Tiểu Long Nữ bất nữ
Tác giả: Hi Hòa Thanh Linh
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3212520
Bình chọn: 8.5.00/10/1252 lượt.
Lang cảm thấy an tâm được chút, thở phào nhẹ nhõm một cái.
Vương Mân rửa mặt xong, chăm chú nhìn động tác vắt khăn của Tiếu Lang, cánh tay thon gầy tinh tế, bàn tay nhỏ hơn so với mình một chút, trước tiên vò khăn mặt lại thành một đoàn lộn xộn cả lên, sau đó qua loa vắt ép nước chảy ra, khăn bị vắt tới mức nhăn nhúm khó coi.
“Anh nhìn em làm chi a?” Tiếu Lang hoài nghi liếc Vương Mân một cái.
Vương Mân cười nói “Tiểu Tiểu, sau này em không được một mình làm “chuyện xấu”, có biết không?”
Tiếu Lang “Tại sao a?”
Vương Mân “Em nghe lời là được.”
Bởi vì em ở bên cạnh anh, anh phải chịu trách nhiệm bảo vệ em được an toàn, cho nên anh sẽ cố gắng cân nhắc, việc nào có thể làm, việc nào lại không thể làm.
Tiếu Lang cuối cùng cũng vắt khô được cái khăn, cậu cụp mắt ngoan ngoãn nghe theo “…Umh.”
Dù sao một mình cậu cũng không dám làm chuyện gì khác người… A, bây giờ nhớ lại mới thấy, từ chuyện trốn ra ngoài đi tiệm Net chơi game hồi năm nhất cho đến hiện tại trốn học hút thuốc, toàn bộ đều do Vương Mân “dạy dỗ”… tự dưng có cảm giác bị anh mình nhiễm cái xấu…
☆ ☆ ☆
Cuối tuần trôi qua, tất cả các học sinh của Hoa Hải lại khôi phục chuỗi ngày thức khuya dậy sớm vất vả cần lao.
Con người là một loại sinh vật kỳ lạ, hễ mà cuộc sống càng buồn tẻ, càng hạn hẹp bao nhiêu, họ lại càng dễ dàng đạt được cảm giác mới mẻ từ những việc nho nhỏ xảy ra ngoài kế hoạch…
Nói ví dụ như một ly nước ngọt mát lạnh giữa trưa hè nóng bức, tỷ như tranh thủ mấy lúc rảnh rỗi đọc mấy mẩu truyện cười Anh ngữ hài hước trên báo, lại tỷ như cùng với một người bạn khác lớp cùng tham gia trò chơi yêu sớm, len lén nắm tay nhau đi dạo trong sân trường… hay tỷ như, một mẩu tin nhắn hẹn gặp mặt.
Chiều ngày hôm đó, vào tiết học thứ hai, điện thoại của Vương Mân lại nhận được tin nhắn từ Trương Văn Đình, Vương Mân ngay cả xem cũng chẳng thèm xem, trực tiếp vứt di động cho Tiếu Lang “Của em này.”
Tiếu Lang vốn dĩ đang có chút buồn ngủ bởi vì vậy mà cảm thấy tinh thần phấn chấn hẳn lên, lập tức mở di động ra xem, tin nhắn chỉ vỏn vẹ mấy chữ “Buổi chiều tan học xong có rảnh không?”
Không đề cập tìm người nào, cũng không có ký tên, Tiếu Lang nghĩ nghĩ, có thể nhỏ này trước lạ sau quen, cho nên lần này liền ngắn gọn không câu nệ.
Tiếu Lang trả lời lại “Rảnh, có chuyện gì không?”
Trương Văn Đình “Mời anh ăn cơm : )”
A? Nhỏ mời mình sao? Cảm giác giống như có chút ngài ngại a… Thôi kệ, tới đó mình trả tiền cũng được!
Tiếu Lang nghĩ như vậy, cả người lâng lâng trả lời “Được, năm giờ rưỡi tối nay gặp ở căn-tin.”
Buổi chiều hôm nay Vương Mân phải tham gia hoạt động ngoại khóa của câu lạc bộ, cho nên chỉ có mình Tiếu Lang một mình tới chỗ hẹn.
Vừa đến cửa căn-tin nhìn thấy Trương Văn Đình, Tiếu Lang có hơi ngẩn người. Lần này chỉ có một mình Trương Văn Đình, cô nàng không mặc đồng phục, trên người mặc bộ bộ đồ bình thường ca-rô trắng đen, đầu tóc được cột thành đuôi ngựa bằng một sợi dây buộc màu tím, lúc này cô nàng đứng nghiêng người, lộ ra chiếc trán sáng trắng, đường nét gương mặt rất xinh xắn… bộ dạng như vậy lại đứng giữa một đám học sinh thuần một màu đồng phục, thật là có chút nổi bật.
Tiếu Lang có hơi ngại, đến gần một chút mới nhỏ giọng chào “Hi~”
Trương Văn Đình cười nói “Em cũng mới đến một chút, cái anh Vương Mân bạn của anh không có đi cùng với anh sao?”
Tiếu Lang giải thích “Hôm nay cậu ấy phải tham gia buổi tập luyện của đội bóng rổ, nên không đi cùng được.”
Trương Văn Đình nói “Ha ha, vốn định mời luôn anh ấy ăn một bữa cơm cùng nhau, coi như đáp lại lần trước.”
Tiếu Lang thẳng thắn nói “Ai, vậy đúng ra người mà bạn nên mời không phải tui a! Lần trước là do Vương Mân trả tiền hết!”
Trương Văn Đình nói “Mời anh cũng vậy thôi mà, học trưởng “hoa hậu”~”
Biểu tình của Tiếu Lang trong nháy mắt cứng đờ, nhỏ này rốt cuộc đào đâu ra tin tức lá cải kia a!!
Chương 61
Trừ phi anh không cần em nữa
☆ ☆ ☆
Hai người gọi vài món ăn, Tiếu Lang giành lấy việc thanh toán tiền, Trương Văn Đình chỉ khẽ cười cười, cũng không cự tuyệt.
Sau đó cô nàng dẫn đầu phía trước tìm vị trí trống trong căn-tin, Tiếu Lang theo sau, khẩn trương giống như một cô vợ nhỏ vừa mới bước vào cửa nhà chồng.
“Anh sao thế, tại sao gương mặt lại đỏ hồng lên rồi?” Trương Văn Đình ngồi xuống ghế, nói.
Tiếu Lang kéo kéo cổ áo của mình, ngượng ngùng “…Hơi nóng.”
Trương Văn Đình đề nghị “Cởi áo khoác ngoài ra đi.”
Tiếu Lang rối rắm một chút, mới có chút ngượng ngùng cởi áo khoác ngoài ra, để lộ bên trong mặc là một chiếc áo len màu lam nhạt, bởi vậy lúc này thoạt nhìn bề ngoài, hai người có vẻ cực kỳ xứng đôi.
Lúc dùng cơm, Tiếu Lang thỉnh thoảng tò mò lén nhìn Trương Văn Đình, quả đúng là thiếu nữ, ăn cũng cái gì nhai chậm nuốt kỹ, cơm căn-tin mà bị cô nàng ăn cứ như là thức ăn cao cấp ở nhà hàng, riêng mỗi chuyện ăn uống cũng đủ thấy giáo dưỡng rất tốt…
Cũng giống Vương Mân ha, ăn cơm đều là không nhanh không chậm hệt vậy! Tiếu Lang cầm đôi đũa, vô ý thức chọt tới chọt lui trong chén của mình, nghĩ thầm, nếu như mình cũng có thể ung dung tao nhã như bọn họ
