Polly po-cket
Thiếu Nữ Toàn Phong

Thiếu Nữ Toàn Phong

Tác giả: Miu mymy

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3213252

Bình chọn: 8.5.00/10/1325 lượt.

ngột thế này liệu mọi người có quên không?”

“…”

Bách Thảo cho quần áo vào va li.

Mấy hôm trước cô liên tục nhận được điện thoại từ ban tổ chức cuộc thi Hoa hậu Taekwondo thế giới, khuyên cô không nên rút lui, hứa sẽ tăng thêm thù lao mỗi trận đấu, hứa đáp ứng mọi yêu cầu của cô. Mãi đến hôm trước ban tổ chức mới đồng ý để cô rút lui, chấp nhận người thay thế cô.

“Nhưng giải nhất cuộc thi hoa hậu Taekwondo thế giới cũng rất đáng tiếc”, vừa ăn gà rán hiểu Huỳnh vừa ngoẹo cổ, hỏi, “À, từ đầu đến giờ họ đã trả cho cậu bao nhiêu tiền?”

Bách Thảo lắc đầu nói:

“Đều ở chỗ Nhược Bạch sư huynh, tớ không rõ.”

“Ấy, để tớ tính xem”, mắt chớp chớp, hiểu Huỳnh lẩm nhẩm, phấn khởi reo lên, “có lẽ khoảng hơn sáu vạn đấy!”

“…”

Nghe nói có thể được nhiều tiền như thế, Bách Thảo ngẩng đầu, ngạc nhiên nhìn Hiểu Huỳnh: “Được nhiều vậy sao?”

“Đúng thế!”, Hiểu Huỳnh hớn hở nói, “Có thể vị trừ thuế thu nhập, đại khái cũng chừng sáu vạn đồng”.

Bách Thảo mừng quýnh.

Kéo khóa va li hành lí, tốt quá, vậy thì kinh phí cho chuyến đi nước ngoài này không phải lo rồi, thảo nào không thấy Nhược Bạch sư huynh nhắc gì tới chuyện này.

“Nhớ mang theo mỹ phẩm đấy.”

Để miếng gà rán xuống, hiểu Huỳnh xông đến,cầm chiếc túi nhựa trong suốt trên bàn, đưa cho Bách Thảo:

“Đã nói với cậu rồi, nhất định phải mang theo mỹ phẩm! Bây giờ cậu là người đẹp! Lại còn đánh bại Katou và Shinkiyou, giới truyền thông Nhật chắc chắn quan tâm đến cậu, nếu họ đến phỏng vấn ghi hình, nhất định cậu phải trang điểm thật đẹp!”

Nhìn túi đựng đầy các loại kem, son, phấn, bút kẻ, Bách Thảo bối rối: “Nhưng hóa trang sẽ rất khó chịu”.

“Sao có thể!”, hiểu Huỳnh không vui, “Đây đều là mỹ phẩm tốt nhất của tớ với Mai Linh, phấn rất tốt, không bị loang, cũng rất thoáng khí, mi giả cũng đẹp, cậu chẳng dùng thử mấy lần rồi còn gì?”

“Tớ… tớ không biết trang điểm…\’\’

“Nào, để tớ dạy, cậu ngồi xuống ghế!”

“Thực ra”, bối rối cúi đầu, bách Thảo nhìn ngón chân mình, “Là Nhược Bạch sư huynh không cho tớ mang theo những thứ đó.” Hơn nữa, cô cũng không quen bôi những thứ đó lên mặt.

“…”

Há miệng, Hiểu Huỳnh mặt ỉu xìu, không chú ý đến vẻ bối rối của Bách Thảo, phàn nàn: “Tại sao những việc như thế Nhược Bạch sư huynh cũng can dự vào, can thiệp quá rộng…” Nhưng để cô đi nói lý với Nhược Bạch sư huynh, cô vẫn không có can đảm.

“Được, vậy thì thôi.”

Tiu nghỉu cầm lại túi đựng đồ mỹ phẩm, Hiểu Huỳnh buồn rầu nhìn Bách Thảo. Ba năm nay, hai người như hình với bóng, ban ngày cùng đi học, đi tập, tối lại cùng học bài, cùng ngủ, chưa bao giờ xa nhau.

“Bách Thảo, lần này cậu đi bao lâu?”

“Nhược Bạch sư huynh nói, rất may thời gian ba trận đấu lại liền nhau, nên giữa chừng không cần về nước. Đầu tiên thi đấu ở Nhật, sau đó sang Anh, cuối cùng đi Mỹ tham gia giải Taekwondo quốc tế, tổng cộng thời gian là hai tháng.”

CHƯƠNG 11 ĐẾN CHƯƠNG 20 (5)

“Lâu như vậy…”

Sống mũi cay cay, Hiểu Huỳnh sắp khóc, ôm Bách Thảo, nói:

“Hôm cậu đi không phải cuối tuần, tớ không thể đi tiễn, cậu đừng trách tớ”.

Bách Thảo lắc đầu.

“Không đâu.”

“Tớ rất nhớ cậu”, dụi đầu vào vai Bách Thảo, Hiểu Huỳnh nói giọng tủi thân, “Làm thế nào bây giờ, tớ đã bắt đầu nhớ cậu rồi, hai tháng tới không gặp, tớ sống thế nào đây, tớ phát ốm vì nhớ thôi”.

“…Không đâu.”

Bách Thảo cũng bắt đầu mủi lòng, nhẹ nhàng vỗ lưng Hiểu Huỳnh, khẽ nói:

“Tớ cũng sẽ nhớ cậu.”

“Hu hu…” nghe thấy câu trả lời thật thà của Bách Thảo, Hiểu Huỳnh không kìm được nữa, nước mắt trào ra, ôm chặt Bách Thảo khóc: “Làm thế nào bây giờ, hình như tớ đã yêu cậu rồi, Bách Thảo, tớ không muốn xa cậu, cậu đưa tớ đi cùng, tớ sẽ làm cổ động viên cho cậu được không?”

“…Được.”, Bách Thảo trịnh trọng gật đầu, “Để tớ đi nói với Nhược Bạch sư huynh”, nói xong cô liền chạy ra cửa.

“Ấy này!\’\’

Hiểu Huỳnh dở khóc dở cười kéo cô lại.

“Nói đùa đấy, cậu tưởng thật sao? Cậu dễ bị lừa quá! Tớ bảo nhé, ra nước ngoài, chỉ nghe lời Nhược Bạch sư huynh thôi, người khác nói gì cậu phải thận trọng, đừng để dễ bị lừa như vậy! Ôi, trông bộ dạng cậu thế này, tớ thật không thể yên tâm, không có tớ, không biết cậu xoay xở thế nào…”

Buổi tối.

Chính lúc Hiểu Huỳnh và Bách Thảo đang than thở với nhau.

Nhược Bạch không ở Tùng Bách võ quán mà ở văn phòng của Đình Hạo tại tập đoàn Phương thị.

“Tài trợ Bách Thảo ra nước ngoài thi đấu?”

Nghe Nhược Bạch trình bày, Đình Hạo khẽ kêu lên, không phải anh không đồng ý, mà là bởi hôm qua Đình Nghi đã đến tìm anh.





“Anh à, anh nhất định phải hứa với em.”

Sắc mặt hơi tiều tụy, Đình Nghi nắm tay anh, đôi mắt đen láy, đăm đăm nhìn anh nói:

“Anh cho em là người thiếu công tâm cũng được, nói em tâm lý bệnh họan cũng không sao, lần này em quyết không cho Bách Thảo cơ hội nào hết! Cuộc thi hoa hậu Taekwondo thế giới cô ta đã rút lui, ban tổ chức đã chấp nhận người thay thế, cô ta muốn quay lại cũng không được! Nếu chuyện đi nước ngoài cũng không thành, cô ta sẽ trắng tay.”

\’\’À, nếu Bách Thảo hoặc Nhược Bạch…”, cắn môi, Đình Nghi nói, “… thậm chí anh Sơ Nguyên đến tìm, yêu cầu anh tài trợ chuyến đi, anh nhất đ