tại chỗ.
Tiếu ba cởi áo khoác ngoài ra ném mạnh một cái lên sofa, sau đó bắt đầu bước tới lui quanh sofa… Thấy như vậy, trái tim của Tiếu Lang chợt hoảng sợ, đây là dấu hiệu Tiếu ba sắp nổi giận!
“Đủ lông đủ cánh rồi đúng không!” Tiếu ba rống lên một tiếng.
“Biết bỏ nhà trốn đi rồi đúng không!?” thanh âm lại cao hơn so với lúc nãy, đồng thời, Tiếu ba còn vung chân đá vào chân bàn trà, liên tiếp mấy cú đá khiến cho chiếc bàn xóc nảy lên va chạm vào sàn nhà vang ra thanh âm chói tai.
Tiếu Mông xiết tay đứng đó, rõ ràng tư thái hẳn là nên chật vật vô cùng, không hiểu tại sao lại tản ra một loại quật cường bất khuất, làm cho Tiếu Lang âm thầm vì Tiếu Mông lau mồ hôi : đầu heo, mau mau chịu thua đi a!
“Thôi ông, trước để cho thằng nhỏ…” Tiếu mẹ lên tiếng muốn giúp Tiếu Mông cầu tình, nhưng bà lại không ngờ chồng mình giống như bị ai đốt một phen hỏa, hướng về phía con trai điên cuồng hét to “Trả lời đi!!!”
Cánh tay cường tráng của Tiếu ba tùy tiện túm lấy cái sọt dùng để đựng báo chí dùng sức ném về phía Tiếu Mông, trong cái sọt tích lũy báo chí của mấy tháng liền, vừa nhiều lại vừa nặng, Tiếu Mông theo bản năng giơ tay lên che, khiến cho cả báo chí bị dội lại, báo bên trong văng ra khắp nơi trên mặt đất.
Tiếu Lang kinh hô một tiếng, chân tay run rẩy nhào đến, ý đồ muốn giữ lại người cha đang nổi giận đến điên cuồng của mình. Tiếu ba tức giận tới mức thở nặng, cả cơ thể to lớn cũng từng đợt nhẹ run lên, ông cáu kỉnh hất tay của Tiếu Lang ra, Tiếu Lang bị đẩy mạnh suýt chút nữa té ngã, nhưng vẫn không quên năn nỉ gọi to “Ba…”
Đừng như vậy nữa, nếu đã tìm nó trở về rồi thì coi như thôi đi!
Tiếu Mông lấy oán trả ơn nhìn Tiếu Lang nói một câu “Không cần anh lo!”
Tiếu ba tức giận bước đến tát vào mặt Tiếu Mông một cái, Tiếu Lang nhìn thấy kinh ngạc nín thở, lại nghe em trai mình giống như không sợ chết hét lớn vào mặt Tiếu ba “Ông đánh nữa đi!”
Tiếu mẹ lập tức lớn tiếng thét lên, muốn ngăn cản con trai mình trong cơn bốc đồng “Mông Mông! Con nói chuyện kiểu gì vậy!”
Tiếu Mông “Tôi nói, tôi nói bằng cách nào chứ? Tôi nói cái gì các người có ai chịu nghe sao?!”
Tiếu ba lại lần nữa vung tay cho Tiếu Mông một cái tát, Tiếu Mông loạng choạng lùi lại vài bước, dùng tay lau mặt lung tung một chút, nước mắt liên tục trào ra, nói “Tôi hận các người! Tôi hận các người!”
Tiếu Lang “…”
Tiếu ba cả gương mặt âm trầm dữ tợn, rút dây nịt trên lưng ra bắt đầu quất lên người Tiếu Mông liên tục, miệng nói “Mày là cái đồ súc sinh! Tao sinh mày ra, nuôi mày lớn lên! Mày trưởng thành rồi lại đi hận ngược ba mẹ mày! Được lắm… hôm nay tao đánh chết mày!!!”
Tiếu Mông chỉ yên lặng rơi nước mắt, cả gương mặt căng cứng, khớp hàm cắn chặt, bộ dạng kia thật sự giống như có cái gì thâm cừu đại hận dữ dội với những người thân đứng trước mặt mình vậy. Tiếu Lang nhìn thấy tình cảnh này, trái tim chợt lạnh lẽo, lại cảm thấy đau lòng, rốt cuộc có cái gì mâu thuẫn mà lại khiến em trai ghét mình, ghét ba mẹ, ghét gia đình này như vậy?
Cậu liều lĩnh xông tới giữ chặt lấy ba mình, ôm lấy thắt lưng ông, dùng sức kéo thân hình to lớn của nam nhân trở về sau “Ba, đừng đánh, đừng đánh nữa…”
Tiếu ba điêu cuồng thét to, hoàn toàn mất đi lý trí.
Tiếu Mông liếc mắt nhìn sang Tiếu Lang, reo to “Tôi bị đánh chết thì các người ai ai cũng cảm thấy cao hứng! Ngày nào cũng anh của mày thế này anh của mày thế kia, tôi chết đi thì mấy người vẫn còn đứa con nghe lời hiếu thuận kia mà, hắn thành tích tốt, có lòng cầu tiến, cái gì cũng tốt! Ông đánh chết tôi đi! Tôi chính là đứa bất hiếu đó!”
Bị lời này của Tiếu Mông như lửa cháy thêm dầu, Tiếu ba quả thực sắp sửa muốn nổ tung!
“Được, được lắm…” Ông trầm giọng nói liên tiếp hai câu, một phen đứa tay đẩy ra Tiếu Lang đang quấn lấy trên người mình, toàn thân tựa như vừa được rót vào sức lực khổng lồ, bàn tay chụp lấy tất cả những đồ vật có thể với tới xung quanh, bắt đầu ném vào Tiếu Mông.
Cốc nước, giỏ hoa quả, remote, điện thoại, khay thủy tinh… Có vài thứ đập trúng vào người Tiếu Mông, vài thứ thì bị hất ra bên cạnh, nhưng cuối cùng toàn bộ đều là rơi xuống sàn nhà, vang lên từng đợt rầm rầm loảng xoảng khiến người ta kinh sợ.
Tiếu mẹ vừa khóc vừa cố gắng lôi Tiếu ba ra sau, Tiếu Lang cũng bị dọa sợ đến phát khóc, cậu vọt tới chắn giữa Tiếu Mông và ba mình, giúp em mình đỡ lấy những thứ bị ném tới, vừa lộn xộn nói không thành câu van xin ba mình dừng tay “Ba ơi, đừng đánh nữa, thằng Mông nó nóng lên nói lung tung, hiện tại thần trí của nó đang không được bình thường a, ba…”
Thấy vậy, Tiếu Mông còn bước lên đẩy Tiếu Lang ra, hét to “Ha, thần trí tôi không được bình thường? Vậy để cho ông ấy đánh chết tôi đi!”
Hành động của Tiếu Mông lập tức khiến Tiếu ba hoàn toàn bùng nổ, ông nổi giận gầm lên một tiếng, đưa tay nhấc lấy mặt kính thủy tinh trên bàn trà ném tới, mà Tiếu Lang bị Tiếu Mông đẩy ra, dựa theo bản năng cố gắng đẩy người mình trở lại…
Trong nháy mắt ấy, Tiếu Lang cảm thấy được lần này mình chết chắc rồi…
Bên tai là tiếng thét chói tai của Tiếu mẹ, tiếng hô kinh hoàng của Tiếu Mông, cả tiến