Tiểu Long Nữ bất nữ
Tác giả: Hi Hòa Thanh Linh
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3212415
Bình chọn: 10.00/10/1241 lượt.
mộ?”
Tiếu Lang “xời” một tiếng, hỏi “Anh quen Liêu Tư Tinh bao lâu rồi a?”
Vương Mân “Một năm.”
Tiếu Lang “A? Vậy vừa mới vào cao trung là hai người bắt đầu quen nhau a?”
Vương Mân “Ừ.”
Tiếu Lang nghi hoặc “Tại sao em chưa bao giờ thấy hai người có cái gì mà thời kỳ cuồng nhiệt của tình yêu a, nửa học kỳ đầu năm nhất còn thấy anh thi thoảng mua trà sữa cho Liêu Tư Tinh, bây giờ căn bản không thấy có liên hệ gì.”
Vương Mân “Những lúc có chuyện cần sẽ tự liên hệ thôi.”
Tiếu Lang rối rắm nói “Anh đối với nhỏ lãnh đạm như vậy, tại sao đám nữ sinh kia lại còn khăng khăng chọn loại hình như anh a?”
Vương Mân nghĩ một chút, đáp “Mị lực nhân cách chăng.”
Tiếu Lang “…”
Kỳ thực ngày hôm nay, lúc Tiếu Lang cùng đám người Phương Húc tán gẫu với nhau, không chỉ nhắc đến trình độ hoan nghênh của đám con gái đối Vương Mân, còn nhắc đến mức độ uy tín của Vương Mân đối với đám nam sinh nữa.
Có lẽ, trong cả đám nam sinh năm nhất của Hoa Hải, Vương Mân là đối tượng mà đại đa số nam sinh muốn bắt chước nhất, như kiểu “Ta muốn trở thành một nam nhân giống như Vương Mân vậy”, hay là “Nếu như tiếp tục cố gắng không ngừng, có thể đạt được đến độ cao như Vương Mân đi”, đại loại vậy.
Nhưng mặc dù là vậy, cảnh giới cùng nhân cách của Vương Mân cũng không phải là thứ mà người khác có thể dễ dàng bắt chước.
Kia là một thứ gì đó rắt đặc biệt không giống với bất cứ người nào ——cũng tựa như một chung danh trà, thoạt nhìn đơn giản thuần túy vô cùng, uống vào thì tinh hương thấm sâu vào tâm tạng… Nhưng mà, nếu muốn bắt tay vào chế tác, cũng là cần xấp xỉ gần một trăm lẻ một cách thức để chế tác mà chẳng một ai biết được là cái gì.
Vương Mân đặt sách xuống, ngẩng đầu nhìn Tiếu Lang, nói “Em lại nghĩ vớ vẩn cái gì đấy?”
Tiếu Lang “…”
Thấy Tiếu Lang không nói chuyện, Vương Mân có chút bất đắc dĩ “Ngày mai anh đi tìm Liêu Tư Tinh, được chưa?”
Rồi rồi, Tiếu Lang cảm thấy chính mình lúc này càng buồn bực hơn!!!
——thay vì nói Vương Mân đối với Liêu Tư Tinh lãnh đạm, chi bằng nói giữa hai người căn bản không giống như là đang quen nhau. Nếu không phải quen biết, Tiếu Lang căn bản sẽ không muốn (?) đi tin tưởng quan hệ giữa hai người họ.
Nhất là khi đánh giá của những người bên cạnh đánh giá đối với Vương Mân càng lúc càng cao, nam sinh âm thầm sùng bái còn nữ sinh thì thầm thương trộm nhớ… mức độ khó chịu trong tiềm thức của Tiếu Lang cũng càng lúc càng cao…
Loại cảm giác này cũng giống như bản thân trong lúc vô tình đạt được một kiện bảo bối, lại tùy tiện vứt vào hòm đựng đồ của mình, yên tâm cho rằng nó là đồ vật hoàn toàn thuộc về một mình mình. Đợi khi tâm lý ấy nảy sinh rồi tiếp tục kéo dài một đoạn thời gian sau, bảo bối ấy bị người khác phát hiện, người khác nói cho mình biết, đó là quốc bảo, ngươi không có quyền lợi giữ nó cho riêng mình. Thế là, dục vọng muốn độc chiếm nó trong nháy mắt bành trướng, dẫu cho trước đó mình chưa từng xem nó như quốc bảo mà đối đãi…
Vương Mân không phải quốc bảo, Vương Mân là người.
Người luôn tự mình có tư tưởng, tình cảm cùng tự do thân thể.
Tiếu Lang nhìn chằm chằm vào vách tường vừa gặm gặm ngón tay cái của mình, nghĩ thầm, dù cho là em trai ruột, cũng không lý nào muốn đi nhúng tay vào tự do yêu đương của anh trai mình đi… Vốn chỉ là muốn nói tới tính cách của Vương Mân, lại không ngờ kéo tới chuyện bạn gái… Sau đó lại theo bản năng đi thử coi anh mình đối với Liêu Tư Tinh là cái nhìn nào, loại thử này căn bản không có mục đích gì, chỉ là vì muốn giải quyết tâm tư (?) kỳ quái trong lòng mình mà thôi, nhưng không ngờ lại biến khéo thành vụng (?)
Tiếu Lang có điểm hối hận, mắc gì tự dưng đi xen vào chuyện của người khác a, cứ như vậy tiếp tục, có khi nào Vương Mân sẽ không thích (?) mình nữa hay không… Thiệt mâu thuẫn a, vì sao trong đầu lại có nhiều ý tưởng kỳ kỳ quái quái lại khác thường như vậy a!?
☆ ☆ ☆
Thứ hai, sau bữa cơm chiều, Vương Mân quả nhiên đi tìm Liêu Tư Tinh.
Tiếu Lang có chút mất mát, ngây người ngồi ở phòng ký túc trong chốc lát, cảm thấy có phần nhàm chán, liền chạy qua phòng của đám Phương Húc chơi.
Bên kia đang tán gẫu, đề tài là về đám tân sinh năm nhất lần này, nói đám người mới vào có hơi bị nhiều mấy nhỏ học muội đáng yêu. Tiếu Lang trong lòng dắt theo tâm tư “tìm một người bạn gái cho anh mình tức chết chơi (?)”, cũng gia nhập vào đội ngũ tán gẫu.
Đám nam sinh xáp lại cùng nhau, nói chuyện một lúc, kiểu gì cũng không tránh được phát ngôn thô tục.
“Nói chung thời buổi bây giờ quen bạn gái nhiều nhất cũng nắm nắm tay nhỏ rồi hôn hôn một chút môi nhỏ, những lúc muốn phát tiết sinh lý liền nghĩ đến bộ dáng đối phương… tóm lại vẫn là tự mình động thủ cơm no áo ấm a!” Người nói lời này, không ai khác chính là Triệu Vu Kính.
Phương Húc nói “Đúng đó, tụi mình bây giờ vẫn là chưa trưởng thành, dù cho có thiệt là yêu nhau đi nữa, cũng không thể dắt con gái người ta đi lên giường ~~ vạn nhất không cẩn thận khiến bụng người ta to lên, coi như phạm tội a!
Nam A “Có áo mưa để làm gì!”
Nam B “Áo mưa là cái gì?”
Mọi người “…”
Nam B thuần khiết bị cả đám hết sức k
