Tiểu Long Nữ bất nữ
Tác giả: Hi Hòa Thanh Linh
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3212443
Bình chọn: 8.5.00/10/1244 lượt.
ắt đầu.”
Mọi người vây thành một vòng tròn xung quanh hai người họ, tò mò nhìn.
Vương Mân rút tay đặt trên lưng Tiếu Lang lại, nói “Đưa tay cho anh.”
Tiếu Lang nghe lời đưa tay đặt lên tay Vương Mân, bàn tay của hai người chồng lên nhau, Vương Mân dùng ngón cái nhè nhẹ cọ xát lòng bàn tay của cậu.
“Tốt lắm.” thanh âm của Vương Mân đột nhiên trở nên trầm thấp, nghe có vẻ rất nghiêm túc, tinh thần của Tiếu Lang cũng theo đó mà khẩn trương lên.
Vương Mân “Nghe đây, tất cả những lời mà em sắp sửa nói ra, tất cả đều nhất định phải phát ra từ nội tâm.”
Tiếu long “Ùa.”
Vương Mân lại nói “Anh sẽ nói trước cho em biết em phải nói những gì, sau đó, anh hi vọng nghe được em dùng ngôi thứ nhất tiến hành thuật lại.”
Đây là tuyệt đối phục tùng?
Tâm của Tiếu Lang không hiểu sao có chút run lên, miệng nói “Ùa.”
Nghe được lời khẳng địch của Tiếu Lang, Vương Mân mới bắt đầu “Em là một người thành thật, một người thiện lương.”
“…” Tiếu Lang dừng một chút, nói “Tôi là một người thành thật, một người thiện lương.”
Vương Mân “Em là một người dũng cảm lại kiên cường.”
“Em là một người dũng cảm lại kiên cường…”
Vương Mân “Em là người có thể vì tập thể mà hi sinh bản thân, là một người có tinh thần chính nghĩa.”
Tiếu Lang theo sau lặp lại, cảm thấy cảnh tượng lúc này có điểm giống những lời tuyên thệ trong nghi thức đeo khăn quàng đỏ gia nhập đội thiếu niên lúc còn học tiểu học… Nhưng lần này lại có vẻ như rất là khoe khoang, tuy là đọc theo nhưng mà cũng cảm thấy có chút ngượng ngùng.
Mọi người ai ai cũng không rõ trong hồ lô của Vương Mân bán thuốc gì, chỉ cảm thấy cảnh tượng trước mắt mình đang thấy có một loại nghiêm túc rất… buồn cười. Mặc dù là vậy, nhưng tất cả vẫn đầy lòng hiếu kỳ. Quả nhiên, câu nói tiếp theo của Vương Mân không làm cho bọn họ thất vọng.
Vương Mân chậm rãi đọc “Từ giờ khắc này, em sẽ tuyệt đối phục tùng anh.”
Tiếu Lang vẫn còn suy nghĩ tận đâu vừa nghe thấy câu này liền cảm thấy choáng cả người, sửng sốt một hồi lâu, mới có chút lắp bắp nói “Em… Em sẽ tuyệt đối phục.. phục tùng anh.”
Đọc xong những lời này, tim của Tiếu Lang hoảng hốt nhảy dựng hai cái, có một loại cảm giác kỳ quái lấp đầy lồng ngực.
Vương Mân lại tiếp tục đọc “Em sẽ trung thành với anh.”
Thanh âm của cậu loáng thoáng có chút máy móc, lạnh lẽo như băng, mặt của Tiếu Lang dần dần nóng lên, những lời này khiến cho cậu cảm giác có một loại sỉ nhục rất nhẹ : ở xã hội ngang hàng, lại phải nói với một người bạn học cùng tính những lời như thế, theo bản năng muốn phản kháng, bác bỏ nó, muốn thốt lên không muốn.
Nhưng là… nếu như làm như vậy, Vương Mân sẽ cảm thấy thất vọng nhỉ? Không được, mình muốn nghe anh nói… không muốn làm cho anh thất vọng dù là một chút… chỉ cần phục tùng về mặt tinh thần, là được rồi…
Tâm lý phản kháng vừa manh nha đã bị cưỡng chế đè áp, Tiếu Lang kiên trì dùng thanh âm run rẩy thuật lại “Em sẽ trung thành với anh.”
Vương Mân lại tiếp tục “Em sẽ không phản bội anh, bởi vì…” cậu thoáng dừng lại “Em thuộc về anh.”
“Em sẽ không phản bội anh, bởi vì…” Tiếu Lang khẽ cụp mắt, lặp lại lời của Vương Mân “…Em thuộc về anh”
Loại cảm giác bị áp bách về mặt tâm lý, cùng với những lời nói vi phạm tự tôn, khiến Tiếu Lang rất khó chịu, rất ủy khuất…
Cả đám người xem xong, trợn tròn cả mắt, Vương Mân quả thực rất rất ngầu a, ngầu tới ghê hồn luôn!
Khiến cho một thiếu niên đang ở vào thời kỳ phản nghịch luôn luôn lấy “trung tâm thế giới là ta” làm quan điểm tự nguyện nói ra những lời như thế… chúa ơi, rất nghịch thiên a, rất làm cho người ta rung động a!
Nhìn biểu tình nhíu mày bối rối của Tiếu Lang, đồng thời lại không thể không thần phục tự nói ra những lời ấy, cái này so với hôn hôn hay sờ sờ mấy cái còn mẹ nó kích thích gấp trăm lần! Cơ hồ từng tên nam sinh có mặt ở đây đều âm thầm dâng lên một cổ nhiệt tình trong lòng…
Vương Mân không chút lưu ý đến phản ứng của những người ngồi xem bên cạnh, lúc này cậu vẫn còn đắm chìm trong không khí trò chơi được xây dựng giữa mình và Tiểu Tiểu.
Cậu bóp nhẹ bàn tay của Tiếu Lang, giống như muốn tiếp sức mạnh cho đối phương tiếp tục, nhưng ngữ khí lại vẫn như cũ không chút dao động.
“Em sẽ vĩnh viễn nghe lời của anh, tín nhiệm anh, không bao giờ tự ti, không bao giờ hối tiếc, tin tưởng rằng anh sẽ luôn luôn ở cạnh em, bảo vệ em.”
“Em sẽ nghe lời anh, tín nhiệm anh, không bao giờ tự ti, không bao giờ hối tiếc, tin tưởng anh sẽ luôn luôn ở cạnh… bảo vệ em.” Tiếu Lang ấp úng lặp lại xong những lời này, nội tâm lúc nãy vẫn còn gào thét đầy phong ba cũng đột nhiên bình thản lại không ít, lúc này còn lại, chỉ là một chút cảm động.
“Hết thảy những người nghe thấy được những lời này, đều sẽ trở thành người chứng giám cho lời tuyên thệ trên. Bọn họ không có quyền thương tổn đến em, lợi dụng em…” Vương Mân chuyển đổi ngữ khí, không còn là cái loại lạnh như băng không mang theo chút cảm xúc nào nữa, cậu nói “…Bởi vì, em là của riêng anh.”
“Em là của riêng anh…” Tiếu Lang đáng thương của chúng ta, cả lồng ngực đều tràn đầy ê ẩm, ngay cả âm điệu cũng run rẩy theo.
Nói xong l
