Thiếu Nữ Toàn Phong

Thiếu Nữ Toàn Phong

Tác giả: Miu mymy

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3213175

Bình chọn: 8.5.00/10/1317 lượt.

g viết về cuộc đấu Taekwondo quốc tế sắp bắt đầu, trong đó ảnh của G. Katou luôn ở vị trí nổi bật nhất.

Có thể thấy, trong thi đấu sự xuất hiện của Katou thu hút nhiều nhất sự quan tâm của dư luận. Do là đối thủ của G.Katou, Bách Thảo kinh ngạc nhận ra, tên mình cũng xuất hiện trong những bài viết đó.

Có một bài trả lời phỏng vấn của G. Katou, khi nhắc lại trận thua trong cuộc thi Hoa hậu Taekwondo thế giới. Katou nói, trận đó trạng thái thi đấu của cô không tốt, cũng có ý coi thường đối thủ, lần này nghe nói vị tuyển thủ Trung Quốc chiến thắng cô cũng đến tham gia, cô đã chuẩn bị tốt để sẵn sàng ứng chiến, không phụ sự kỳ vọng của mọi người.

CHƯƠNG 11 ĐẾN CHƯƠNG 20 (12)

Liệu cô có thể đoạt giải quán quân? Trong bài phỏng vấn, phóng viên cũng đặt câu hỏi cho G.Katou như vậy, trong ảnh Katou dịu dàng mỉm cười,trả lời, tôi sẽ dốc hết sức.

Trên bục , G.Katou đã phát biểu xong.

Lại qua mấy thủ tục nữa.

Lễ khai mạc kết thúc, trận đấu đầu tiên chính thức bắt đầu.

Ánh đèn từ trên vòm cung thể thao tỏa xuống sáng trắng. Từ vị trí quan sát mà ban tổ chức dành riêng cho tuyển thủ, ngồi bên cạnh Nhược Bạch, Bách Thảo tập trung tinh thần quan sát trận đấu vòng loại đang diễn ra. cô phát hiện, khác với thi đấu dành cho lứa tuổi thanh thiếu niên, tinh thần các tuyển thủ tham gia đều hết sức ổn định, kinh nghiệm cũng vô cùng phong phú, cơ bản đều áp dụng chiến thuật phòng thủ phản kích.

Đột nhiên, một phía cung thể thao ào lên, khán giả cũng nhốn nháo.

Bách Thảo nhìn ra.

Thì ra G. Katou xuất hiện ở đó, mấy phóng viên vây quanh cô, phỏng vấn và chụp ảnh, khán giả trên khán đài cũng tới tấp dùng di động chụp ảnh. do khoản cách khá xa, cô không nghe thấy phóng viên nói gì, chỉ có thể qua khe hở giữa những cái đầu lố nhố nhìn thấy nụ cười tươi trẻ của G.Katou dưới ánh đèn flash loang loáng.

Sau đó, ở một phía khác của cung thể thao.

Lại một trận ào lên.

Bách Thảo cũng nhìn ra, thấy Kim Mẫn Châu.

Trong lễ khai mạc vừa rồi, mãi không thấy Kim Mẫn Châu, bây giờ mới xuất hiện. Đi giữa ba phóng viên Hàn Quốc, phía sau là chàng trai da đen Mân Thắng Hạo, Kim Mẫn Châu vẫn dáng ngang tàng kiêu ngạo.

Nhìn thấy bóng người quen thuộc, Bách Thảo không nén nổi bật cười, lòng cũng thấy vui vì lại được giao đấu với Kim Mẫn Châu một lần nữa.

“Khụ!Khụ!”

Hai tiếng ho nhẹ, sắc mặt Nhược Bạch hơi tái. Bách Thảo giật mình, lập tức ngẩng đầu nhìn anh, Nhược Bạch cau mày, lạnh lùng nói:

“Tập trung quan sát trận đấu.”

“… Vâng.”

Nhận ra sự phân tâm của mình vừa rồi. Bách Thảo xấu hổ, mắt lại chăm chú nhìn lên sàn thi đấu.

Trận đấu vòng loại tiếp theo có tuyển thủ Nhật Bản ra sân, tuyển thủ vừa xuất hiện, khán giả đã vỗ tay rầm rầm, tiếng hoan hô như sóng dậy lên từng đợt, bầu không khí đó khiến Bách Thỏa hơi sững người.

“Không khí thi đấu thế này có thể quen không?”

Nhìn tuyển thủ người Nhật bước ra sàn đấu, Nhược Bạch thản nhiên hỏi.

“… Vâng.”

Bị áp đảo bởi tiếng hoan hô và cổ vũ, tuyển thủ Thái Lan hình như hơi mất tinh thần nên dần bị tuyển thủ Nhật khống chế tiết tấu. Tuyển thủ Nhật Bản hét một tiếng, một chân đá thẳng trúng ngực tuyển thủ Thái Lan. Trong tiếng hoan hô như sóng dậy trong cung thể thao, Bách Thỏa cắn môi trả lời:

“Em sẽ quen.”

“Ngày mai em thi đấu với Katou, tinh thần của khán giả Nhật sẽ càng kích động”, sắc mặt không đổi, Nhược Bạch nói với cô, “Em nhất định phải chuẩn bị tâm lý”.

“Vâng.”

Bách Thảo lặng lẽ trả lời.

“Thích, Bách, Thảo!”

Bên cạnh lối đi ở vị trí dành cho tuyên thủ, một giọng đầy khiêu khích quen thuộc vang lên, bóng người đó dừng lại bên ghế của Bách Thảo, không cần nhìn cô cũng biết chắc chắn là…

Kim Mẫn Châu.

“Cộc…”

Cây thước trong tay gõ vào gáy Kim Mẫn Châu, Mân Thắng Hạo nghiêm mặt dùng tiếng Hàn ra lệnh cho Kim Mẫn Châu:

CHƯƠNG 11 ĐẾN CHƯƠNG 20 (13)

“Nói lại!”

Kim Mẫn Châu tủi thân nhìn anh ta, lại lừ mắt nhìn Bách Thảo, khuôn mặt cố kìm nén, vừa đỏ tía vừa sa sầm. Lát sau, trước mặt các tuyển thủ đang ngồi xem xung quanh, Kim mới miễn cưỡng cúi người, miễn cưỡng nói:

“… Chào Bách Thảo tiền bối!”

“Chào!”

Bách Thảo cũng lập tức đứng dậy cúi chào đáp lễ. Mới mấy tháng không gặp, Kim Mẫn Châu đã cao lên trông thấy, da thịt rắn chắc, thảo nào có thể tham gia thi đấu cùng hạng cân với cô.

“Hừ!”, mặt lại hơi vênh, không nhìn Bách Thảo, Kim Mẫn Châu nhìn vòm nhà thi đấu, giọng kiêu căng nói, “Bách Thảo tiền bối, vì cô…nên tôi mới…tham gia…cuộc thi này! Cô không được thua…nhất định phải vào…chung kết, sao đó…trong …trận chung kết, tôi…sẽ đánh bại cô!”

Bách Thảo ngớ ra.

Yên lặng một giây, Bách thảo hỏi lại:

“Nếu cô không vào được chung kết thì sao?”

“Cái gì?! Cô nói cái gì?!” cơn giận bùng lên, Kim Mẫn Châu như con báo bị kích nộ xông về phía cô, “Cô dám…bảo tôi…không..vào được..chung kết…cô…”.

“Cộc!”

Cây thước của Mân Thắng Hạo lại gõ vào đầu Kim, sau đó anh bẻ tay cô ra phía sau giống như trói gà, tóm gáy áo lôi Kim Mẫn Châu lại, lừ mắt ra lệnh cho Kim Mẫn Châu, sau đó bối rối nói với Bách Thảo:

“Thất lễ, tôi sẽ dạy bảo cô ấy.”

Nhìn bóng Mân Thắng Hạo và K


Duck hunt