Tiểu Long Nữ bất nữ
Tác giả: Hi Hòa Thanh Linh
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3212421
Bình chọn: 9.5.00/10/1242 lượt.
môi, nhưng cuối cùng không nói lời nào, yên lặng trở về giường, vén mền lên liền chui vào ngủ.
Tiếu Lang có điểm hối hận… Thao! Rốt cuộc tại sao lại như vậy a!
Trong không khí xấu hổ vạn phần ấy, bốn người trong phòng mạnh ai nấy đi ngủ.
Tiếu Lang nằm một lát, trong lòng cảm thấy bồn chồn nôn nóng, cậu cẩn thận xoay người lại, không muốn vì bản thân mất ngủ mà làm phiền tới người khác.
Vừa mới nhắm mắt lại, trước mắt lập tức hiện ra cảnh tượng trò chơi lúc nãy——
“Em sẽ không phản bội anh… Em chỉ thuộc về anh…”
“Em vĩnh viễn nghe lời anh, tín nhiệm anh, tin tưởng anh vẫn sẽ luôn ở cạnh… Em là của riêng anh!”
.
Một lần rồi lại một lần, tựa như lời nguyền rủa vờn quanh bên tai.
Em là của anh, vậy còn anh? Anh cũng là của em chứ?
Anh nói anh vẫn sẽ ở bên cạnh em như vậy, là thật sao?
Ngay lúc em muốn tin tưởng những lời ấy, đột nhiên anh lại nói, trò chơi chấm dứt…
Có phải chỉ mỗi mình em còn ngu ngốc như vậy, tất cả mọi người đều thoát khỏi trò chơi kia, chỉ còn em, độc mỗi mình em cô đơn lưu lại nơi ấy… Tất cả mọi người đều chứng kiến, em ngu ngốc biết bao trầm luân vào nó, mất hết tự tôn, mất hết tất cả quyền chủ động…
Anh, anh bảo em nên làm cái gì bây giờ mới tốt đây?
Tại sao trong lòng em lại tồn tại loại cảm tình này chứ, thật sự rất khó chịu!
☆ ☆ ☆
Ngày hôm sau, Tiếu Lang hiếm có dậy sớm, năm giờ năm mươi, ngay lúc trời tờ mờ sáng.
Cậu ngồi dậy, ánh mắt nhìn sang giường của Vương Mân, lúc này Vương Mân còn đang ngủ, yên lặng nằm, hai mắt khép kín, ngay cả bộ dáng khi ngủ cũng khiến người khác cảm thấy thực trầm ổn.
Tiếu Lang nhìn trong chốc lát, nghĩ thầm, trước giờ lần nào cũng là Vương Mân dậy sớm hơn mình… có phải Vương Mân cũng giống như mình bây giờ, chăm chú dõi theo mình đang ngủ hay không?
Ai, nghĩ bậy bạ cái gì đâu a…
Tiếu Lang nhìn đồng hồ, mới sáu giờ… Tuần lễ đại hội quy định là tám giờ tập họp ở sân thể dục, cho nên mọi người đa số đều dậy muộn hơn so với mọi khi, chưa tới bảy giờ sẽ không tỉnh.
Tiếu Lang ngủ không được, xoay người xuống giường tính rửa mặt.
Rửa mặt trở về bắt gặp Vương Mân đang ngồi dựa thành giường, có chút mơ màng ngước mắt nhìn cậu, thanh âm của Vương Mân có hơi khàn khàn “Em đi đâu vậy?”
Tiếu Lang nói “Đánh răng rửa mặt.”
Vương Mân hơi gật đầu, nhẹ giọng “Qua đây.”
Tiếu Lang trở về chỗ nằm cất kem đánh răng cùng bàn chải, rồi mới chậm chạp cọ cọ đi qua, Vương Mân nhích người một chút, nói “Nằm ở trong đi, ngủ với anh thêm một lúc.”
Tiếu Lang “…”
Hai người nằm xuống, Vương Mân mạnh mẽ duỗi thẳng tay kéo cậu ôm vào lồng ngực mình, cằm gác ở hõm vai cậu.
Tiếu Lang nghe được hô hấp nhàn nhạt của Vương Mân, ngửi thấy mùi hương trên thân thể đối phương, trái tim bất giác lại thình thịch thình thịch đập loạn. Cậu theo bản năng dùng tay đẩy Vương Mân ra, nhỏ giọng nói “Xích ra chút.”
Vương Mân phảng phất như không nghe thấy, giống như đã ngủ mất rồi, Tiếu Lang lại không dám quấy rầy, hôm qua cậu ấy chạy cả 10,000m…
Ai, mày còn tức giận cái gì nữa a, không thấy kiêu quá sao! Tối hôm qua rõ ràng chỉ là một trò chơi hết sức bình thường, tại bản thân mày tự đoán mò thôi…
Tiếu Lang buông lỏng tay khoác trên lưng Vương Mân, khiến cho Vương Mân đang dần chìm vào say ngủ khe khẽ nhíu mày lại, cánh tay ôm lấy Tiếu Lang lại gắt gao xiết chặt hơn một chút.
Nằm im một hồi, Tiếu Lang lại ngủ.
Một lát sau, Nhạc Bách Kiêu tỉnh giấc, lúc cậu chàng bước ngang qua giường Vương Mân thì, kỳ quái dừng lại trong chốc lát : hai đứa này tối qua hình như đâu có nằm chung giường đâu ta, tại sao tới sáng Tiếu Lang lại chạy qua giường Vương Mân nằm?
Nhạc Bách Kiêu oán hận nghĩ thầm : tên Tiểu Long Nhân ngu ngốc, còn chối đây đẩy nữa! Ta xem ngươi cứ tiếp tục như vậy, sớm hay muộn cũng có ngày bị Vương Mân ăn sạch sành sanh, bị người ta bán còn giúp người ta đếm tiền cho mà xem!
◊•◊•◊•◊•◊•◊•◊•◊•◊•◊
Tiểu kịch trường 008
[ Các loại phiên bản não bổ “đặc sắc” '>
Chọn ra một đoạn trong chính văn, thay đổi một chút——
【 Ver. 01 】
Tiếu Lang nháy mắt thẹn quá hóa giận, xù lông rống lên “Ông mới là của Vương Mân! Ông cả nhà đều là của Vương Mân!”
Nhạc Bách Kiêu “…”
【 Ver. 02 】
Tiếu Lang nháy mắt thẹn quá hóa giận, xù lông rống lên “Ông mới là của Vương Mân! Ông toàn thân cao thấp kể cả tiểu JJ đều là của Vương Mân!”
Vương Mân “…” một ngụm máu nghẹn ngay họng.
【 Ver. 03 】
Tiếu Lang nháy mắt thẹn quá hóa giận, xù lông rống lên “Vương Mân là của tui! Vương Mân toàn thân cao thấp đều là của tui!”
Vương Mân “…” đang mừng thầm.
【 Phía sau cánh gà 】
Tiểu Long quang quác gào to “Đạo diễn Miêu, có thể tan tầm hay chưa! Cứ cut như vậy hoài cổ họng tui tắt tiếng luôn bây giờ!”
Nhạc Nhạc ai oán nói “Đạo diễn Miêu, trả trong sạch lại cho tui! Tui là của nhà Thuần Thuần mà!!!!”
Vương Mân “…”
Mèo cha “Tới đây kết thúc, đám nhỏ đâu ~ lại đây sờ đầu cái coi ~”
Mọi người “Ye!!!”, đều ngoan ngoãn xếp hàng chờ được sờ đầu, lưng đeo cặp nhỏ, vô cùng cao hứng, về nhà thôi~
【 Tổng kết 】Cái quỷ gì đây?
~ END
Chương 59
Tiểu Long Nữ bất nữ
☆ ☆ ☆
Hai ngày còn lại, mọi người nhân