ịnh không được đồng ý!\’
“Không có tiền, sao có thể ra nước ngoài, sao có thể ăn ở khách sạn, sao có thể thi đấu!”, mắt lóe tia lạnh, Đình Nghi trầm giọng nói, “Anh, em biết anh thích Bách Thảo, nhưng nếu lúc này anh mềm lòng, cô ta sẽ thực sự đứng hẳn về phía Sơ Nguyên”.
…
…
“Đúng!”, dáng thẳng như thân tùng trên núi tuyết, Nhược Bạc lặng lẽ nói, “Tôi hy vọng tập đoàn Phương thị có thể tài trợ cho Bách Thảo ra nước ngoài thi đấu như đã tài trợ các thành viên khác của trung tâm”. Tập đoàn Phương thị là nhà tài trợ duy nhất của trung tâm huấn luyện Taekwondo Thẩm Dương, thời gian này, anh đi xin tài trợ theo trình tự thông thường, nhưng lại bị tập đoàn viện đủ lý do trì hoãn và từ chối.
Mãi đến tối nay.
Anh mới gặp được Đình Hạo vừa từ nước ngoài trở về.
“Chẳng phải Bách Thảo có món tiền thưởng lớn ở Hàn Quốc sao?”, gõ tay xuống bàn, Đình Hạo ngồi trên ghế, hơi ngửa người ra sau, mỉm cười nói, “Hơn nữa cô ấy tham gia cuộc thi Hoa hậu nào đó cũng kiếm được không ít tiền thưởng”. Mặc dù ở Mỹ hai tháng nhưng thông tin trong nước anh vẫn biết.
CHƯƠNG 11 ĐẾN CHƯƠNG 20 (6)
“Tiền đó dùng để chi phí cho học đại học sau này của cô ấy”, Nhược Bạch nhẹ nhàng, “Không thể động đến”.
“Tôi là trợ giảng của trung tâm, chuyện này do tôi liên hệ với tập đoàn. Lần này xuất ngoại thi đấu, chúng tôi tuân thủ thỏa thuận tài trợ với tập đoàn, nếu Bách Thảo đoạt giải trong thi đấu, khi trả lời phỏng vấn sẽ có hiển thị tên của nhà tài trợ trên màn hình…”
“Nhược Bạch”, ngắt lời anh, Đình Hạo thở dài, “anh nhất định phải dùng những lời khách khí như vậy với tôi sao?”
Nhược Bạch im lặng.
“Chuyến đi này rất quan trọng với Bách Thảo.”
“Phải, tôi biết”,đứng lên, Đình Hạo bước đến bên cửa sổ, nhìn dòng xe cộ loang loáng như dòng nước bên dưới, “Chỉ có điều, Đình Nghi là em gái tôi…”
“Tôi không hiểu.”
Nhược Bạch cau mày.
“Đình Nghi là em gái tôi”, sắc đêm ánh lên mặt Đình Hạo, khóe miệng khẽ nhếch như cười như không, “Bách Thảo càng xuất sắc trong thi đấu sẽ càng uy hiếp Đình Nghi. Mặc dù tôi rất thích Bách Thảo, nhưng Đình Nghi vẫn là em gái tôi. Hơn nữa, Đình Nghi vừa chia tay Sơ Nguyên, khó mà chịu đựng được những kích động khác nữa.”
“Anh nghĩ thật vậy sao?”
Sắc mặt không thay đổi, Nhược Bạch chăm chú nhìn anh.
“Phải!”, Đình Hạo mỉm cười cúi đầu, “Làm anh thất vọng rồi.”
“Không!”
Nhìn hồi lâu, Nhược Bạch lặng lẽ lắc đầu:
“Anh đang nói dối, cho dù Bách Thảo không quen biết anh, anh cũng không tước di cơ hội thử sức của cô ấy. Cho dù tài trợ Bách Thảo thi đấu, cơ hồ sẽ tạo ra một đối thủ mạnh với Đình Nghi, anh cũng không lựa chọn bóp chết cô ấy.”
“Sao?”, Đình Hạo nhướn mày, “Anh tin tôi vậy ư?”
“Tôi vẫn luôn muốn đánh bại anh, cho nên tôi hiểu anh”, Nhược Bạch bình tĩnh nói, “Nếu Taekwondo trong lòng anh có thể bị những chuyện đó quấy nhiễu, thì anh đã không phải là Phương Đình Hạo mà tôi muốn đánh bại. Đối với Taekwondo, anh có tông nhiệm của mình, anh cũng không muốn thấy Đình Nghi mất đi tôn nghiêm của cô ấy”.
Đình Hạo ngớ ra giây lát rồi bật cười.
“Được rồi, tôi thua. Kinh phí tài trợ thi đấu, chiều nay tôi đã chuyển cho huấn luyện viên Thẩm, chắc cô ấy chưa kịp thông báo với anh, có điều số tiền đó không phải lấy danh nghĩa tập đoàn Phương thị, mong anh có thể giữ bí mật chuyện này”. Cạnh tranh trong Taekwondo nên là cạnh tranh công bằng, đối thủ càng mạnh mới khiến bản thân càng mạnh, anh hy vọng Đình Nghi có thể trưởng thành qua cuộc cạnh tranh này.
Cúi chào Đình Hạo, Nhược Bạch vẫn dáng vẻ lạnh lùng, Đình Hạo thấy buồn cười nhìn anh, đột nhiên hỏi: “Tại sao lúc nào anh cũng chỉ có một bộ mặt như vậy?”
Nhược Bạch ngước nhìn.
“Vừa rồi anh không lo tôi sẽ vì Đình Nghi mà từ chối tài trợ Bách Thảo ư?”, Đình Hạo nói vui.
“Không.”
“Tại sao?”, Đình Hạo hiếu kỳ.
“Anh sẽ không làm thế.”
“Ha ha!”, nhìn sắc mặt Nhược Bạch vẫn bất động, Đình Hạo không kìm được bật ra một câu, “có lúc tôi cảm thấy anh với Bách Thảo mới thực sự xứng đôi, cũng bướng bỉnh và gan lì như vậy”.
Người Nhược Bạch bỗng cứng đờ.
“Vậy, anh có định cho cô ấy biết?”, Đình Hạo thăm dò, “Tình cảm của anh đối với Bách Thảo, anh định không cho cô ấy biết sao?”
CHƯƠNG 11 ĐẾN CHƯƠNG 20 (7)
“Cô ấy chẳng cần biết gì hết”, ánh mắt Nhược Bạch vẫn tĩnh lặng, “Tôi là sư huynh của cô ấy, cũng là trợ giảng của cô ấy, Bách Thảo chỉ cần biết như vậy là đủ.”
“Quả nhiên anh không chịu nói”, Đình Họa mỉm cười, “tiếc là tôi không giống anh, mặc dù vấn đề tài trợ chuyến đi cần bảo mật, nhưng rốt cuộc tôi vẫn là nhà tài trợ, hy vọng được giao lưu với đối tượng được tài trợ”.
“…”
Sắc mặt Nhược Bạch vẫn không đổi.
“Tối nào anh cũng tập thêm cho Bách Thảo phải không?”, lại bước đến bên cửa sổ, Đình Hạo cười sảng khoái, “Tối mai, lúc hai người tập, hy vọng cho tôi cơ hội thăm quan”.
“Cô ấy không thích anh.”
Cau mày, Nhược Bạch thản nhiên nói.
Như bị đấm một phát vào ngực, Đình Hạo miễn cưỡng duy trì nụ cười, tỏ vẻ không bận tâm:
“Ai nói thế? Bách Thảo mỗi lần nhìn thấy tôi đều rất vui”.
“Anh hiểu ý tôi”, Nhược Bạch nói.
“Ha ha!”, Đình Hạo x
