sao em có thể vượt lên những tuyển thủ cùng thế hệ không?”
“Không?”
Đình Nghi cau mày nhìn huấn luyện viên Thẩm Ninh.
“Có người thể lực hơn em, có người tốc độ hơn e, có người dẻo dai hơn em, xét về tố chất cơ thể, em không phải là ưu tú nhất”, Thẩm Ninh chậm rãi, “Nhưng em có tố chất tâm lý, em có cái đầu điềm tĩnh và khả năng phản ứng nhanh. Trên sàn đấu, cho dù căng thẳng đến mức nào, em đầu nhanh chóng phán đoán đâu là ưu thế và hạn chế của đối thủ để tránh chỗ mạnh của đối thủ, toàn lực tấn công vào điểm yếu của họ”.
Nửa người tựa vào bàn làm việc, thẩm Ninh bình thản nhìn Đình Nghi.
“Còn bây giờ, em dốc toàn bộ tinh thần đó lên người Bách Thảo, chứ không phải dốc vào luyện tập và thi đấu. Đình Nghi, tôi mong em có thể bình tĩnh, suy nghĩ kĩ xem, hai năm nay rốt cuộc em đã bỏ ra bao nhiêu thời gian và tâm sức cho Taekwondo.”Mặt Đình Nghi lúc đỏ lúc trắng, lúc sau giọng khàn đặc nói:
“Vâng, em sẽ giảm bớt tham gia các chương trình và quay quảng cáo, tăng cường thời gian tập luyện, chuẩn bị toàn lực cho giải Taekwondo thế giới sắp tới. Nhưng mấy trận thi đấu ở nhưng mấy trận thi đấu nước ngoài, cho dù em không đi, cũng không thể để Bách Thảo đi. Nếu không hãy để Lâm Phong đi!”
“Ha ha!”
CHƯƠNG 11 ĐẾN CHƯƠNG 20 (3)
Cúi đầu khẽ cười một tiếng, Thẩm ninh nhìn những ngón tay xinh đẹp vừa sơn móng của mình:
“Đình Nghi, em đừng quên, tôi mới là huấn luyện viên.”
“Thực lực của Lâm Phong rất tốt, lại có nhiều kinh nghiệm”, không để ý lời Thẩm Ninh, Đình Nghi cau mày tiếp tục, “Lâm Phong nói gì đi nữa cũng mạnh hơn Bách Thảo.”
Thẩm Ninh cau mày, nửa cười nửa không.
“Đây là nhận định hiện nay của em?”
Đình Nghi ngây ra.
“Thôi, em về đi”, Thẩm Ninh đến ngồi xuống trước bàn làm việc, lát sau thấy Đình Nghi vẫn ngồi yên, “còn chuyện gì nữa sao?”
Đắn đo một lúc, Đình Nghi hít một hơi, nói:
“Không thể là Thích Bách Thảo.”
Nhìn cô, vẻ mặt Thẩm Ninh có phần băn khoăn.
“Cô ta không xứng cạnh tranh với em”, đón cái nhìn của Thẩm Ninh, Đình Nghi nói khẽ, “Cô ta tâm địa đen tối, chỉ biết giở thủ đoạn, người như vậy, là đối thủ của em, khiến em thấy nhục.””Cô ấy là đối thủ của em rồi”, Thẩm Ninh nói, “Hơn nữa, đã đánh bại em trong thi đấu nội bộ”.
“Đó là do may mắn.”
“Vậy em sắp xếp một trận đấu lại lần nữa, xem lần này cô ấy có thể đánh bại em không?”, Thẩm Ninh nhướn mày.
“…”
Đình Nghi nghẹn họng.
“Em khiến tôi quá thất vọng”, Thẩm Ninh trầm giọng, “Em nhìn lại mình xem, cũng không tự tin, chỉ để tâm vào những chuyện ngoài rìa. Trước đây, toàn bộ tinh thần và sức lực của em đều tập trung vào Taekwondo, chỉ coi trọng trận đấu Taekwondo, không bận tâm đối thủ là ai. Cho dù là Lý Ân Tú cũng chỉ khiến em càng thêm phấn khích trước khi vào trận!”
“Em không sợ Thích Bách Thảo!”
“Đúng, em không sợ Bách Thảo, em chỉ sợ thua Bách Thảo! Em sợ bị cô ấy đánh bại, sẽ khiến cô ấy được mọi người chú ý, sẽ khiến Sơ Nguyên càng thích cô ấy, đúng không?”, Thẩm Ninh sầm mặt nói, “Thi đấu là thi đấu, em đặt lên nó nhiều gánh nặng vô ích như vậy, sao có thể đánh thắng Bách Thảo?”
Không khí căn phòng im lặng như tờ.
Một lát sau, Đình Nghi sắc mặt trắng như tuyết, bối rối nhìn Thẩm Ninh nói: “Em hiểu rồi, cô chỉ muốn cảnh tỉnh em, dùng cô ta để khiêu khích em, buộc em phải chú tâm tập luyện, thi đấu thật tốt đúng không?”
Không đáp lời.
Thẩm Ninh lạnh lùng uống nước.
“Bất luận thành tích thi đấu lần này ở nước ngoài của cô ta thế nào, cô cũng không để cô ta tham gia Cup thế giới lần này, phải không?”, Đình Nghi mím môi.
“Cuộc thi Taekwondo quốc tế sắp tới ở Tokyo theo lời mời của Nhật bản”, Thẩm Ninh đăm chiêu nói, “Nhật Bản chắc chắn cử ra những tuyển thủ xuất sắc nhất để xuất chiến, Bách Thảo muốn đoạt được thứ hạng trong cuộc tranh tài này cũng không dễ”.
“Cho nên, cô chỉ muốn để cô ta ra nước ngoài, rút khỏi cuộc thi Hoa hậu Taekwondo thế giới, cách xa trung tâm chú ý của giới truyền thông?”, nghĩ vậy mặt Đình Nghi ửng hồng, vui vẻ trở lại.
“Tôi chưa đến nỗi như vậy”.
Liếc Đình Nghi một cái, Thẩm Ninh giễu cợt nói.
Hơi bối rối, Đình Nghi ho nhẹ một tiếng, giọng lễ phép, “Vâng, em sẽ tập trung luyện tập, chuẩn bị tốt cho giải vô địch, nhất định không làm cô thất vọng.”
“Được.”
Thẩm Ninh bắt tay vào công việc ngẩng đầu:
“Không còn việc gì nữa, em có thể đi.”
“Tuần sau là sinh nhật cha em”, mỉm cười, Đình Nghi nhẹ nhàng nói, “Em đã nói với cha, hy vọng có thể mời cô tham dự bữa tiệc gia đình”.
Thẩm Ninh dừng tay.
Không đợi cô phản ứng, Đình Nghi đã mỉm cười rời khỏi văn phòng, nhẹ nhàng khép cửa.
CHƯƠNG 11 ĐẾN CHƯƠNG 20 (4)
Chương 12
Vầng trăng khuyết treo bên ngoài cửa sổ.
“Vậy là cậu không thể tiếp tục tham gia cuộc thi Hoa hậu Taekwondo thế giới nữa, tiếc thật…”
Trong phòng Hiểu Huỳnh ngồi trên giường, hai chân thả xuống đất đung đưa, vừa ăn gà rán vừa nhìn Bách Thảo thu xếp hành lý chuẩn bị đi Nhật. Mặc dù cô rất vui vì Bách Thảo cuối cùng đã có thể ra nước ngoài thi đấu, nhưng vẫn cảm thấy tiên tiếc.
“Bây giờ cậu đang là nhân vật hot, báo đài, ti vi chỗ nào cũng đưa tin về cậu, đi đột