Tiểu Long Nữ bất nữ
Tác giả: Hi Hòa Thanh Linh
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3210631
Bình chọn: 9.5.00/10/1063 lượt.
ại rồi, Tiếu Lang thấy trong lòng ngọt ngào… Đến thì đến đi, bản thân mình cũng rất nhớ Vương Mân…
Chương 88
Anh hai với Vương Mân rốt cuộc là quan hệ thế nào?
☆ ☆ ☆
Cúp điện thoại, Tiếu Lang xoay qua nói “Mẹ, lát nữa Vương Mân bảo lát nữa lại đây thăm con.”
Tiếu mẹ nhíu mày nói “Trễ như thế còn đến? Tối có trở về trường không?”
“Không về trường, để cậu ấy ở lại nhà chúng ta ngủ một đêm cũng được, ngủ ở phòng hồi trước của con ấy.” Nói xong, Tiếu Lang hơi hơi giật cánh tay của mình, cắn răng hít hà một cái, mới hỏi “Con phải nằm bệnh viện bao lâu nữa a, vết thương ở lưng nghiêm trọng lắm sao?”
Tiếu mẹ không trả lời, mà hai người còn lại cũng không trả lời, không khí nháy mắt trở nên có phần xấu hổ.
Trong phòng bệnh im ắng đến cực độ, Tiếu Lang thầm nghĩ, chẳng lẽ mình đây là phải nằm viện hoài như vậy sao? Không phải đâu, bộ nghiêm trọng tới như vậy sao? Chẳng qua là bị bàn trà đập lên một cái (…) thôi mà!
Ờ thì, nhớ tới trong mấy bộ phim võ hiệp trên truyền hình, các võ lâm cao thủ chỉ cần đánh cho một chưởng, lập tức khiến người ta bị đánh tới miệng phun ra máu, còn có mấy bộ phim điện ảnh máu me chỉ cần dùng lợi khí nện vào lưng một cái, nhân vật liền ngay tại chỗ tử vong… Tiếu Lang bỗng cảm thấy sợ tới mức toàn thân trở nên cứng đờ, cậu yếu ớt gọi một tiếng “Mẹ…”
Tiếu mẹ chỉ nhẹ nhàng dùng tay vuốt ve cánh tay Tiếu Lang, không nói chuyện.
Tiếu Lang lúc này mới có điểm hoảng hốt sợ hãi, khiến cơn đau trên lưng vốn dĩ cũng không đau nhiều lắm đột nhiên trở nên đau kịch liệt, giống như chỉ cần cử động mạnh một chút, xương cột sống sẽ bị vỡ thành từng đoạn từng đoạn vậy… Đáng sợ quá đi!
“Là nhà của Tiếu tiên sinh phải không?” Chợt có hai vị bác sĩ mặc áo blou trắng đẩy cửa bước vào, một trong số hai người trên tay cầm them một tấm phim X-quang.
Tiếu ba lập tức đứng dậy nói “A, bác sĩ Trương, bác sĩ Dương.”
Bác sĩ Trương là một khách hàng quen thuộc trong việc làm ăn của Tiếu gia, công tác ở bệnh viện số 2 C thị, bởi vì là đồng hương, lại thường hay nhờ Tiếu gia mang theo vật phẩm gửi về quê nhà, nhiều lần như vậy đâm ra cũng coi như quen biết, bởi vì lúc bình thường Tiếu ba Tiếu mụ hay giúp đỡ, cho nên những khi trong nhà có người sinh bệnh, tìm một người quen làm bác sĩ hỗ trợ cũng tiện hơn.
Lần này Tiếu Lang bị bàn trà đập trúng khiến ngất xỉu ngay tại chỗ, Tiếu mẹ liền lập tức gọi điện thoại cho bác sĩ Trương, sau đó vội vàng mang con trai đến bệnh viện số 2, bác sĩ Trương dẫn bọn họ đến khoa chỉnh hình khám gấp, từ chụp hình đến hiện tại vẫn luôn theo cùng cả nhà họ.
Mà vị bác sĩ đứng bên cạnh chính là bác sĩ khoa chỉnh hình mà bác sĩ Trương đã giới thiệu cho Tiếu gia, vị này họ Dương.
Bác sĩ Dương cầm tấm phim X-quang trên tay nhìn xem, nhăn mày cả giận nói “Các người làm ba làm mẹ dạy dỗ đứa nhỏ, tại sao lại đánh vào lưng như vậy!”
Ngoại trừ Tiếu Lang, ba người còn lại của Tiếu gia toàn bộ đều cúi đầu, sắc mặt ai nấy đều vô cùng kém.
Bác sĩ Dương mắng “Dùng tay đánh cũng thôi đi, đằng này dùng bàn trà chọi vào người nó, các người đây là muốn đánh chết con mình sao!? Thương tổn đến thần kinh sẽ gây ra tê liệt! Không thể khống chế được đại tiện tiểu tiện, phải nằm trên giường cả đời! Có cái gì không thể từ từ nói mà phải đánh đến mức như vậy hả!?”
Mọi người “…” Thật đáng sợ.
Bác sĩ Dương này bình thường phản cảm nhất là lối giáo dục dùng bạo lực của mấy vị cha mẹ, mỗi khi gặp gỡ loại chuyện giống như vậy thông thường sẽ nói quá lên một chút, đe dọa họ một phen, ông nhìn thấy sắc mặt của mọi người, cảm giác không khí hơi quỷ dị, cũng không biết cụ thể đã xảy ra chuyện gì, chỉ có thể cảm thán mỗi nhà đều có một quyển kinh nan niệm a, đối phương không chịu nói, bản thân mình muốn tò mò cũng không có cách nào.
Bác sĩ Trương vỗ nhẹ bả vai của vị đồng nghiệp đang kích động, bác sĩ Dương chỉ đành thở dài, bỏ đi vậy.
Kỳ thật vết thương của Tiếu Lang cũng không phải nghiêm trọng dữ lắm (đối với xấu nhất là tê liệt mà nói), chẳng qua là xương cột sống bị nứt ra (…) mà thôi. Bong gân gãy xương một trăm ngày, cở bản chỉ cần đeo một cái đai lưng cố định, nằm úp trên giường tĩnh dưỡng, mỗi ngày bôi thuốc thoa, lau nước thuốc, chú ý ẩm thực, tránh ăn cay này kia…
Mọi người thở ra một hơi, Tiếu Lang liếc mắt trừng Tiếu Mông, vừa rồi người nào nói không thể làm kịch liệt vận động này kia hù tao sợ hả!?
Tiếu Mông buồn bực : mới nãy lúc người ta nâng hai mình tiến vào phòng cấp cứu thì, ở chỗ mấy ông bác sĩ nghe mấy ổng mắng như vậy, nói anh hai mình sẽ bị tê liệt, khiến cho nguyên một nhà sợ tới mức…
Nói xong mấy lời này, bác sĩ Dương lại nói “Các người đừng tưởng chỉ như vậy là được rồi, xương cột sống nứt ra để lại di chứng không phải ít đâu, trong vòng ba năm không được phép làm những vận động kịch liệt, về sau đi đứng còn có khả năng chậm hơn người khác một nhịp (…), cũng không loại trừ khả năng sau này có tuổi rồi sẽ bị phong thấp, viêm cột sống, có đủ khổ để chịu!
Mọi người “…”
Tiếu Lang : cái rì, không phải chứ! Cái đó có khác gì so với phế nhân đâu a?
Bác sĩ Dương thấy sắc mặt hai