nhìn bóng lưng của cậu, liền từng bước từng bước máy móc dẫn bóng tâng bóng, ngay lúc Tiếu Lang gần bước đến cửa thì, Vương Mân dẫn theo bóng chạy đến bảng rổ ở hướng ngược lại.
Tiếu Lang chỉ nghe thấy sau lưng truyền đến một trận “rầm rầm rầm” đầy vang dội, bất giác xoay người lại nhìn, liền nhìn thấy Vương Mân cả người lao lên úp rổ.
Lưới rổ vẫn còn đang chớp lên từng hồi, bảng rổ cũng bởi vì chấn động mà run lên, trái bóng rơi xuống đất, theo quán tính nảy lên lăn ra xa…
Vương Mân nhảy xuống, hai tay chống hông đứng dưới bảng rổ.
Lúc này, Tiếu Lang có thể dám khẳng định, tâm tình của Vương Mân… tựa hồ như rất rất kém…
Tiếu Lang kinh ngạc nhìn Vương Mân cúi người xuống nhặt bóng lên thả vào rổ đựng bóng, sau đó hướng về phía mình bước tới.
Tiếu Lang đứng yên tại chỗ, không dám nhúc nhích cục cựa… vừa giận dỗi, lại ủy khuất, còn có chút sợ hãi.
Vương Mân đứng trước mặt cậu, hỏi “Cũng biết phát cáu lên, ha?”
Tiếu Lang “…”
Vương Mân “Cùng anh chơi một lúc cũng không chịu…”
Tiếu Lang “…Có đâu…!”
Vương Mân khoác lấy vai của cậu, nhìn chằm chằm một lúc, nói “Lại còn cãi cọ nữa.”
Tiếu Lang nghẹn khuất đến uất ức cả người, muốn phản bác, nhưng lại chẳng biết nói cái gì…
Sau đó, cậu chợt nghe thanh âm của lạnh lùng của Vương Mân vang lên bên tay “Có phải em không muốn gọi anh là anh nữa không?”
“…” Tiếu Lang bị Vương Mân chất vấn đến không nói nên lời nào, cậu lăng lăng nhìn Vương Mân, ánh mắt từ nổi giận đùng đùng chuyển thành khiếp sợ, sau đó chuyển thành run lên, phiếm chút đau xót…
Tiếu Lang đột nhiên dùng sức đẩy Vương Mân ra, quát to lên “Không biết anh đang nói cái gì nữa…!”
Một câu kia vừa thốt ra, trong lòng chẳng những không dễ chịu hơn chút nào, ngược lại từng trận từng trận chua xót ê ẩm dâng lên, cậu nhịn không được, lại quát lên một loạt như pháo “Mắc mớ gì tự dưng lại nói những lời như vậy! Có lúc nào không gọi anh đâu!!!”
Tiếng hét của thiếu niên ẩn theo giọng mũi nghẹn ngào, làm cho người ta nghe thấy được bất giác rung động đến tận tâm.
“Tại sao tự dưng lại phát hỏa với em chứ…! Tại sao tại sao tại sao tại sao chứ!? Em không gọi anh là anh hồi nào đâu! Anh nói đi!!?”
Vương Mân bị Tiếu Lang hét đến ù cả tai, cậu cũng không rõ vì lý do gì mình lại nói những lời như thế… Chưa bao giờ lại mất đi lý trí như bây giờ, chưa bao giờ bởi vì bản thân tâm tình không tốt mà lại giận chó đánh mèo trút lên người khác… huống hồ gì, người kia lại là Tiếu Lang…
“Anh…” Vương Mân còn chưa kịp nói lời nào, đã thấy hốc mắt của Tiếu Lang ngày càng đỏ lên, sau đó, hai giọt nước mắt từ khóe mắt tràn ra lăn dài xuống…
Bối rối không biết làm sao…
Giờ phút này đây, trong lòng Vương Mân chỉ có duy nhất ba chữ liên tục lặp lại : cậu ấy khóc… cậu ấy khóc… cậu ấy khóc…
Tiếu Lang oán hận dùng tay chà thật mạnh lau đi nước mắt, giọng nói đầy tức giận la lên “Anh cảm thấy như vậy rất vui đúng không… cảm thấy làm như vậy rất đắc chí có phải không!”
Vương Mân “…” Ai, tự làm bậy không thể sống a!
Tiếu Lang “Không được phép nhìn!”
Vương Mân bước về trước một bước, Tiếu Lang lập tức lui về sau một bước.
“…” Vương Mân lại bước nhanh lên, đưa tay kéo Tiếu Lang dúi đầu vào ngực mình, nói “Không thấy gì hết…”
Tiếu Lang “…”
Bị Vương Mân ôm vào lòng, Tiếu Lang càng thêm ủy khuất, cậu cảm giác bản thân mình như vậy giống như có tật xấu ấy, đang yên lành khóc cái gì mà khóc chứ, có khác gì đám con gái mít ướt đâu, có chút vậy mà cũng không nhịn được, ra thể thống gì nữa!
“Anh xin lỗi.” Vương Mân ôm cậu, nói.
Tiếu Lang nghe thấy Vương Mân xin lỗi mình, trong lòng thầm mắng : xin lỗi cái con khỉ a xin lỗi! Tát người ta hai cái rồi sau đó dỗ người ta! Có ai chơi cái trò thất đức như vậy không!?
Vương Mân thở dài một hơi, nói “Anh xin lỗi, em đừng khóc nữa…” tâm anh rất đau..
Tiếu Lang nghẹn lời, kêu lên “Cút cút đi! Tui khóc hồi nào chứ!!” rống xong, còn rất là vừa vặn… nấc lên hai cái.
“…” Vương Mân trong lòng tuy cảm thấy buồn cười, nhưng vẫn là không yên, cậu trầm giọng giải thích “Anh xin lỗi, là lỗi của anh, là do hôm nay tâm tình anh không được tốt,”
Tiếu Lang níu lấy lưng Vương Mân, rống vào lỗ tai cậu “Tâm tình không tốt thì nói ra, nói ra không được sao! Làm như vậy để làm gì chứ!?”
Vương Mân không trả lời.
Tiếu Lang dụi dụi mặt lên người Vương Mân, chùi hết nước mắt nước mũi lên quần áo cậu, tiếc là lúc này Vương Mân chỉ mặc trên người chiếc áo thun thể thao khá mỏng, lại toàn là mồ hôi. Tiếu Lang ra vẻ ghét bỏ nói “trên người toàn mồ hôi, hôi muốn chết!”
Vương Mân nghe xong, ngẩn cả người, mới phát giác bản thân không thay quần áo cũng không tắm rửa, cứ như vậy ôm lấy nguyên con (?) Tiếu Lang màu xanh nhạt (?) sạch sẽ lại mềm mại xù xù như nhung (?) vào ngực.
Cậu toan buông ra, lại cảm giác được Tiếu Lang ra sức dùng lực ôm lấy mình thật chặt, khí thế giống như thà chết chứ không chịu buông ta.
Tiếu Lang ôm thật chặt Vương Mân, thấy mồ hôi của đối phương thấm vào áo len màu xanh của mình, sau đó nhanh chóng bị hấp thu, tức giận nói “Lát nữa phải giặt nó cho sạch!”
Vương Mân “…Ồ.”
Vương Mân vừa