đường lui nữa
Thiếu niên đã vất vả tự thuyết phục mình đối mặt với sự thật như vậy, vô luận thế nào cũng không tự đánh mất mặt mũi mà trở về nhà.
Nhưng đúng lúc này, ba mẹ lại tìm đến nơi này, lúc đó là cảm động hay là kinh sợ, Tiếu Mông cũng chẳng nhớ rõ nữa. Chỉ là một chút hạnh phúc nhỏ nhoi mà cậu vừa mới đạt được, đã bị một cái tát ập tới vào mặt từ người cha khiến cho nó vỡ tan không còn sót chút gì…
Với một thiếu niên mười bốn tuổi chưa từng nếm trải thế sự mà nói, trong thế giới, trong sinh mệnh của bản thân, thứ tối quan trọng nhất chính là lòng tự trọng… Bị một chút sức lực đánh cho nát bét như vậy, một khắc ấy, Tiếu Mông chỉ cảm thấy trong thế giới của mình là tuyệt vọng. Trở về rồi thế nào? Xấu hổ, mất mặt, nếu anh hai mà biết được, lại phải chịu một phen khinh thường…. so với người anh hai “toàn là ưu điểm” trong miệng của mẹ, bản thân mình thật đúng là rác rưởi a!
Ba mẹ đi tìm giáo viên trong trường đòi lại học phí, bị cự tuyệt, vì thế chờ dến sáng sớm đi sở cảnh sát mời cảnh sát ra mặt phối hợp, cuối cùng nhận về được hai ngàn mấy, lập tức chạy trở về C thị.
☆ ☆ ☆
Tiếu Lang nghe xong, cau mày nói “Đó giờ tao vẫn luôn cảm thấy tao không bằng được mày, mày cái gì cũng biết, vĩ đại tới vậy, sao tự dưng mày lại đi hâm mộ tao chứ?”
Tiếu Mông im lặng không trả lời.
Đúng lúc này, Tiếu ba Tiếu mẹ mở cửa bước vào. Tiếu mẹ một tay cầm thuốc, một tay cầm hồ sơ bệnh, thấy con trai tỉnh, lập tức bước qua hỏi ha “Sao rồi? Còn đau hay không?”
Tiếu Lang nói “Không.” mới là lạ ấy…
Tiếu mẹ đau lòng nhăn mặt, ngồi ở bên giường đưa tay nhẹ nhàng xoa bả vai con trai, khóe mắt lại ướt.
Tiếu ba ngồi xuống ở cuối giường, trong một đêm mà giống như già đi mười tuổi… Ông không biết phải nói cái gì, tức quá, giận quá, biết rõ xúc động là không nên, nhưng tại thời điểm lúc đó lại làm cách nào cũng không nhịn được, khiến cho một đứa nhỏ hoàn toàn vô tội lại vì một trận quậy nháo này phải nhận cái giá đắc nhất.
Tiếu Lang nghiêng đầu nhìn Tiếu ba, sợ là ba lại nổi giận, vì thế liền nói “Ba, ba đừng nóng giận nữa, Tiếu Mông nó biết sai rồi.”
Tiếu ba hơi rũ xuống khóe mắt, không biết là nên khóc hay nên cười cho đúng đây… Ai, hai thằng con trai, một đứa là tới đòi nợ, một đứa là tới trả nợ…
Tiếu mẹ xoa xoa nước mắt, nghẹn ngào nói “Lang Lang đừng nói nữa, cố gắng nằm nghỉ một lát đi, chốc nữa mẹ gọi điện thoại cho trường con xin phép.”
Nói xong, Tiếu mẹ lại lấy ra điện thoại di động đưa cho Tiếu Lang, nói “Di động này là của Vương Mân đúng không, từ hôm qua tới giờ reo lên nhiều lần, con xem thử xem.”
Tiếu Lang khẩn cấp nhận điện thoại nhìn, 8 cái tin nhắn!
06 : 21 “Tiểu Tiểu, anh dậy rồi nè, nhà em đã ổn chưa?”
08 : 34 “Em thức dậy chưa đó? Đọc được thì trả lời cho anh.”
12 : 21 “Trưa hôm nay anh đi ăn cơm với đám Cố Thuần, không có em ở bên cạnh ăn cùng anh, cảm thấy ăn uống không ngon, nhớ em.”
14 : 02 “Anh nhớ em, đọc được tin nhắn trả lời anh.”
17 : 20 “Tiểu Tiểu, trong nhà đã xảy ra chuyện gì sao? Anh rất lo cho em.”
…
Tiếu Lang âm thầm kinh hãi trong lòng, may là mẹ mình không đọc tin nhắn… nếu không thấy Vương Mân gửi nhiều lần “nhớ em” như vậy, là ai cũng thấy buồn nôn chết cho coi!
Nhìn nhìn thời gian, lúc này cũng gần 7 giờ tối, Tiếu Lang bèn cầm điện thoại gọi cho Vương Mân, vừa reo một tiếng chuông liền có người nghe.
Chỉ có thể nói khái quát vài câu tình huống bên này của mình, bởi vì cả ba mẹ lẫn Tiếu Mông đều ở cho nên không thể cái gì cũng nói được, nhưng lại thành thật thẳng thắn báo cho Vương Mân biết mình bị thương ngoài ý muốn, hiện đang nằm viện. Vương Mân không thèm để ý Tiếu Lang liên tục ngăn cản, nghiêm túc hỏi địa chỉ cụ thể của bệnh viện, định là tối nay liền đến.
Cúp điện tho