Cậu nhớ đến khoảng thời gian ngắn ngủi bản thân phải ở trong căn phòng ký túc xấ cũ nát dành cho học sinh kia, thứ gì cũng không có… Lúc quyết định bỏ đi, không hề có chút cảm giác những thứ như CD sách vở này có trọng yếu, quý giá với mình bao nhiêu, nhưng hiện tại mất rồi lại có trở về, mới giật mình phát giác hóa ra bản thân vô cùng “giàu có”.
Phải rồi, sở hữu hết thảy những thứ này đều là ba mẹ cho mình, là gia đình này cho mình… Dẫu cho trong lòng luôn biết rõ như vậy, lại vẫn cứ quật cường không chịu cúi đầu, nên mới gây ra cảnh ngộ giờ phút này.
Vương Mân quét mắt nhìn ngắm bài trí trong phòng : máy CD Sony, loa nghe Matsushita, dương cầm Hương Sơn, thiết bị âm nhạc coi như đầy đủ… Trên giá sách còn có một hàng cầm phổ cùng tập tranh được sắp xếp ngay ngắn gọn gàng… Ở niên đại này mà nói, cầm phổ cùng tập tranh đều là những loại sách đắt tiền.
Ngoại trừ những thứ đó ra, trong phòng còn đặt máy vi tính, bóng rổ, vợt đánh tennis, bảng phóng phi tiêu, những món đang lưu hành trong giới thiếu niên đương thời.
Tiếu Mông thật sự có một gia đình với hoàn cảnh điều kiện khiến tất cả những thiếu niên khác phải hâm mộ, đố kị…
Đối lập với Tiếu Mông, Tiếu Lang đơn giản hơn rất nhiều, hay cũng có thể nói ở phương diện này, ý thức cái tôi của cậu ấy phi thường khiếm khuyết, vô luận dù là ở trường học hay ở trong nhà, đều không có một lãnh địa tư nhân thuộc riêng về bản thân mình… Có đôi khi, người giống như Tiếu Lang vậy lại càng có thể dễ dàng thích ứng với mọi loại hoàn cảnh hơn, là một người mà bất luận ở nơi nào đều có thể nhanh chóng dung nhập vào quần thể.
Vừa nghĩ đến Tiếu Lang đã bị mình kéo gia nhập vào lãnh địa của chính mình, trở thành vật sở hữu của mình, Vương Mân cảm thấy vô cùng cao hứng.
Tiếu Mông rất tự giác nhường một bên giường mà anh hai mình thường ngủ cho Vương Mân, nếu như đổi ngược lại là ở chỗ khác, người khác, mà bảo Vương Mân cùng một nam sinh xa lạ ngủ chung giường, cậu tuyệt đối sẽ không ngủ được, cũng không bao giờ đồng ý. Nhưng chỗ này lại có mùi của Tiểu Tiểu, gối nằm, chăn mền đều là những thứ Tiểu Tiểu từng dùng qua, tưởng tượng như vậy, Vương Mân cũng thấy có chút hưng phấn.
Tiếu Mông điều chỉnh máy CD phát nhạc thiết trí thành loại hình giấc ngủ, nằm trên giường, nói “Tắt đèn.”
“Ừ.” Vương Mân là một người im lặng, Tiếu Mông cũng không giống với anh hai mình thích ồn ào huyên náo, vì thế hai người im lặng ở cạnh nhau liền khiến không khí lâm vào trầm mặc, vừa nghe nhạc vừa tự mính uy nghĩ…
Vương Mân thì ảo tưởng, sau này sẽ có một căn nhà nhỏ thuộc về mình và Tiểu Tiểu, hai người sẽ sinh hoạt bên nhau, giống như hai cốc nước được rót vào cùng một chiếc bồn, hết thảy những chi tiết vụn vặt trong cuộc sống đều sẽ thẩm thấu vào lẫn nhau, không hề phân biệt là của anh hay của em.
Còn Tiếu Mông lại suy nghĩ đến tiền đồ của mình, đến ngày mai đầy thảm đạm, đến một đống tàn cục đang đợi mình thu thập, suy nghĩ vấn đề này trong chốc lát lại chuyển sang rối rắm vấn đề quỷ dị trong quan hệ giữa anh mình và Vương Mân.
Cậu trở người qua lại, không tài nào ngủ được, Vương Mân cũng không để ý cho lắm, vốn dĩ cậu không phải là loại người sẽ chủ động chào hỏi hay bắt chuyện với người khác, càng không có thói quen tâm sự với người khác.
Cuối cùng vẫn là Tiếu Mông không nhịn được mở miệng trước “Mân ca, ngủ chưa?”
☆ ☆ ☆
Vương Mân vốn định giả vờ như đã ngủ, cậu cảm thấy mình có chút uể oải cả người, hơn nữa đối với Tiếu Mông, trong lòng vẫn là có chút ẩn ẩn tức giận… Đều là bởi thằng nhóc này hại Tiếu Lang thành như vậy.
Biểu hiện khi tức giận của Vương Mân chính là không thèm để ý tới người nọ, nhưng câu nói tiếp theo của Tiếu Mông lại khiến cho cậu không thể không bắt mình tỉnh táo lại, thậm chí còn có chút kinh hoảng.
“Anh với anh hai em, là cái loại quan hệ kia sao?” Tiếu Mông hỏi.
“…”
“Cứ cảm giác, hai người giống như người yêu vậy.”
Vương Mân cố ra vẻ trấn định nói “Sao lại nói vậy?”
Tiếu Mông nói “Ánh mắt, ngữ khí, đều có chút bất thường, em nhìn ra được.”
Không sai, anh mình với Vương Mân tuyệt đối có vấn đề! Tiếu Mông đột nhiên nghĩ đến một loạt hết thảy những chi tiết, từ hồi dịp mừng năm mới anh mình gọi điện thoại cho Vương Mân, sau lại dùng QQ tán gẫu, đến biểu tình mỗi lần anh mình nhắc tới Vương Mân…
Vương Mân trầm mặc một thoáng, mới hỏi “Em thấy thế nào?”
Vốn dĩ chỉ là muốn hỏi Vương Mân để xác định thực hư, lại không ngờ bị Vương Mân đánh ngược lại một cú, Tiếu Mông có chút ngốc lăng : thấy thế nào? Còn có thể thấy thế nào? Hai nam sinh mà yêu nhau là không bình thường!
Việc hoài nghi nhận ra quan hệ của bọn họ thực sự không khó, bởi vì Tiếu Mông biết cái gì gọi là đồng tính luyến ái. Lúc Tiếu Mông học năm hai sơ trung, khoảng thời điểm cuối học kỳ, trong trường Nhất Trung từng xảy ra một vụ ồn ào về chuyện của một đôi nam đồng tính luyến ái. Nghe nói hai nam sinh kia ở trong trường học hôn nhau bị chủ nhiệm bắt gặp, sau đó đủ các loại nhân chứng vật chứng được liệt ra, lời đồn đãi nổi lên bốn phía, ai ai cũng xôn xao nghe ngóng tám chuyện, cứ như là thấy