phòng.
Hình như là một gian hai phòng.
Phòng của cô và Nhược Bạch chỉ ngăn cách bởi tấm cửa kéo bằng giấy, kéo cửa lại là thành không gian riêng biệt, kéo ra là lại có thể nói chuyện với nhau. Nghĩ đến buổi tối lúc đi ngủ, Nhược Bạch sư huynh sẽ ngủ ở phía bên kia cánh cửa, tim Bách Thảo đột nhiên nhảy loạn.
Ra sức lắc đầu.
Xua đi những ý nghĩ linh tinh, cô dứt khoát đứng dậy, đi chân trần trên chiếc chiếu trúc, luyện vài bài tập cơ bản, đến khi người vã mồ hôi mới quên hết mấy ý nghĩ đó.
“Ngày mai là lễ khai mạc và trận đấu đầu tiên, ngày kia mới đến lượt em thi đấu.”
CHƯƠNG 11 ĐẾN CHƯƠNG 20 (9)
Trong một quán ăn Nhật Bản, Nhược Bạch gọi hai bát mì Udon, vừa nhìn cô cúi đầu ăn mì vừa chìa ra tờ lịch thi đấu và tư liệu về các tuyển thủ, nói:
“Đây là danh sách đối thủ của em, có người em từng giao đấu.”
“A.”
Nuốt vội miếng mì, Bách Thảo cầm tư liệu anh đưa, vừa nhìn thấy cái tên Ginjiyuri Katou đã ngây người, bởi vì theo danh sách phân nhóm này, cô sẽ gặp Katou trong vòng đấu đầu tiên.
Có điều cô không sợ Katou.
Thầm nhớ lại trận giao đấu với Katou cách đây chưa lâu…
“Không được chủ quan.”
Nhìn vẻ mặt Bách Thảo, Nhược Bạch cau mày.
“Giao đấu trong tiết mục giải trí khác với thi đấu thực sự. Hơn nữa, lần này Katou thi đấu trên sân nhà, khán giả Nhật Bản đều mong cô ta chiến thắng.”
“…Vâng.”
Thoáng ngây người, Bách Thảo xấu hổ cúi đầu, ánh mắt lại dừng trên bảng danh sách phân nhóm, lại nhìn thấy cái tên vô cùng quen thuộc, kinh ngạc há miệng:
“Kim Mẫn Châu?”
Ba chữ Kim Mẫn Châu rành rành trên bảng danh sách, cô vẫn nghi ngờ mình nhìn nhầm, thầm nghĩ, Kim Mẫn hâu hình như vẫn chưa đủ tuổi tham gia thi đấu chính thức.
“Đúng, có Kim Mẫn Châu.”
Bát mì Udon trước mặt vẫn chưa động đũa, Nhược Bạch lặng lẽ gắp những miếng thịt bên trên bỏ sang bát Bách Thảo, nói:
“Theo tư liệu do ban tổ chức cung cấp, Kim Mẫn Châu vừa qua sinh nhật nên đủ điều kiện tham gia, đây là tuyển thủ nhỏ tuổi nhất cuộc thi này.”
“Huynh ăn nhiều một chút!”
Nhìn thấy mấy miếng thịt Nhược Bạch sư huynh gắp cho, Bách Thảo hơi cuống, đột nhiên quên hẳn Kim Mẫn Châu, lại gắp trả vào bát anh, nói:
“Huynh chẳng chịu ăn gì cả.”
“Tôi không đói, không muốn ăn.”, Nhược Bạch lại gắp vào bát cô, “Mấy ngày tới em phải thi đấu, nên ăn nhiều thịt”.
“Tại sao huynh không muốn ăn?”
Bách thảo lo lắng hỏi, suất ăn trên máy bay anh đã ăn rất ít, thỉnh thoảng lại ho khan.
“Mấy hôm trước ăn hơi nhiều”, Nhược Bạch nói.
“Chưa bao giờ thấy huynh ăn nhiều.”
Bách Thảo càng lo, những ngày qua, ngoài lúc đi học ở trường, cô hầu như đầu ăn cùng anh, thấy anh càng ngày ăn càng ít.
“Nhược Bạch sư huynh, có phải huynh bị ốm không?
Bỗng dưng thấy lo, Bách Thảo không kìm được, giơ tay sờ trán Nhược Bạch. Nhược Bạch vô thức muốn tránh, nhìn thấy ánh mắt lo âu của Bách Thảo, cuối cùng để cho cô sờ trán mình.
Trán anh nóng hơn bình thường một chút.
Nhưng chưa đến mức sốt.
Bách Thảo thở phào, rồi lại ngây người nhìn anh, nói:
“Vậy, hay là huynh không thích mì Udon nên không muốn ăn? Huynh muốn ăn gì, để em đi mua!”
Nói xong, mắt cô sáng lên.
“Chuyến đi này Sơ Nguyên sư huynh cho em vay ít dola mang theo! Nhược Bạch sư huynh, huynh muốn ăn gì cứ nói, huynh nhìn này…”
Vui vẻ rút ra một tờ hai mươi đô la, mắt Bách Thảo nhìn anh vẻ chờ đợi.
“Mì Udon rất ngon.”
Cúi đầu, Nhược Bạch dùng đũa gắp mấy sợi mì đưa lên miệng, thong thả nhai, vừa nhìn vào đôi mắt cô chợt bình yên trở lại như vừa trút gánh nặng:
“Có điều không thích ăn thịt và hải sản trong đó, em có thể ăn giúp tôi không?”
“Huynh không thích ăn thật chứ?”
Nửa tin nửa ngờ, Bách Thảo rụt rè hỏi. Bao lần, Nhược Bạch sư huynh mượn cớ không thích đồ ngọt, không thích đồ uống, đem tất cả những thứ ngon đưa cho cô.
“Đúng.”
Nhìn cô cuối cùng cũng ngập ngừng ăn hết chỗ thịt đó, mắt Nhược Bạch vui vui, dường như đã thấy yên tâm hơn.
CHƯƠNG 11 ĐẾN CHƯƠNG 20 (10)
***
Trong nước.
Tra trên mạng danh sách tuyển thủ tham dự cuộc thi Taekwondo quốc tế ở Tokyo, trong quán cafe internet, Hiểu Huỳnh sung sướng vô cùng, lay Diệc Phong đang ngủ gật bên cạnh, ép anh xem bảng danh sách, ngón tay run run chỉ:
“Nhìn này! Nhìn này! Ha ha ha! Em còn tưởng cuộc thi quốc tế lớn sẽ đáng sợ thế nào, kết quả, vẫn là đối thủ cũ, Ginjiyuri Katou và Kim Mẫn Châu!”
“Ha ha ha!”
Hiểu Huỳnh sung sướng không thể kiềm chế, dường như đã nhìn thấy chiếc cup vàng lóng lánh trong tay Bách Thảo!
“Katou đã thất bại dưới tay Bách Thảo! Kim Mẫn Châu thì khỏi nói, đánh trận nào thua trận ấy! Ha ha ha, hai người bọn họ tham gia có phải là giúp Bách Thảo đoạt giải quán quân không! Ha ha ha ha…”
Trong quán cafe, ánh mắt mọi người đều liếc lại, Diệc Phong giơ tay cốc vào đầu cô, lừ mắt nói:
“Im đi!”
Hiểu Huỳnh đau nhăn mặt, ôm đầu kêu:
“Hừ, tại anh ghen chứ gì, ghen vì Bách Thảo sắp đoạt quán quân thế giới đến nơi, còn anh chưa bao giờ được thò chân vào đấu trường quốc tế, đúng không?”
“Cô đã thò được chân rồi hả?”
Thấy lại sắp bị đánh, Hiểu Huỳnh lập tức cười nịnh. Đến khi thấy Diệc Phong bắt đầu ngáp, mới phấ