Tiểu Long Nữ bất nữ
Tác giả: Hi Hòa Thanh Linh
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3212182
Bình chọn: 10.00/10/1218 lượt.
ại được cảm giác ở cạnh nhau như lúc trước.
Buổi tối hôm đó, bốn thành viên của phòng ký túc C1-042 tiến hành buổi dạ đàm đầu tiên kể từ lúc bước lên năm hai, cả bốn người cùng nhau chia sẻ hoạt động những ngày hè của mình.
Nhạc Bách Kiêu nằm trên giường, thở dài “Ai, nhanh quá đi a, thoắt cái lên năm hai rồi…”
Tiếu Lang “Phải đó.” Quả thật rất nhanh, cảm giác chuyện thi vào Hoa Hải giống như mới ngày hôm qua.
Nhạc Bách Kiêu nói “Lúc này trong lòng tui đã tồn tại cảm giác lo lắng thi Đại học rồi!”
Cố Thuần 囧 nói “Cảm giác kia của ông có sớm quá không! Đừng hù người ta chứ!”
Nhạc Bách Kiêu nói “Người ta đúng là cái giống bị coi thường mà, những lúc học thì cứ ngóng trông được nghỉ, chờ đến lúc nghỉ rồi, lại đặc biệt khát khao chờ khai giảng!”
Cố Thuần cùng Tiếu Lang đều phụ họa gật gù “Đúng đó, tui cũng cảm thấy như vậy!”
Vương Mân “Tại sao tớ không có loại cảm giác này?”
Mọi người “…”
Vương Mân “Tớ còn rất ghét nghỉ hè nữa kìa, nếu ngày nào cũng đi học thì hay rồi.”
Cố Thuần khoa trương gào rú lên một tiếng thống khổ “Bộ ông là người máy sao? Ngày nào cũng đều học bài lên lớp, tuyệt đối sẽ chết người đó!”
Vương Mân không trả lời, kỳ thật cậu không biết nên làm gì những lúc được nghỉ học, mặc dù có bóng rổ để chơi, nhưng không phải là ngày nào cũng chơi, chỉ cần có thời gian rảnh rỗi, liền phải phụ giúp việc trong nhà, mà việc này thực sự làm cậu rất đau đầu.
Vả lại, kỳ nghỉ kết thúc, vừa mới khai giảng vào, mấy đứa bạn học vốn dĩ quen thuộc gặp lại nhau đều giống như phải làm quen lại lần nữa, điều này khiến Vương Mân cảm thấy có chút mâu thuẫn.
Tuy là chỉ cần mấy ngày sau, mọi thứ sẽ chậm rãi trở lại như cũ, nhưng giai đoạn làm mọi người lẫn nhau xấu hổ rồi lại một lần nữa quen thuộc lẫn nhau, làm cho Vương Mân cứ có loại cảm giác trí nhớ bị trộm đi mất…
Chương 52
Đừng để những người khác chạm vào em
☆ ☆ ☆
Những năm nhất xanh miết đầy ngây thơ đã trở thành của quá khứ, địa ngục luyện thi năm ba vẫn chưa đến gần, tại độ tuổi vẫn còn đầy xấu hổ lại vẫn chưa thành thục tâm trí, bạn có từng một lần ảo tưởng quá bản thân mình trở thành người như thế nào không?
Ví dụ như từng một lúc nào đó, bản thân vô cùng coi trọng một thứ gì đó đặc biệt của riêng một bạn học bên cạnh mình, đó là thứ mà bạn chưa từng đạt được, bạn có từng hi vọng ngày nào đó mình cũng sẽ trở thành người với thứ đặc biệt kia chưa?
Tựa như những người tính cách nội hướng, trầm mặc lại ít lời sẽ ngưỡng mộ tính cách khéo léo cùng với lối xử thế khôn ngoan của Cố Thuần, những người trong lòng ngấm ngầm liều mạng học tập, bên ngoài lại đầy hư vinh sẽ hâm mộ tính cách thẳng thắn lại có gì nói nấy của Nhạc Bách Kiêu, những người luôn luôn ưu tư quá độ sẽ hâm mộ tính tình vô tư vô lự lúc nào cũng vui vẻ như Tiếu Lang…
Những thành viên của C1 năm hai, thông qua một năm sớm chiều gặp nhau, bắt đầu dần có một loại hiểu biết sâu nhập hơn đối với tính cách của những người bạn bên cạnh mình.
Vứt đi những ngượng ngùng cùng cố ý che lấp giấu diếm, còn lại có chăng chỉ là thản nhiên cùng tùy tiện phóng khoáng.
Năm học mới, hết thảy đều trở nên mới, thời khóa biểu mới, những tri thức mới, những kế hoạch mới, dường như mang theo ý nghĩa nào đó phía sau hết thảy, là một chính mình hoàn toàn mới… Dục vọng muốn thay đổi cùng với tò mò hướng về phía các tân sinh mới tới của mọi người, ở năm học mới, bắt đầu nảy mầm.
Tỷ dụ như Tiếu Lang, chưa gì liền ảo tưởng bản thân trong năm học mới có thể thi được hạng nhất toàn khối, chiều cao nhảy vọt lên một mét tám, tính cách được một phen biến đổi hoàn toàn một trăm tám mươi độ, trở nên bình tĩnh ung dung lại thành thục cơ trí như Vương Mân vậy.
Đương nhiên, với những ảo tưởng này, chúng ta nên xem nhẹ một chút mặt kết quả của nó, tỷ như nói nhiệt tình của Tiếu Lang muốn nếm thử thay đổi chính mình, nhiều nhất chỉ có thể duy trì ba ngày, ở ngày thứ tư bắt đầu, liền bị đánh một phát trở lại nguyên hình, tiếp tục khờ muốn chết ngốc đến bạo, nhị đến vô tâm vô phế.
☆ ☆ ☆
Tối hôm Tiếu Lang bị đánh trở về nguyên hình, cậu chàng nằm chèm bẹp trên giường ngửa mặt hỏi Vương Mân “Anh, tại sao anh làm cái gì cũng có trật tự đường hoàng như vậy?”
“Quen vậy rồi.” Vương Mân vừa xem tiểu thuyết, vừa dành ra một chút tâm trí câu có câu không cùng Tiếu Lang tán gẫu.
Tiếu Lang “Từ nhỏ tới lớn đều như vậy sao?”
Vương Mân “Ừ, hồi nhỏ chuyện cần làm tương đối nhiều, nếu không sắp xếp cho tốt liền làm không xong, làm không xong thì không thể ngủ.”
Tiếu Lang, nhỏ xíu mà cần làm cái gì nhiều chứ? Ăn cơm, ngủ, bắn bi… Vương Mân thời thơ ấu trôi qua như thế nào nhỉ? Làm không xong lại còn không được đi ngủ? Nghe thôi cũng thấy đủ thảm a! Bất quá, những thói quen làm người khác hâm mộ muốn chết này quả nhiên là phải từ bắt đầu bồi dưỡng từ nhỏ sao?
Vương Mân hỏi lại “Sao tự dưng lại hỏi mấy cái này?”
“Hôm nay em ngồi nói chuyện với đám Phương Húc a, tụi nó có tám về mấy lời của đám nữ sinh…” Tiếu Lang nói “Tụi nữ sinh nói, mẫu bạn trai muốn có nhất chính là loại hình như anh a.”
Vương Mân cười khẽ “Sao hả? Em hâm
