Tiểu Long Nữ bất nữ
Tác giả: Hi Hòa Thanh Linh
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3210660
Bình chọn: 8.5.00/10/1066 lượt.
ng cáo đã nói hay không, lại là một vấn đề khác.
…Tại sao Tiếu Mông lại có thể làm ra loại chuyện như vậy chứ!?
Tiếu Lang lại tùy tiện rút ra một tờ giấy vẽ nháp trong xấp giấy phác họa kia, bên trên nghuệch ngoạc vài nét, thay vì bảo là bản phác, nói nó là tùy tiện vài nét ký họa thì đúng hơn… vài cái phương trình toán học, tốc họa cái đèn bàn, bút máy, ly nước…
Tiếu Lang cầm trên tay tờ giấy phác họa của em trai, trong lòng thầm nghĩ, nếu như nó thật sự muốn bước đi trên con đường mỹ thuật này, nếu tất cả mọi người ủng hộ nó, có lẽ sẽ không có chuyện mất tích như hôm nay…
Rốt cuộc người sai là ai? Việc mẹ làm chắc chắn là không đúng, nếu như mình là Tiếu Mông, bị mẹ làm những chuyện như vậy, bản thân mình cũng sẽ tức giận… Nhưng là Tiếu Mông cũng không đúng, vô luận mẹ có làm cái gì chung quy cũng là muốn tốt cho con mình, mặc dù là hành vi như vậy khó có thể khiến người khác chấp nhận được, nhưng nếu có thể ngồi xuống trò chuyện rõ ràng, sẽ không có chuyện như bây giờ ( hình như người nào đó có chuyện gì cũng không có ngồi xuống trò chuyện với mẹ à… )
Tiếu Lang đột nhiên cảm thấy may mắn người mình thích là nam, dù mẹ có gọi điện thoại cho Vương Mân đi nữa, cũng sẽ không nghĩ tới chuyện mình với Vương Mân đang yêu nhau…
Tiếu Lang lấy điện thoại gửi tin nhắn cho Vương Mân, cũng không dám bấm nhiều lắm, sợ di động hết pin… Nhắn xong, cậu nằm dài trên ghế sofa, mở TV, cảm thấy có chút thanh âm thì cả căn nhà đỡ trống trải hơn một chút.
Vừa nghĩ đến hình ảnh Tiếu Mông một mình đeo túi sách, ở trạm xe bus hay nhà ga gì đó, nằm ngủ trên ghế dài hoặc là ven lộ, ở một nơi hoàn toàn xa lạ…
Là sức mạnh nào có thể khiến cho Tiếu Mông làm ra đến chuyện như vậy? Ước mơ thật sự trọng yếu đến như vậy sao? Một cuộc sống của một họa sĩ, một nhà nghệ thuật mà không thể nào đoán được, thật sự còn trọng yếu hơn so với người thân, so với tương lai đứng đắn sao?
Tiếu Lang cũng không rõ ràng lắm.
Mười một giờ, cậu mơ mơ màng màng rụt tay rụt chân ngủ quên trên ghế sofa, TV vẫn còn bật, nhưng là từ đầu tới cuối hoàn toàn không hề nhìn… Không biết qua bao lâu, Tiếu Lang đột nhiên lạnh run cả người, giật mình tỉnh lại từ trong mộng, ngước mắt nhìn đồng hồ, đã là rạng sáng hai giờ…
Lúc tối nghe ba bảo chạy xe từ C thị đến E thị cũng hơn hai tiếng mấy, tính tới lúc này đã hơn ba tiếng trôi qua, ba mẹ chạy xe ban đêm có an toàn không? Lâu như vậy mà vẫn chưa gọi điện thoại về nhà, không lẽ là gặp chuyện gì?
Các loại tưởng tượng mạc danh kỳ diệu ùn ùn kéo tới khiến Tiếu Lang bất an đến vô cùng, cậu cầm di động của Vương Mân ấn lên bàn phím một cái, mà hình sáng lên, biểu hiện có một tin nhắn mới chưa đọc.
“Tiểu Tiểu, đừng lo lắng, nhất định sẽ tìm được em trai của em trở về.”
Chương 87
Cũng rất nhớ anh
☆ ☆ ☆
Tiếu Lang nắm chặt di động trong tay, bỗng cảm thấy hốc mắt có chút chua xót…
Không biết như vậy qua bao lâu, điện thoại trong nhà đột nhiên đột ngột reng lên một tiếng, Tiếu Lang giật nảy người một cái, mới loạng choạng bước qua- “Alô!”
“Lang Lang, tìm được em con rồi…” thanh âm của Tiếu mẹ nghe có chút khàn khàn, nhưng từ khẩu khí của bà không giấu được lộ ra mừng rỡ.
“Nó không sao chứ? Bây giờ mọi người đang ở đâu?” lúc này bên ngoài trời đã muốn bừng sáng, Tiếu Lang chớp chớp ánh mắt khô khốc, ngước nhìn đồng hồ, đã năm giờ mười lăm phút sáng.
Tiếu mẹ “Ừ, vẫn còn ở E thị.”
“Chừng nào thì trở về?” Tiếu Lang lo lắng tình huống thân thể Tiếu ba Tiếu mẹ, hai người cả một đêm không hề ngủ, lại còn phải chạy xe suốt một quãng đường dài đi tìm người, có lẽ là mệt muốn chết rồi.
Tiếu mẹ “Chờ đến lúc trời sáng còn phải đến sở cảnh sát bên này nữa, trong điện thoại không tiện nói nhiều, không cần lo lắng quá, cứ yên tâm ngủ một giấc sau đó trở lại trường đi.”
Tiếu Lang vội vàng ngắt lời “Không sao, con chờ mọi người trở về.”
Cúp điện thoại, Tiếu Lang thở phào một hơi, khối tảng đá nặng trịch trong lòng cũng buông xuống, lập tức cảm thấy mi mắt ngày càng nặng hơn, không bao lâu liền hoàn toàn trầm sâu vào cảnh mộng ngọt ngào.
Giật mình tỉnh dậy, Tiếu Lang hơi hơi cử động cánh tay đau nhức, lê thân mình vào phòng em trai tiếp tục ngủ, mơ màng không biết là ngủ qua bao lâu thời gian, khi tỉnh lại thì trời đã sáng tỏ, Tiếu Lang dụi dụi mắt ngồi dậy.
Lại ở nhà đợi chừng hai ba tiếng nữa, lúc gần đến hai giờ trưa, ngoài cửa mới truyền vào tiếng chìa khóa chuyển động, Tiếu Lang lập tức chạy qua mở cửa.
Ba, mẹ, Tiếu Mông, ba người không thiếu một ai! Tiếu Mông đeo túi sách, hai gò má sưng tấy, Tiếu ba sắc mặt xanh mét, giằng co suốt cả đêm như vậy, ánh mắt trở nên tràn ngập tơ máu, thoạt nhìn có chút khủng bố, Tiếu mẹ đầu tóc hơi tán loạn, mi mắt thâm đen, nhìn tiều tụy vô cùng.
Không người nào lên tiếng nói chuyện, đều im lặng cởi giày, sau đó lần lượt vào nhà.
Tiếu Lang đóng cửa lại, nhỏ giọng hỏi Tiếu mẹ “Trên đường có nghỉ ngơi không?”
Tiếu mẹ kắc đầu, Tiếu Mông trước hết đi vào hướng về phòng của mình bước đến, nhưng chợt nghe Tiếu ba quát một tiếng “Mày đi đâu!”
Tiếu Mông cước bộ dừng lại, xấu hổ đứng