c tạp là bởi vì bọn họ lại lần nữa kiến thức tới một mặt thần thú (?) khác của Vương Mân, tổng cảm thấy cảnh tượng vừa rồi có chút không quá chân thật, làm cho người ta không dám tin tưởng.
Một học sinh cao trung bình thường có thể lợi hại tới vậy sao? Người chẳng những thông minh, thể dục cũng tốt đến bạo! Quan trọng hơn là, người này lại chưa từng thổi phồng hay khoe khoang ưu thế của bản thân cả!
Cái loại khiêm tốn mà lại hoành tráng khiến cho tất cả đều rung động thật sâu này… khiến cho sự tồn tại của cái tên Vương Mân mãnh liệt hơn bao giờ hết trong đám học sinh của Hoa Hải.
☆ ☆ ☆
Giữa trưa, Vương Mân trở về phòng ký túc, tắm rửa nghỉ ngơi, Tiếu Lang giống như người hầu vây quay cậu chuyển tới chuyển lui, dâng quần áo rót nước lau tóc, phục vụ có thể gọi là cực chu đáo.
Vương Mân xếp bằng ngồi trên giường, hưởng thụ Tiếu Lang ân cần hầu hạ.
Tiếu Lang giúp Vương Mân lau khô tóc, ngón tay nhẹ nhàng miết miết da đầu của cậu, ngữ khí có phần cợt nhã vui đùa “Anh, muốn massage không?”
“Nhiệt tình đến vậy?” Vương Mân liếc mắt nhìn cậu một cái, rất là tự nhiên nằm duỗi người trên giường, nói “Cũng được, đến đi, xoa bóp chân cho anh.”
Tiếu Lang ngồi xuống bên cạnh Vương Mân, ôm lấy một chân của cậu, sờ sờ bắp chuối, nói “Cứng ghê.”
Vương Mân nói “Ừ, toàn là acid lastic.”
Tiếu Lang “Vi khuẩn.”
Vương Mân “…”
Tiếu Lang cười nói “Xoa bóp giúp anh ha.”
Vương Mân “…Có lẽ tới mai sẽ bị đau cơ.”
Tiếu Lang “Tàn phế không?… Tàn thì để em cõng anh cho.”
Vương Mân nở nụ cười, nói “Sẽ tàn, nhưng không phế, không cần em cõng.”
Tiếu Lang vừa giúp Vương Mân đấm bóp chân, vừa tò mò hỏi “Mới nãy anh đi tìm Triệu Vu Kính, sao không nói cái gì hết vậy?”
Vương Mân “Muốn nói cái gì?”
Tiếu Lang “Ít nhất phải hùng hổ mà nói ‘ Ta thắng ‘ hoặc là miệt thị nó ‘ Ngươi thua rồi ‘ ! Đại khái vậy…”
Vương Mân “…nói vậy nghe rất ngu.”
Tiếu Lang nghĩ nghĩ, cảm thấy đúng là tính cách của Vương Mân không đời nào lại đi nói những lời như vậy, lại nói “Rồi rồi, anh cái gì cũng không cần nói cũng đủ ngầu, cảm giác như rất rộng lượng!”
“Không,” Vương Mân cụp mắt nói “Anh rất keo kiệt.”
Tiếu Lang “?”
Vương Mân mím mím môi “Lần trước Triệu Vu Kính ức hiếp em, em còn khóc…”
Tiếu Lang ngẩn ra, ngắt lời “Không phải chứ! Chỉ vì muốn giúp em nguôi giận mà anh đi ghi danh chạy cái quỷ một vạn mét kia a?”
Vương Mân lắc đầu, nói “Tên đó ức hiếp em, anh quả thực rất tức giận, bất quá anh cũng giận chính mình, cho nên anh tự phạt mình.”
Tiếu Lang nghe lời này cảm thấy choáng cả não, Vương Mân lại nói “Lúc trước anh từng hứa sẽ không để người khác ức hiếp em… Lại không giữ lời.”
Tiếu Lang nghẹn họng, trong lòng cảm động muốn chết, vừa chua lại vừa ngọt!
Cậu cố hết sức đấm bóp chân cho Vương Mân, từ bắp chuối đến đùi trên, vô tình nhìn thoáng qua phần “gì đó” hơi hơi phồng lên của Vương Mân thì, đột nhiên trong lòng hơi động, vươn tay nhè nhẹ chạm vào.
Vương Mân “…”
Tiếu Lang “…”
Ý thức được mình vừa làm cái gì, Tiếu Lang lập tức 囧! Đang muốn tìm cái cớ chống chế cho qua, cái “gì đó” của Vương Mân lại phồng to hơn nữa.
Tiếu Lang “…” Tình huống gì đây?
Vương Mân “…”
Hai người đều 囧囧 nhìn nhau, Tiếu Lang đỏ bừng cả gương mặt, lắp bắp trốn trách trách nhiệm “Không, không liên quan tới em à nha!”
Vương Mân dùng khuỷu tay chống người ngồi thẳng dậy, lại thò tay qua sờ sờ ngay đũng quần của Tiếu Lang, cười nói “Huề nhau.”
“…” Tiếu Lang lại động oai niệm, lại duỗi ma trảo hướng qua phía giữa hai chân Vương Mân, sờ sờ…
Vương Mân chụp lấy tay cậu, dở khóc dở cười “Em đủ chưa a.”
Tiếu Lang đỏ mặt, chớp chớp mắt hai cái, theo bản năng hỏi “Anh, những lúc anh muốn thì giải quyết như thế nào vậy a.”
Vương Mân có điểm quẫn bách, những đề tài như thế này lúc bình thường cậu chưa từng tán gẫu với người khác bao giờ, nhưng là.. lúc này đối tượng hỏi là Tiểu Tiểu, cậu không thể không trả lời.
“Nhịn một chút.”
“A?” Tiếu Lang không kịp phản ứng.
Vương Mân lặp lại “Nhịn nhịn một chút là xong.
Trong đầu vang lên một trận ầm ầm ầm ầm, Tiếu Lang chấn kinh rồi… Nhịn nhịn? Người này thành thánh rồi sao!!
“Chung quy cũng phải có một hai lần cảm thấy rất muốn rất muốn chứ!?” Tiếu Lang không thể tin hỏi lại.
“Ừ…” Vương Mân chợt nhớ tới, rất nhiều lần đều là vì thiếu niên trước mắt mình mà thân thể nổi lên phản ứng, liền cảm thấy bản thân suy nghĩ không bình thường cộng thêm xấu hổ vô cùng…
“Hồi lúc học sơ trung không phải có mấy tiết học sức khỏe giới tính sao, lúc đó thầy dạy bảo một tháng có hai ba lần tự an ủi là bình thường! Anh đâu cần phải chịu đựng như vậy!” Tiếu Lang cảm thấy bản thân lúc này nên khai đạo cho Vương Mân một chút (?)
Vương Mân : đích xác, những điều em nói anh biết a, lúc trước anh cũng từng rất nhiều lần bởi vì nhu cầu sinh lý mà tự an ủi a…
Nhưng là, nếu như anh nói, sau khi gặp được em rồi, mỗi lần xúc động đều là bởi vì em—— một nam sinh có cấu tạo sinh lý thân thể hệt như mình, em sẽ cảm thấy được anh rất ghê tởm hay không?
Vương Mân bỗng nhớ đến năm ngoái, lúc Tiếu Lang chơi bóng té bị thương xương cụt, bản thân mì