n khởi nói tiếp:
“Này, có phải thâm tâm anh cũng cảm thấy Bách Thảo nhất định đoạt giải quán quân?”
“Mong là thế.”
Diệc Phong nằm bò trên mặt bàn bắt đầu ngủ. Vừa ăn xong cơm trưa, đang định chợp mắt thì bị Hiểu Huỳnh kéo ra đây.
“Sao anh không vui?”, Hiểu Huỳnh dẩu môi, “Hay là anh cho rằng Bách Thảo chưa chắc thắng?”
“Ừ.”
Diệc Phong uể oải nhắm mắt.
“Tại sao? Tại sao chứ?”, Hiểu Huỳnh cuống lên.
“Thi đấu ở Nhật.”
“Ở Nhật thì sao? Chẳng lẽ Bách Thảo ngồi mấy giờ máy bay thì thể lực sụt giảm, hay là lo lắng quá khiến tinh thần giảm đi? Xì, em không tin!”
“Khi Bách Thảo thi đấu với Katou, lúc cô ta tấn công khán giả sẽ ầm ầm cổ vũ, còn lúc Bách Thảo tấn công, chỉ có im lặng, thậm chí là tiếng la ó. Bầu không khí như vậy, ai biết Bách Thảo có chịu đựng được không.”
Chương 14
“Ôi!”
Hiểu Huỳnh ngây ra, lát sau mắt ươn ướt, than thở:
“Vì thế, lẽ ra em nên đi cùng Bách Thảo mới phải, em có thể cổ vũ Bách Thảo, cho dù đấu trường người đông thế nào, tiếng cổ vũ của em nhất định Bách Thảo nghe thấy.”
Diệc Phong nhìn cô một cái, chuyển chủ đề:
“Lại nữa, nhìn danh sách bảng đấu này, vòng đầu tiên Katou gặp Bách Thảo. Mặc dù Bách thảo từng thắng cô ta một lần nhưng rốt cuộc đó là thi đấu thương mại, Katou vận dụng thực lực bao nhiêu vẫn chưa thể biết”.
“Hừ, mới thấy thế đã nản, vậy khác nào tự mình dọa mình!”, Hiểu Huỳnh bất bình nói, “Trận đấu đó, Bách Thảo và Katou đánh chớp nhoáng, Bách Thảo thắng áp đảo, bất luận Katou còn giấu bao nhiêu thực lực, đều không phải là đối thủ của Bách Thảo”.
“Nếu Bách Thảo cũng như cô, khinh địch như vậy thì thất bại là chắc.”
“Phù phù phù! Phủi phui cái mồm anh!”
Hiểu Huỳnh lao đến căn vặn Diệc Phong, bắt anh nói lại câu đó, giằng co hồi lâu, hiểu Huỳnh mới lệnh cho anh tiếp tục phân tích tình hình.
“Còn Kim Mẫn Châu…”
Nghe thấy ba chữ “Kim Mẫn Châu” mắt Hiểu Huỳnh lập tức lóe sáng, ngắt lời Diệc Phong:
“Ha ha, đúng, Kim Mẫn Châu! Em chưa bao giờ thích Kim Mẫn Châu đến thế, cô ta tham dự là để giúp Bách Thảo! Bách Thảo thi đâu với ai chưa hẳn có thẻ thắng trăm phần trăm, nhưng đấu với Kim Mẫn Châu thì cầm chắc phần thắng! Đấu với Kim Mẫn Châu nhiều lần như thế, Bách Thảo quá hiểu cô ta. Ánh mắt Kim Mẫn Châu vừa động, Bách Thảo đã biết cô ta đang nghĩ gì!”
CHƯƠNG 11 ĐẾN CHƯƠNG 20 (11)
“Kim Mẫn châu cũng thế”, Diệc Phong ngáp, “Kim Mẫn Châu cũng quá hiểu Bách Thảo, nét mặt Bách Thảo vừa động, cô ta cũng đoán trúng chín phần.”
“Hừ, sao có thể, Kim Mẫn Châu rất ngốc”, Hiểu Huỳnh bật cười.
“…”
Lừ mắt với Hiểu Huỳnh, Diệc Phong lắc đầu, không thèm tranh luận nữa.
“Ấy.”
Lát sau, nụ cười trên mặt Hiểu Huỳnh dần tắt lịm, cô chau mày nói:
“Anh nói cũng có lí, con bé Kim Mẫn Châu đó, mỗi lầ đấu với Bách Thảo đều tiến bộ nhanh kinh khủng, lại hiểu Bách Thảo như vậy…”
“Lại còn Katou…”
Hiểu Huỳnh nhăn nhó.
“Katou có đủ ưu thế, thiên thời địa lợi nhân hòa, Bách Thảo lần đầu thi đấu ở nước ngoài, chẳng có chút kinh nghiệm nào, ngộ nhỡ thua Katou, bị loại ngay từ vòng đầu. Nếu Bách Thảo quả thực bị loại, không biết Đình Nghi vui thế nào! Ái chà, trong danh sách thi đấu còn rất nhiều tên tuổi chưa từng chạm tránh nhau, vả lại đều là những gương mặt lão luyện trên đấu trường…”
“Diệc Phong, anh nói đi, Bách Thảo có thể đoạt giải quán quân không?”, nói mãi, Hiểu Huỳnh bắt đầu bi quan.
“Đành hi vọng thôi.”
Diệc Phong thở dài, anh mong Bách Thảo đoạt chức quán quân, hy vọng tâm huyết của Nhược Bạch không uổng phí.
“Ừ! chúng ta cùng cầu nguyện cho Bách Thảo! Hiểu Huỳnh nghiêm trang chắp tay, thành tâm lẩm nhẩm cầu nguyện, “Thần phật, xin người phù hộ cho Bách Thỏa, nhất định phải phù hộ cho Bách Thảo giành được chức quán quân! Tốt nhất là có thể xuất sắc giành được chức quán quân, khiến thiên hạ giật mình, khiến mọi người đều biết Bách Thảo mạnh nhất, uy phong nhất…”
***
Tại Nhật Bản.
Vô số đèn trên vòm cung thể thao chiếu xuống.
Võ đài sáng chói.
Trận đấu chính thức đầu tiên sẽ diễn ra ngay sau lễ khai mạc, Gunjiyuri Katou đại diện cho các tuyển thủ lên phát biểu. Đứng trên bục cao, giữa một biển hoa, Ginjiyuri Katou trong bộ võ phục trắng muốt, thanh thoát xinh đẹp, âm sắc thanh nhẹ nhưng kiên định rõ ràng.
Ánh đèn flash chiếu vào cô sáng chói như biển sao.
Đứng giữa các tuyển thủ trên sân, Bách Thaỏ lặng lẽ nhìn Katou trên bục. Hôm qua cô mới biết, thì ra Katou ở Nhật Bản cũng giống như Đình Nghi ở Trung Quốc, đều như minh tinh. Katou xuất thân từ gia đình có tiếng trong chính giới Nhật Bản, nhưng lại lựa chọn con đường trở thành tuyển thủ Taekwondo, từ ngày gia nhập giới Taekwondo, thành tích vô cùng xuất sắc, lại từng đóng phim và là thần tượng của người dân Nhật Bản.
Mặc dù trong cuộc thi Hoa hậu Taekwondo thế giới cuối cùng G.Katou cũng thất bại. Nhưng sau khi về nước, cô đã lấy lại tinh thần, đoạt thêm mấy chức quán quân trong nước, được người Nhật khâm phục và ca ngợi là tuyển thủ có đấu trí kiên định nhất.
Tối qua, sau khi kết thúc luyện tập, cô và Nhược Bạch đi dạo bên ngoài khách sạn. Ở những quầy báo trên đừng, cơ hồ mỗi tờ báo đầu có một tran
