Tiểu Long Nữ bất nữ

Tiểu Long Nữ bất nữ

Tác giả: Hi Hòa Thanh Linh

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3212530

Bình chọn: 8.5.00/10/1253 lượt.

oi!

“Em nói! Để em nói…” Tiếu Lang bất chấp tất cả gõ lên bàn phím.

Tiểu Long : “Phong ca, thật ra… anh hiểu lầm!!! Âu Dã Tử là nam sinh!”

Giang Tử Phong : biết ngay mà! Âu Dã Tử làm sao có thể là con gái được!

(Thế giới quan đang sụp đổ đảo ngược lại bắt đầu trùng kiến, sau đó… đột nhiên bị pause~”

Khoan khoan! Đều là nam sinh? Kết hôn?? = 口 =!!!

(Thế giới quan lần này nát bét luôn…)

Vương Mân ra lênh nói “Đến nước này rồi, chỉ có cách nói thật ra hết mà thôi. Em nói cho hắn biết, anh muốn cưới em làm vợ trong game.”

Tiếu Lang nghe những lời này, tim nảy lên đập thình thịch thình thịch, ngoan ngoãn làm theo lời Vương Mân, đánh chữ nói cho Giang Tử Phong.

Giang Tử Phong “&%¥…”

☆ ☆ ☆

Vương Mân vừa lòng vươn tay sờ sờ đầu Tiếu Lang, tâm tình tốt vô cùng, dời tầm mắt trở về lại với màn hình của mình.

Bên này, đồ đệ Đại Mạch Trà đã spam một đống trên màn hình——

“Sư phụ, bên dưới phải thêm tài liệu gì nữa? Đồng thau hay là vàng thiếc a?”

“Sư phụ? Sư phụ? Sư phụ đi đâu rồi?”

“Sư phụ tại sao không nói lời nào a? Sư phụ đừng vứt bỏ đệ tử mà!!!”



Âu Dã Tử : “Mới nãy sư nương đột nhiên giận dỗi. Thêm vàng thiếc đi.”

Đại Mạch Trà : “…Sư phụ phải hống sư nương hỉ?”

Âu Dã Tử : “Ừ.”

Đại Mạch Trà : “(mắt trái tim) sư phụ đối với sư nương tốt ghê a! Sư nương nhất định rất ỷ lại sư phụ đúng không?!”

Hơn nửa phút trôi qua, Âu Dã Tử mới chậm rì rì trả lời : “…Ừ.”

Đại Mạch Trà : “Wa wa wa~ người ta cũng muốn có bạn trai giống như sư phụ vậy ~~”

Âu Dã Tử : “…”

Sư phụ lại trầm mặc… a a a a~~ Đại Mạch Trà cô nương phát giác, bản thân càng ngày càng thích nam nhân với loại tính cách muộn tao này~

Một hồi lâu sau, mới thấy Âu Dã Tử phát lên một dòng trên khung tán gẫu : “Sư phụ nghĩ, hiện tại sư phụ chỉ thích một mình người đó.”

Đại Mạch Trà : “…”

Tiếu Lang cùng Giang Tử Phong nói chuyện xong, liền mở lại cửa sổ trò chơi, thấy A Phi vẫn đang ngồi tại chỗ chờ mình.

Tiểu Long Nữ : “Về rồi đây~”

A Phi : “Em làm cho anh chờ lâu muốn chết a!”

Tiếu Lang tựa hồ như nghe thấy loáng thoáng bên tai tiếng nghiến răng của A Phi, cậu nói : “Tui với ông đi săn kim quả quả đi ha?” Kim quả quả là một loại quả thực phải giết Kim thụ thụ yêu mới có thể nhặt được, ăn vào có thể tăng lên độ linh mẫn của thích khách.

A Phi : “Săn bao lâu?”

Tiểu Long Nữ : “Còn được hai tiếng, lát nữa tui phải về trường.”

A Phi : “Vậy trước lúc log out chơi với anh!”

Tiểu Long Nữ : “Cũng được…”

Sáu giờ tối, Tiếu Lang cùng Vương Mân mới rời khỏi tiệm Net về trường.

Vương Mân nói “Tiểu Tiểu, hôm nay anh vượt lên hạng hai của bảng cao thủ Thần Tượng, còn hai cấp nữa là lên được Thần Tượng Thập cấp.”

Tiếu Lang kinh ngạc nói “Nhanh quá vậy?”

Nghe nói ba cấp cuối của Thần Tượng thăng rất rất chậm, hiện tại vị đang đứng ở vị trí đệ nhất bảng cao thủ “Trồng cải trắng” kia cũng chỉ mới là Thần Tượng Cửu cấp, Vương Mân chơi mới hơn một năm, liền leo lên được vị trí này… Âu Dã Tử lên Thần Tượng Thất cấp là chuyện hồi hai tháng trước thì phải? Trời ạ! Dựa theo tốc độ này, học kỳ sau là có thể lên được cấp cao nhất rồi!

Vương Mân nói “Ừ, mọi ngày vẫn là có người luyện acc dùm, lên Thập cấp có lẽ cũng sớm muộn thôi, nghe bảo tốn chừng sáu bảy tháng.”

Thần Tượng Thập cấp… Vậy cũng tức là…

Tiếu Lang hai mắt lấp lánh “ồ” một tiếng.

Quả nhiên, chỉ nghe Vương Mân nói “Anh muốn tranh thủ trước khi năm thứ hai kết thúc kết hôn cùng em.”

Tiếu Lang “…” Anh à! Tại sao lời như vậy mà anh có thể nói một cách tự nhiên đến thế a!…囧!!

☆ ☆ ☆

Hai người ở bên ngoài ăn cơm chiều rồi mới trở về ký túc xá. Về tới, liền thấy Nhạc Bách Kiêu cùng Cố Thuần đều ở.

Thấy hai người bọn họ bước vào, Nhạc Bách Kiêu lớn tiếng chỉ trích “Hai người các ngươi quá nham hiểm!! Cư nhiên dám trốn học!”

Vương Mân vẻ mặt bình tĩnh không chút thay đổi, nói “Bị phát hiện rồi.”

Tiếu Lang ngày thường luôn luôn an phận, lúc này khẩn trương muốn chết “Có bị chủ nhiệm phát hiện không?”

Cố Thuần “Không có, hai người mọi ngày đều là bé ngoan, chủ nhiệm căn bản không hỏi tới, phỏng chừng là nghĩ hai người đi WC.”

Nhạc Bách Kiêu vẫn tiếp tục kêu la quang quác “A a a, rất đê tiện! Đào tẩu cũng không hú tui một tiếng nữa! Hại tui ngồi ở đó lãng phí nguyên cả buổi chiều! Nếu sớm biết không bị phát hiện tui cũng chuồn cho rồi!! Hội diễn văn nghệ cái gì, rất mẹ nó nhàm chán!”

.

Ở trong phòng tắm công cộng rửa mặt trước khi ngủ, Tiếu Lang có chút lo âu thấp thỏm hỏi Vương Mân “Anh, vạn nhất tụi mình trốn bị chủ nhiệm phát giác ra thì làm sao bây giờ a?”

Vương Mân bình tĩnh tự nhiên nói “Làm việc gì cũng phải bằng phẳng một chút, nếu không bằng phẳng được, liền phải thản nhiên.”

Tiếu Lang nghe cảm thấy hồ đồ cả lên “Cái gì mà bằng phẳng thản nhiên, có khác chỗ nào sao?”

Vương Mân nói “Đương nhiên là có, bằng phẳng là bằng phẳng, thản nhiên là bộ dạng của bằng phẳng.”

Tiếu Lang “…”

Vương Mân an ủi cậu “Không cần phải lo lắng quá, dù cho bị phê bình hay trừng phạt, anh cũng sẽ cùng em còn gì.”

Đúng ha, hai người cùng nhau làm chuyện xấu, có chết cũng là có người cùng chết với mình… Tiếu


XtGem Forum catalog