thì tốt biết mấy…
Trương Văn Đình nhận thấy được tầm mắt của cậu, ngẩng đầu lên buồn cười hỏi “Anh làm gì mà cứ nhìn em hoài vậy a, mau ăn đi.”
Tiếu Lang nhìn lén bị đương sự nắm thóp, quẫn bách “ồ” lên một tiếng, lập tức cúi đầu bới cơm ăn.
Ăn ăn một lát, Tiếu Lang cảm thấy không khí có phần gượng gạo, liền chủ động tìm đề tài bắt chuyện “Bạn… bạn thích ứng với cuộc sống ở Hoa Hải rồi chứ?”
Trương Văn Đình nói “Cùng với tưởng tượng của em khác xa nhiều lắm, cứ tưởng là cuộc sống ở Hoa Hải chắc là muôn màu muôn vẻ lắm, không ngờ lại buồn tẻ tới như vậy, bình thường còn không cho phép học sinh ra khỏi trường, chả khác gì ngồi tù…”
Tiếu Lang nghe xong, cười nói “Em của tui cũng bảo Hoa Hải là cái ngục giam cỡ lớn…”
“Mới đầu còn nghĩ, những người có thể thi vào Hoa Hải có lẽ là khác xa so với mấy tên học sinh trung học khác, vào đây rồi mới biết, trong này quá trời con mọt sách luôn, mỗi ngày hết đi học rồi tới tự học, thiệt sự buồn chán muốn chết luôn.” ngữ khí của Trương Văn Đình có chút xem thường.
Tiếu Lang nghe cô nàng tố khổ, cười nói “Cũng bình thường thôi, trong phòng ký túc của tụi này có một tên ngày ngày đều coi việc học bài như mạng của nó nữa kìa, bất quá tên đó cũng rất thú vị, hiểu biết khá nhiều thứ, thường xuyên phổ cập khiến thức khoa học cho cả đám.”
Trương Văn Đình nhíu nhíu mày “Là Vương Mân?”
Tiếu Lang xua tay nói “Không phải không phải, Vương Mân làm gì có chuyện ngày ngày treo cái chữ học ngoài miệng chứ.”
Trương Văn Đình nở nụ cười “Ồ? Vậy Vương Mân thế nào? Mỗi ngày thường làm những gì?”
“Cậu ấy a…” nói tới Vương Mân, Tiếu Lang có thể coi như là hiểu rõ nhất “Rất hiếm thấy cậu ấy học bài vào buổi tối, thường thường chỉ ngồi xem tiểu thuyết thôi, nhưng là thành thích lại cực giỏi mới ghê chứ, làm cho người ta hận đến nghiên răng luôn!”
Trương Văn Đình cũng cười hỏi “Anh ấy lợi hại như vậy a?”
Tiếu Lang “Ừa, Vương Mân rất lợi hại, nhớ năm ngoái lúc thi giữa học kỳ đầu, cậu ấy thi đạt được thành tích hạng nhất toàn khối!”
Trương Văn Đình “Eh? Sao nghe bảo năm ngoái anh ấy chỉ đạt được hạng ba cả lớp mà?”
Tiếu Lang “Cậu ấy khiêm tốn thôi, chứ thực mà nói cậu ấy rất rất giỏi!”
Trương Văn Đình “Còn nghe người ta bảo anh ấy thể dục cũng rất giỏi, quán quân chạy 10,000m khối các anh, có phải cũng là anh ấy không?”
Tiếu Lang nghe thấy, cảm giác như người được khen là mình vậy, ngữ khí dẫn theo kiêu ngạo nói “Phải a, phải a, rất lợi hại đúng không!”
Trương Văn Đình mỉm cười “Hóa ra thực sự có nam sinh hoàn mỹ tới vậy sao, tính cách hòa nhã, thành tích lại giỏi, thể dục cũng giỏi, bộ dạng cũng không sai.”
Tiếu Lang cảm thấy lời đánh giá này của Trương Văn Đình rất khách quan. Bất quá, không biết bắt đầu từ khi nào, bản thân cậu cũng cảm thấy bộ dạng của Vương Mân cũng rất nổi bật hơn người.
Trương Văn Đình gắp thức ăn bỏ vào miệng nhai một chút, lại như thuận miệng hỏi “Bạn gái anh ấy cũng ở Hoa Hải?”
Tiếu Lang “ừ” một tiếng, không chút phòng bị nói tuốt tuột “Bạn gái của cậu ấy cũng cùng khối với tụi này, ở lớp thực nghiệm, còn nhớ nữ xướng ngôn viên trên sân khấu cùng năm tụi này hồi đại hội thể thao văn hóa không?”
Trương Văn Đình bừng tỉnh đại ngộ, nói “À, là Liêu Tư Tinh hội trưởng bộ văn nghệ của trường?”
Tiếu Lang “Ừ, là nhỏ đó.”
Trương Văn Đình nói “Bạn gái cũng rất lợi hại ha.”
Tiếu Lang cười ha ha, coi như là đồng ý lời này của Trương Văn Đình.
Lúc gần ăn xong, Trương Văn Đình đột nhiên hỏi “Anh muốn uống gì hay không? Em hơi khát.”
Tiếu Lang nói “Tui không hát.”
Trương Văn Đình cười cười nhìn Tiếu Lang “Để em mời anh uống.”
Tiếu Lang lập tức đứng dậy “Không cần không cần, để tui đi mua cho.”
Trương Văn Đình “Lấy cho em Sprite.”
Tiếu Lang mua thức uống trở về, lúc cầm chai Sprite đưa cho Trương Văn Đình thì, ngón tay của hai người như có như không khẽ chạm vào nhau.
Trương Văn Đình hơi cúi đầu nhỏ giọng nói “Cảm ơn nha.”
Trong lòng Tiếu Lang đột nhiên có chút tung tăng : hình như… cảm giác… như là đang hẹn hò với nữ sinh a… hắc hắc.
Trương Văn Đình nhìn chai Cola trong tay Tiếu Lang, hỏi “Nam sinh mấy anh đều thích uống Cola nhỉ?”
Tiếu Lang mở nắp chai ra, uống một hơi “Làm sao em biết?”
Trương Văn Đình “Có lần kia lúc hết giờ học thể dục, em thấy rất nhiều nam sinh lớp anh mua Cola uống.
Tiếu Lang nghi hoặc hỏi lại “Hồi nào a?”
Trương Văn Đình “Tiết thể dục hôm thứ tư, giờ học của các anh trùng với giờ học của lớp tụi em, lần đó em cùng mấy nhỏ bạn ngồi trong căn-tin nghỉ giải lao, nhìn thấy một đám nam sinh lớp các anh chạy đến… Ha ha, anh cùng Vương Mân quan hệ chắc là tốt lắm nhỉ? Em nghe anh gọi anh lấy là anh.”
Trên gò má của Tiếu Lang thoáng hiện hai mạt đỏ hồng, cậu nói “Ừ, là anh trai kết nghĩa.”
Trương Văn Đình như hiểu rõ, nói “Trách không được hai người cứ như hình với bóng. Chơi với anh ấy thân như vậy, chắc là thành tích cũng sẽ được kéo lên nhỉ?”
Tiếu Lang gật đầu nói “Ừ, vấn đề nào mà tui cảm thấy không hiểu đều sẽ hỏi cậu ấy, cậu ấy rất tốt, rất hay hướng dẫn tui vài loại phương pháp học tập đặc biệt.”
Trương Văn Đình khẽ nghiê