Insane
Thiếu Nữ Toàn Phong

Thiếu Nữ Toàn Phong

Tác giả: Miu mymy

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3213543

Bình chọn: 7.5.00/10/1354 lượt.

ột hơi dài, giọng kiên quyết. “Trở về Tùng Bách, em vẫn có thể tiếp tục luyện tập…”

“Cô nói linh tinh gì vậy!”

Nhược Bạch quay người, lạnh lùng nhìn cô.

“Đó là chuyện riêng của tôi không liên quan đến cô, đến huấn luyện viên Thẩm,tôi không muốn nghe những lời như vậy. Bất kể là ai, bất kể vì chuyện gì cô cũng không được rời bỏ Taekwondo!”

“…”

“Nghe rõ chưa!”, Nhược Bạch nghiêm giọng

“…Vâng!”

“Về đi, mai em còn phải tập, ngủ sớm đi!”, một lúc sau giọng anh mới ấm hơn,mắt dừng lại trên mặt Bách Thảo giây lát “ Nếu có thời gian, vài ngày nữa tôi lại đến thăm em”

Bách Thảo cúi đầu, im lặng

Nhược Bạch hơi chau mày, nhìn chiếc cặp tóc màu dâu tây đỏ chói lóng lánh trên tóc cô, quay người bước đi

Gió đêm nhè nhẹ

Lá bạch dương xào xạc dưới trăng

Hai cái bóng một trước, một sau

Nhược Bạch dừng lại, tiếng bước chân phía sau cũng dừng theo. Nhược Bạch đi tiếp, tiếng bước chân lại vang lên.

“Cô làm gì vậy?”

Nhược Bạch nói lạnh lùng không quay đầu lại

Người phía sau cũng im lặng

“không được đi theo tôi!”

Vẫn im lặng

Nhược Bạch cau mày, tiếp tục đi ven theo con đường nhỏ nhưng bước chân vẫn bướng bỉnh bám theo

***

Sáng hôm sau, Bách Thảo vừa bước vào phòng tập.Mọi người đã có thể đoán ra cô có một đem mất ngủ, môi khô, hai quầng thâm hiện rõ. Cô vẫn tập ở góc quen thuộc Mai Linh nhìn cô rồi lại quay sang nhìn Đình Nghi cũng nét nhợt nhạt, câm lặng như vậy.

“Tối qua cậu đi đâu?”

Đến trước mặt Bách Thảo, Hiểu Huỳnh hỏi giọng không được tự nhiên:

“Cả đêm không về. Nếu không phải là Sơ Nguyên sư huynh đến tìm cậu thì tớ cũng chắc biết gì tung tích của cậu.” Tối qua cô uống rượu say không biết trời đất. Chính mẹ gọi dậy nói là Sơ Nguyên đến tìm Bách Thảo nhưng không biết Bách Thảo đã đi đâu.

Phòng tập yên tĩnh hơn mọi ngày.

Cho dù giọng của Hiểu Huỳnh không to nhưng hai chữ “Sơ Nguyên” cũng có thể truyền đến tai mỗi người trong phòng tập. Lâm Phong nhăn mày, Mai Linh lo lắng quay nhìn Đình Nghi, thấy sắc mặt Đình Nghi không thay đổi, tay vẫn tiếp tục cầm gậy và xuống tấn.

CHƯƠNG 7 + 8 + 9 + 10 +11 HOÀN QUYỂN 3 (57)

“Tớ…”

Bách Thảo do dự một lúc.

Tối hôm qua, cuối cùng cô mới biết tại sao Nhược Bạch lại mất tích. Bố anh ấy phát bệnh, nhiễm virus. Lần này có vẻ nghiêm trọng hơn lần trước, mệt mỏi, sốt,nhức đầu suốt mấy ngày, nhiệt độ vẫn không giảm, gần như rơi vào hôn mê. Nhược Bạch lập tức trở về nhà, ngày đêm trực ở bệnh viện . Những loại thuốc kháng sinh điều trị lần trước tương đối hiệu quả thì đợt này hầu như không có tác dụng.

Bác sĩ địa phương cũng bó tay.

Theo đề nghị của bác sĩ, Nhược Bạch gọi xe cứu thương đi ngay trong đem chuyển bố lên bệnh viện. Sau khi chụp cộng hưởng từ, kiểm tra dịch não và được chuẩn đoán, ông cụ bị viêm màng não. Các bác sĩ đã sử dụng loại thuốc kháng sinh tốt nhất, nên tình trạng đã tương đối ổn định.

Nửa đem hôm trước.

Bách Thảo vào bệnh vện, muốn trực thay để Nhược Bạch có thể nghỉ ngơi chút ít.

Nhưng bệnh của ông cụ lại chuyển biến nguy kịch, sốt rất cao hầu như rơi vào hôn mê, khả năng truyền nhiễm cũng tăng lên, Các bác sĩ gấp rút áp dụng nhiều biện pháp, hơn năm giờ sáng tình hình mới ổn định trở lại.

“Lát nữa mình sẽ nói với cậu, được không?”

Thấy mọi người có thể nghe thấy câu chuyện của họ, Bách Thảo nói vẻ cầu khẩn.Cô biết tính Nhược Bạch, anh không muốn quá nhiều người biết đến chuyện riêng của mình.

“Được, nhưng…”, Hiểu Huỳnh bắt đầu đỏ mặt vẻ bất an, không dám nhìn Bách Thảo, “…Không phải tối qua, vì tờ…cho nên ậu mới giận ra khỏi nhà….”

Bách Thảo ngẩn người.

“Không phải!”

Cô lập tức lắc đầu.

“Vậy thì tốt”, Hiểu Huỳnh thở phào lại tiếp, “Sơ Nguyên sư huynh cũng đang tìm cậu, hình như có việc gì gấp, cậu gọi cho anh ấy đi”.

“…Tối qua mình đã gặp huynh ấy rồi”.

Chưa đầy một tiếng sau Nhược Bạch đến bệnh viên, Sơ Nguyên cũng đến ngay sau đó. Anh cũng thức cả đêm cùng với cô trong phòng bệnh của bố Nhược Bạch.

“..”

Hiểu Huỳnh há miệng rồi cười ngượng nghịu, “Ồ, ha ha, ra là vậy! Ha ha “, tay gãi đầu, cố cười tự nhiên,”Thế thì tốt, ha ha, vậy tớ yên tâm rồi…”

Nhìn theo cô, Bách Thảo mỉm cười.

Cánh cửa kính phòng tập mở ra, Thẩm Ninh bước và, buổi tập sáng bắt đầu.

Bách Thảo vẫn một mình với bài tập chân. Cả buổi tập mồ hôi đầm đìa cứ như vừa dưới nước lên.

Sau khi tổng kết buổi tập, Thẩm Ninh chuẩn bị tuyên bố tan lớp….

“Huấn luyên viên, em có chuyện muốn tuyên bố với mọi người”, lời của Đình Nghi từ đội hình nhẹ nhàng vang lên. Đến khi Thảm Ninh gật đầu đồng ý, cô mới cười nhẹ tênh, “Chủ nhật tuần tới, tôi và Sơ Nguyên sẽ tổ chức lễ đính hôn, rất hoan nghênh mọi người đến dự”.

CHƯƠNG 7 + 8 + 9 + 10 +11 HOÀN QUYỂN 3 (58)

***

“Chủ nhật tuần sau sẽ đính hôn ư?”

Đứng trước tủ đựng đồ, Mai Linh vẫn còn chưa tin. Tối qua vẫn còn sóng gió vậy mà hôm nay đã tuyên bố đính hôn. Cô nhìn Đình Nghi vẻ nghi hoặc nói:

“Có cần suy nghĩ thêm không. Sơ Nguyên tiền bối và…”

“Chính vì cô ấy, chúng tôi mới quyết định đính hôn trước dự kiến”, mở cánh cửa tù, Đình Nghi mỉm cưới, “Hôm qua tôi không đúng lắm. Cô ấy yêu Sơ Nguyên thì sẽ là