Thiếu Nữ Toàn Phong

Thiếu Nữ Toàn Phong

Tác giả: Miu mymy

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3213594

Bình chọn: 10.00/10/1359 lượt.

đau khổ

“Nhưng mình không dám nói với huynh ấy. Vì mình biết huynh ấy sẽ không yêu mình,những cô gái mà huynh ấy thích phải xinh đẹp, dịu dàng, phóng khoáng, ưu tú như chị Đình Nghi. Làm sao huynh ấy có thể thích một đứa ngốc nghếch, cả ngày điên điên khùng khùng vừa lười vừa xấu như mình…”

Bách Thảo im lặng lắng nghe.

“Cho nên mình mới giận cậu, thật vô lý”, Hiểu Huỳnh từ từ nhắm mắt, cười thiểu não, “Sơ Nguyên sư huynh thích cậu thì mình phải cảm thấy vui mới đúng… huynh ấy có thể ở bên cậu… có thể ở bên cậu… mình nên vui…”

Hiểu Huỳnh lẩm bẩm giọng nhỏ dần, bộ dạng mệt mỏi khiến giọng nói líu ríu không rõ: “ Là lỗi của mình… Sao mình có thể cho rằng … Sơ Nguyên sư huynh nhất định sẽ yêu Đình Nghi…”

“ Nếu…

Nếu như mình dũng cảm…

Nếu như…”

Ánh trăng tinh khiết

Hiểu Huỳnh đã chìm vào giấc ngủ, trên mặt vẫn còn ngấn nước mắt, trở mình quay về một bên ngủ như một đứa trẻ. Bách Thảo ngồi ngây bên giường, kéo chăn đắp cho Hiểu Huỳnh, đầu óc trống rỗng, nghĩ lại tất cả mọi thứ khiến toàn thân như bị sức nặng nghìn cân từ từ đè xuống không thể thở được

Rất lâu, rất lâu sau

Dưới hàng bạch dương ngoài cửa sổ, một hình bóng lờ mờ dưới ánh trăng. Bách Thảo ngây người nhìn theo, bóng đó vẫn đứng nguyên, cô mở to mắt cố nhìn…

Đột nhiên Bách Thảo đứng vụt dậy.

Gần như lao ra cửa, chạy theo cái bóng đó…

“Bách Thảo, điện thoại của Sơ nguyên!”, giọng thím Phạm từ phía bên kia vọng sang “ … bảo là đã tìm thấy Nhược Bạch…”

Không!

Cô không cần nhận cú điện thoại đó!

Dưới ánh trăng, Bách Thảo chạy như bay đến hàng bạch dương! Cô nhìn thấy, cô đã nhìn thấy! Dưới hàng cây, bóng người đó vẫn đứng ở đấy. Gió gào rít bên tai,máu như dồn lên màng nhĩ, cô đuổi theo, muốn ôm chầm bóng người đó với tất cả sức mạnh có trong người!

Chương 11

Ánh trăng mờ ảo

Gió đêm mạnh dần, tiếng lá bạch dương lào xào.

Cô lao đến ôm chặt lấy người đó, cuối cùng đã tìm thấy anh! Hít mùi hơi thở quen thuộc khiến tim cô đập rất mạnh, xung quanh chỉ có tiếng côn trùng. Đây giống như một giấc mơ, khiến cô bất giác hoảng hốt…

“…”

Như có luồng điện chạy qua, cô lúng túng buông tay, ngẩn đầu lên ngây người nhìn anh

.

Đúng rồi!

Là Nhược Bạch sư huynh

Dưới bóng cây trong màn đêm, Nhược Bạch đứng thẳng người. Anh cúi đầu nhìn cô,cô ngước nhìn anh, khuôn mặt anh lờ mờ không rõ. Anh gầy đi nhiều, vẫn lạnh lùng như trước, giữa trán có thêm nếp nhăn dài cơ hồ như mấy ngày không ngủ.

CHƯƠNG 7 + 8 + 9 + 10 +11 HOÀN QUYỂN 3 (55)

Bất ngờ cô vội hỏi:

“Nhược Bạch sư huynh…”

“Tôi không sao”

Anh khẽ ngắt lời cô

Bách Thảo ngây người, trong lòng vốn có hàng ngàn hàng vạn điều muốn hỏi nhưng đột nhiên không biết nên nói gì. Đúng vậy, chỉ cần Nhược Bạch sư huynh không sao,chỉ cần huynh ấy trở về là tốt rồi. Nhớ lại lời thím Phạm vừa nói lúc trước, cô cũng cảm thấy dễ chịu hơn một chút, liền hỏi lại:

“Là do Sơ Nguyên sư huynh tìm thấy huynh, huynh mới quay lại, đúng không?”

Nhược Bạch cau mày hỏi lại:

“Sơ Nguyên tìm tôi? Có chuyện gì?”

“… Chẳng phải Sơ Nguyên sư huynh tìm thấy thì huynh mới quay về sao?”, cô ngẩn người

“Không phải”

Nói xong, Nhược Bạch nhìn cô lúc lâu rồi tiếp:

“Tôi đi đây”

Anh quay người đi nhưng không phải đi về hướng ký túc xá

“Nhược Bạch sư huynh!”

Dưới ánh trăng, Bách Thảo nôn nóng, chạy đến giữ chặt lấy cánh tay anh, hỏi dồn:

“Huynh đi đâu? Tại sao vừa mới về đã lại định đi? Có chuyện gì? Nói cho em biết được không!”

“Tôi trở về là vì…”

Nhược Bạch không quay người lại, nói khẽ:

“Tôi đã hứa với cô, không để cô tìm mãi không thấy và lo lắng cho tôi. Xin lỗi,mấy ngày nữa tôi sẽ quay về”

Bách Thảo vẫn nắm chặt lấy cánh tay anh rồi nhớ lại. Đó là lần trước,biết bao ngày cô không tìm thấy Nhược Bạch….



“Tại sao không nói cho em biết?”, cô hít một hơi thật dài, cắn chặt môi, giọng nghẹn lại

“Tất cả những việc huynh muốn em làm, em đều cố gắng hết sức dù khó khăn đến đau cũng nhất định phải làm được. Nhưng, huynh biết không? Không phải là vì huynh là sư huynh của em mà em phải nghe theo tất cả những mệnh lệnh đó…”

“nhưng, em rất buồn…”

Nước mắt muốn trào ra

“Lúc huynh cần giúp đỡ lại không nói với em. Nhược Bạch sư hunh, huynh cho rằng em không thể giúp được huynh hay là huynh cảm thấy có những chuyện không nên nói với người không liên quan?” dưới ánh trăng, dáng mảnh khảnh của Nhược bạch bước đến bậc thềm chợt dừng lại, tiếng nói như lẫn trong gió

“Nhớ rồi, lần sau có chuyện sẽ nói với cô!”

“…”

“Thế lần này là vì sao?”, Bách Thảo lo lắng

“là chuyện riêng” Nhược Bạch lặng lẽ nhìn ngón tay cô. Dưới ánh trăng, ngón tay cô trắng muốt mảnh dẻ nhưng giữ anh rất chặt, “ Cô cứ yên tâm tập luyện, đừng suy nghĩ nhiều”

CHƯƠNG 7 + 8 + 9 + 10 +11 HOÀN QUYỂN 3 (56)

“… Có phải là vì huấn luyện viên Thẩm…”cắn chặt môi, “ Em nghe nói huynh to tiếng với huấn luyện viên vì chuyện của em, có đúng là huynh và huấn luyện viênThẩm đã cãi nhau không?”

“…”

“Huấn luyện viên Thẩm muốn huynh rời khỏi trung tâm, phải không?”

“Không phải”

“Nếu huấn luyện viên muốn huynh đi, vậy thì em cũng không ở lại nữa”, Bách Thảo hít m


The Soda Pop