oa mũi cười, “Đằng nào anh cũng không định cho cô ấy biết tình cảm của anh, hà tất ngăn cản tôi? Cho dù là Sơ Nguyên, cùng lắm ta cạnh tranh công bằng”.
“Hy vọng anh không làm phiền cô ấy.”
Sắc đêm hắt vào phòng làm việc rộng thênh thang, Nhược Bạch người hơi gầy, dáng thẳng tắp vẫn chăm chú nhìn Đình Hạo: “Như anh nói, Bách Thảo là người bướng bỉnh, đã để tâm vào Sơ Nguyên rồi, sẽ không có bất cứ dao động nào nữa, bây giờ cô ấy sắp đi thi đấu, lại sắp thi đại học, sức lực có hạn”.
Chương 13
Sau khi Nhược Bạch ra về.
Đình Hạo đứng mãi bên cử sổ, mỉm cười lắc đầu, thầm khâm phục những lời nói có sức sát thương của Nhược Bạch, nó quả khiến anh không biết làm gì.
***
Ba ngày sau.
Tại sân bay.
Do phải lên lớp, đồng đội không có ai ra tiễn. Bách Thảo đứng khỏi ghế, khoác ba lô, nhận vé máy bay từ tay Nhược Bạch rồi hai người chuẩn bị đi kiểm tra an toàn. Vừa ngẩng đầu liền thấy Sơ Nguyên từ cổng số năm của sân bay đi vào.
“Sơ Nguyên sư huynh…”
Mặc dù nụ cười của Sơ Nguyên vẫn ôn hòa nhưng do đi vội, trán anh lấm tấm mồ hôi. Bách Thảo ngây người, cô biết chiều nay anh phải trực ở bệnh viện, bởi tối qua anh đã nói với cô như vậy.
“Còn mấy thứ quên đưa cho em.”
Sơ Nguyên mỉm cười, đưa cho cô một chiếc hộp to, xoa đầu cô nói:
“Đây là một số loại thuốc thông dụng, bệnh trạng và cách dùng đều ghi rõ trong đó. Lần này thời gian ra nước ngoài khá lâu, thi đấu căng thẳng phải chú ý giữ gìn sức khỏe, nhưng anh mong số thuốc này không cần dùng đến.”
“Vâng.”
Bách Thảo đỏ mặt đón cái hộp rồi cho vào ba lô.
Ánh mặt trời chiếu qua mái vòm trong suốt của đại sảnh sân bay sáng choang. Nhìn khuông mặt ửng hồng bối rối như con hươu nhỏ của cô, Sơ Nguyên thoảng thốt, trong đầu tựa hồ có thứ gì bùng nổ, thoáng thất thần. Mặc dù tối qua đã gặp gỡ và dặn dò rất nhiều, nhưng hôm nay lúc ở bệnh viện lại muốn gặp cô, cho dù chỉ nhìn một lần.
“Hừm!”
Cau mày, Nhược Bạch khẽ ho.
Bách Thảo như sực tỉnh, má vẫn ửng hồng, ngơ ngẩn nhìn Sơ Nguyên đứng trước mặt cũng bối rối như cô, khẽ nói:
“Cảm ơn Sơ Nguyên sư huynh.”
Có gì chất chứa trong lòng vỡ trào ra,Sơ Nguyên nhìn cô cười, lại nói với Nhược Bạch: “Nhược Bạch, tôi giao cô ấy cho cậu”.
Nhược Bạch yên lặng nửa giây, đáp:
“Vâng.”
Sơ Nguyên lại tiếp:
“Nhớ chăm sóc Bách Thảo.”
“Vâng.”
Nhược Bạch trả lời, sắc mặt bất động.
CHƯƠNG 11 ĐẾN CHƯƠNG 20 (8)
Nghe hai người đối đáp, mặt Bách Thảo càng đỏ, không dám ngẩng đầu. Mặc dù Nhược Bạch sư huynh biết quan hệ giữa cô và Sơ Nguyên sư huynh, nhưng kiểu đối đáp như vậy khiến cô chỉ muốn có một kẽ hở để chui xuống đất.
“Cũng nhớ chăm sóc bản thân, Nhược Bạch.”
Ánh mắt dừng lại trên chiếc kẹp tóc hình trái dâu tây lóng lánh của Bách Thảo, Sơ Nguyên nén thở dài.
Cảm thấy ẩn ý của Sơ Nguyên qua những câu dặn dò đó, Bách Thảo hoảng hốt, vội ngẩng đầu hỏi:
“Nhược Bạch sư huynh bị…”
“Sơ Nguyên, hôm nay anh nói nhiều quá”, Nhược Bạch thản nhiên nói rồi đón hành lý trong tay Bách Thảo, “Đi thôi, bắt đầu kiểm tra an toàn rồi”.
Đại sảnh mái vòm rộng thênh thang.
Đứng giữa những hành khách qua lại, mắt nhìn theo bóng Bách Thảo và Nhược Bạch mỗi lúc một xa, dần dần khuất hẳn phía sau cửa kiểm tra an toàn. Nỗi bất an mơ hồ lại xâm chiếm lòng anh, Sơ Nguyên không thể nói rõ vì sao. Anh đứng yên rất lâu, mãi đến khi bắt gặp vài ánh mắt liếc nhìn của hành khách xung quanh.
“Nặng thế,đựng những thứ gì vậy?”
Qua cửa kiểm tra an toàn, hai người đi về phía cửa số bốn, Nhược Bạch thấy túi xách của Bách Thảo nặng trĩu.
“Nặng lắm hả?”
Bách Thảo vội vàng định lấy cái túi, nhưng Nược Bạch ngăn lại, cô ngần ngại gãi đầu, nói:”Em mang rất nhiều sách.”
“Sách?”
“Vâng”, Bách Thảo gật đầu, Em mang hầu hết sách giáo khoa,lúc không thi đấu sẽ tranh thủ ôn tập”.
Nhược Bạch ngây người, nắm chắc quai túi.
“Không…. không nên sao?”
Không thấy trả lời, Bách thảo ngẩng đầu nhìn anh, hơi lo lắng. Nhược Bạch lặng lẽ đi bên cô, lát sau lên tiến:
“Cảm ơn em, Bách Thảo.”
“Gì ạ?”
Bách Thảo luống cuống, tại sao Nhược Bạch sư huynh lại cảm ơn cô?
“Mỗi câu tôi nói em đều ghi nhớ, đúng không?”, Nhược Bạch thong thả nói, nỗi xao động trong lòng không thể hiện lên mặt. Anh sợ cô bỏ lỡ bài học, cô đã mang hết sách đi để tự học, mỗi câu của anh, cô đều tâm niệm lắng nghe, tâm niệm làm theo.
“Vâng.”
Bách Thảo gật đầu.
“Vậy thì, những trận đấu sắp tới nhất định phải đánh thật tốt.”
Sánh vai cô đi về phía cửa vào, qua cửa kính trong suốt Nhược Bạch nhìn đường băng bên ngoài. Dưới mặt trời từng chiếc máy bay sáng choang đậu trên đó đang chờ cất cánh.
“Vâng!”
Cũng nhìn về phía đường băng, Bách Thảo trả lời lớn!
Máy bay từ từ dừng bánh ở sân bay Tokyo.
Khách sạn Nhược Bạch đăng kí không lớn, nhưng rất sạch sẽ và yên tĩnh, cách địa điểm thi đấu chỉ có hai trạm xe buýt. Sắp xếp xong hành lí, Nhược Bạch bảo cô nghỉ ngơi, mình anh đến gặp ban tổ chức để làm các thủ tục liên quan.
Bách Thảo sắp xếp hành lý xong xuôi.
Lại theo thói quen lau thật sạch căn phòng của hai người một lượt, xong xuôi, thở một hơi, ngồi khoanh chân trên chiếu ngắm nghía căn