i gửi đến”, Sơ Nguyên nắm tay cô, an ủi, ” Đừng lo, nhất định sẽ có cách”.
Bách Thảo căng thẳng cắn môi, một lát sau lại hỏi vẻ bất an:
“Nhược Bạch sư huynh đâu? Huynh ấy có khỏe không?”
“À, Nhược Bạch rất bình tĩnh”, Sơ Nguyên nhìn cô, “Em cũng đừng lo lắng quá, em phải giúp Nhược Bạch có niềm tin hơn nữa đừng để Nhược Bạch phân tâm vì chuyện của em “.
“Vâng”, Bách Thảo gật đầu, “Em biết”.
Cho nên cô vẫn tham gia tập luyện như thường, cô biết đối với Nhược Bạch, việc tập luyện của cô là vô cùng quan trọng.
Hàng cây ven đường loang loáng lướt qua cửa sổ.
“Ăn đi!”, Sơ Nguyên lại giục, “Không có nguội mất.”
Bách Thảo cúi đầu mở hộp cơm, bên trong có tôm, thịt bò, rau và một bát canh trứng, món tráng miệng có táo và dâu tây. Cô ngây người, ngẩng đầu hỏi:
“Huynh ăn chưa?”
“Ăn rồi”
“Huynh ăn gì?”
“Đừng hỏi, mau ăn đi”, tay lái của anh càng thận trọng, anh lại nói,”Nhược Bạch cũng ăn rồi, cũng như xuất của em”.
“…”
Bách Thảo cũng bắt đầu ăn.
Cô ăn nhanh nên suýt nữa nghẹn, bật ho. Sơ Nguyên một tay lái xe, một tay khẽ vỗ lưng cho cô , đợi cô ăn xong, anh đưa cho chai nước, dịu dàng nói:
“Đừng vội, một lát nữa mới tới.”
Ăn cơm rồi bỏ đồ vào thùng rác, Bách Thảo ngây người nhìn con đường phía trước.Nắng như lửa đốt, ở trong xe củng có thể cảm nhận từng luồn gió nóng bên ngòa.Lòng ngổn ngang ngoái đầu nhìn Sơ Nguyên đang chăm chú lái xe, Bách Thảo đắn đo lựa chọn từ để nói.
“Sơ Nguyên sư huynh, vừa rồi huynh không nên như vậy.”
“Sao?”
Sơ nguyên nhìn cô.
“ANh đón em đi lại không giải thích gì với Đình Nghi, chị ấy sẽ hiểu lầm”, cô cúi đầu, hai bàn tay đan nhau,”…còn nữa, buổi tối hôm đó em không nên uống say, xin lỗi huynh”.
CHƯƠNG 7 + 8 + 9 + 10 +11 HOÀN QUYỂN 3 (61)
“Sao?” Sơ Nguyên lo lắng.
“…”
Bách Thảo yên lặng.
“Đình Nghi nói gì phải không?”, Sơ Nguyên ngẫm nghĩ, hơi cau mày,”Người cần nói xin lỗi phải là anh, anh không xử trí tốt vấn đề. Lúc đó anh tưởng là…xin lỗi, anh đã làm em khó xử”.
“…Đình Nghi nói”, Bách Thảo do dự, “Chị ấy là vợ chưa cưới của anh, tuần sau hai người sẽ đính hôn”.
Sơ Nguyên càng cau mày.
Hai tay nắm vô lăng vòng qua một chỗ ngoặc, anh hạ giọng nói: “Biết rồi,anh sẽ xử lý, em cứ yên tâm tập luyện và chăm sóc Nhược Bạch”.
Bách Thảo ngây người nhìn anh.
Cô không hiểu anh sẽ xử lí thế nào. Đình Nghi là vợ chưa cưới của anh, anh không phủ nhận. Đình Nghi thích anh như thế, chị ấy nhất định không chịu buông tay.
“Sơ Nguyên sư huynh…”
Cô ngây người chỉ nói được có thế, âm thanh hình như bị nghẹt lại trong cổ.
“Sao?”
Sơ Nguyên đang nghe.
“..”
Cô ngơ ngẩn không nói ra được, trong đầu hiện lên khuôn mặt đẫm nước mắt của Hiểu Huỳnh và khuôn mặt tái nhợt của Đình Nghi, cổ họng càng như tắc nghẹn.
“Ngủ mộ lát đi”, đưa tay ra vuốt nhẹ lên mái tóc cô, Sơ Nguyên mỉm cười nói, “Cả đêm qua đã không ngủ rối, hôm nay lại phải luyện tập, mệt lắm rồi phải không?”
Người cứng đờ.
Vô thức né tránh bàn tay Sơ Nguyên.
Sơ Nguyên hơi bất ngờ, băn khoăn nhìn cô, bàn tay từ từ rời khỏi đầu cô lại nắm vô lăng. Anh mắt anh u ám, giọng vẫn dịu dàng.
“Đừng nghĩ nhiều, ngủ một lát đi, đến bệnh viện anh sẽ gọi.”
***
Trong bệnh viện.
Tình hình của cha Nhược Bạch rất không khả quan. Loại thuốc kháng sinh vừa mới thay buổi sáng không hề có hiệu quả, đã sốt cao và bắt đầu có dấu hiệu dần mấy ý thức. Sau khi hội chuẩn, bác sĩ ra hiệu cho Nhược Bạch và người thân đến phòng làm việc.
“Những loại thuốc kháng sinh vừa qua hiệu quả không tốt lắm, tình trạng viêm nhiễm càng tăng và phát triển thành viêm màng não”, bác sĩ Bàng chữa chính nói, sắc mặt nghiêm trọng nhìn Nhược Bạch,
“Tình hình rất nguy hiểm”.
Mẹ Nhược Bạch kinh ngạc lảo đảo.
Bách Thảo vội đỡ bà.
“Theo bác sĩ thì nên làm thế nào?”, Nhược Bạch trấn tĩnh hỏi nhỏ.
“Chúng tôi sẽ tiếp tục thử loại thuốc khác”, bác sĩ Bàng do dự,”Để khống chế tình trạng viêm nhiễm tiến triển xấu đi quá nhanh, chúng tôi đề nghị đưa bệnh nhân đến phòng theo dõi đặc biệt để thuận lợi cho việc điều trị. Chỉ có điều, chi phí ở đó rất cao, lại thêm thuốc thang, chi phí mỗi ngày có thể lên tới hơn vạn đồng, thậm chí mấy vạn , gia đình có chịu nổi không?”.
CHƯƠNG 7 + 8 + 9 + 10 +11 HOÀN QUYỂN 3 (62)
Mẹ Nhược Bạch run run.
“Mỗi ngày đã tới cả vạn đồng ư?”
“Phải”, bác sĩ thở dài, “chúng tôi hiểu chi phí như vậy là khó chấp nhận đối với gia đình bình thường . Nhưng do tốc độ lan nhiễm quá nhanh, mà lại không tìm ra loại virus gây bệnh, chúng tôi nhất thiết phải thử nhiều hơn nữa. Trong phòng ICU ( ICU viết tắt là Intensive-Care Unit (Phòng chăm sóc đặc biệt): là một bộ phận chuyên trách đặc biệt của các bệnh viện,cung cấp những dịch vụ chăm sóc y tế đặc biệt.). có thể tranh thủ thời gian nhiều hơn cho bệnh nhân”.
“Vâng xin bác sỉ cứ thu xếp”, Nhược Bạch nói, “Phiền bác sĩ”.
“Nhược Bạch.”, mẹ anh bất lực nhìn con trai, “Nhưng, nhưng chúng ta không …”
“Con sẽ nghĩ cách”, Nhược Bạch dìu mẹ ngồi lên ghế, “mẹ ngồi nghỉ đi, Bách Thảo chăm sóc mẹ giúp tôi”.
“Nhược Bạch sư huynh!”.
Bách Thảo gọi với nhưng Nhược Bạch đã ra khỏi phòng.
Bõ mẹ N