Kim Phấn!
Hầu Ngọc Côn “a” lên một tiếng gật đầu cười nói:
– Không sai, ta làm sao lại quên mất nơi này nhỉ? Chốn đô hội phồn hoa, nơi ăn
chơi của bao tay vương tôn công tử, ta làm sao lại quên khuấy nó….
Rồi nhì Lý Tồn Hiếu hỏi:
– Lý huynh đến Kim Lăng bao giờ chưa?
Lý Tồn Hiếu lắc đầu thờ ơ đáp:
– Chưa.
Hầu Ngọc Côn nhe răng cười nói:
– Một người tài hoa như Lý huynh mà chưa đến Kim Lăng thì thật đáng tiếc đáng
tiếc vô cùng…
Lý Tồn Hiếu lãnh đạm nói:
– Theo tại hạ nghĩ, thì chốn Lục Triều Kim Phấn chỉ hợp với những người như các
hạ!
– Khéo nói, khéo nói!
Hầu Ngọc Côn lắc lư đầu, cười phá lên nói:
– Duy đại anh hùng mới có bản sắc, duy danh sĩ mới phong lưu, tiểu đệ không
dám tự cho mình là danh sĩ, càng không dám nói mình phong lưu, thế nhưng trước nay
vẫn ngưỡng mộ hai nhân vật Hàn Hy Tải và Đổ Mục Chi, chỉ ước ao có dịp đến đó để
ngắm lại di tích xưa của một mối giao tình thi vị ấy!
Miêu Phương Hương tán vào một câu:
– Theo tôi thấy thì công tử phong lưu tao nhã kém gì họ đâu, bất quá là chưa tìm
được bạn tri kỷ đấy thôi!
Hầu Ngọc Côn cười tít mắt nói:
– Miêu cô nương cũng khéo ăn nói thật, khiến cho ta lâng lâng như đang trong
cơn say hơi men, có duyên mới tìm được tri kỷ hẳn chứ dễ gì, đúng vậy chứ, Lý huynh?
Rồi cười lên ha hả.
Đột nhiên nghe Miêu Phương Hương kêu lên:
– Công tử, xin nhìn lui xem!
Hầu Ngọc Côn nụ cười biến mất, vội quay đầu nhìn lui sau, lúc này Miêu Phương
Hương một tay vén góc tấm bạt lên, ngoài xa bốn năm mươi trượng một bóng trắng phi
nhanh như cánh nhạn đêm theo sau xe.
Hầu Ngọc Côn nói:
– Lý huynh xin hãy xem…
Lý Tồn Hiếu gật đầu nói:
– Tại hạ đã nhìn thấy.
– Là cô ta…?
– Không sai, đúng là cô ta.
Hầu Ngọc Côn cười nhạt nói:
– Không ngờ cô ta định chơi trò ú tim…
Miêu Phương Hương chen vào nói:
– Tôi vừa vén bạt lên đã nhìn tấy, chỉ sợ cô ta xuất hiện đã lâu!
Hầu Ngọc Côn đôi mày nhíu chặt, bỗng hô lớn:
– Ngừng xe!
Phía trước Sầm Đông Dương ứng thanh đáp lớn một tiếng, cỗ xe ngựa còn chạy
thêm chừng mươi trượng nữa mới ngừng lại hẳn.
Miêu Phương Hương nhìn Hầu Ngọc Côn ngạc nhiên hỏi:
– Công tử lênh ngừng xe làm gì?
Hầu Ngọc Côn cười nhạt đáp:
– Cô cứ chờ xem!
Lúc này liền thấy bóng trắng kia cũng ngừng chân lại, Hầu Ngọc Côn “hừ” một
tiếng nói:
– Cô ta cũng ngừng lại, để xem làm gì!
Vừa nói dứt, bỗng thấy bóng trắng kia từ từ đi tới…
oOo
Hoa Nào Như Xưa
Miêu Phương Hương vội nói:
– Công tử, cô ta đi đến!
Hầu Ngọc Côn nói:
– Ta sở dĩ cho ngừng xe, chính là đợi cô ta đến!
Bóng người áo trắng kia tuy nói là đi chậm rãi, nhưng thực ra tốc độ so với người
thường nhanh gấp bội, khoảng cách bốn năm mươi trượng chỉ trong nháy mắt đã đến
gần ngoài mười trượng.
Hầu Ngọc Côn hất mạnh tay một cái khiến cả tấm bạt phía sau xe vén hẳn lên,
cất tiếng nói lớn:
– Lãnh cô nương đấy sao?
Bóng người áo trắng chậm lại nói:
– Là ta, Hầu Ngọc Côn, người làm gì?
Hầu Ngọc Côn cười nhạt nói:
– Tôi đoán là cô nương, quả nhiên chính là cô nương…
Nói chuyện vài câu thì Lãnh Ngưng Hương đã đến sau xe, Hầu Ngọc Côn nhảy
xuống khỏi xe ôm quyền thi lễ nói:
– Cô nương đi đêm đến tận đây, hẳn cùng đường, có muốn chúng tôi đưa một
quãng không?
Lãnh Ngưng Hương chẳng đáp lời hắn, ánh mắt nhìn nhanh vào trong xe hỏi lại:
– Ngươi đi đến đâu?
Hầu Ngọc Côn đáp:
-Tôi có chuyện đi Giang Nam.
Lãnh Ngưng Hương hỏi:
-Nó là ai?
Hầu Ngọc Côn hàm hồ nói một câu:
– Chẳng phải vừa rồi cô nương đã gặp, Lý Tồn Hiếu…
Lãnh Ngưng Hương ngưng mắt nhìn thẳng vào Miêu Phương Hương nói:
– Ta muốn hỏi là vị cô nương kia?
Hầu Ngọc Côn “a” lên một tiếng nói:
– Thì ra người cô nương muốn hỏi là cô ta, Miêu Phương Hương một trong Bạch
Cốt Tam Sát.
Lãnh Ngưng Hương mày liễu chau lại nói:
– Bạch Cốt Tam Sát!
Hầu Ngọc Côn cười nói:
– Bạch Cốt Tam Sát thật vinh hạnh, đến cô nương cũng biết tới!
Miêu Phương Hương trong xe hơi nghiêng mình thi lễ nói:
– Miêu Phương Hương bái kiến Lãnh cô nương.
Lãnh Ngưng Hương chẳng để ý đến cô ta, nhìn Hầu Ngọc Côn lại hỏi:
– Còn người đánh xe kia?
Hầu Ngọc Côn đáp:
– Lão nhị trong Bạch Cốt Tam Sát, Sầm Đông Dương.
Lãnh Ngưng Hương ánh mắt hồ nghi hỏi:
– Bọn họ là bằng hữu của ngươi?
Hầu Ngọc Côn gật đầu đáp:
– Có thể nói như vậy.
Lãnh Ngưng Hương chau mày nói:
– Có thể nói như vậy? Nghĩa là sao?
– Họ hai người xem tại hạ như chủ nhân, nhưng tại hạ chỉ xem họ như bằng hữu.
Lãnh Ngưng Hương cười nhạt nói:
– Vậy có loại biết, thật chẳng tệ!
Miêu Phương Hương tuy trong lòng không vui vì câu nói mỉa mai này, nhưng
chẳng dám lên tiếng, đến một chút biểu hiện trên mặt cũng không.
Hầu Ngọc Côn thì làm như không nghe thấy, cười “hi hi” nói:
– Cô nương có muốn tôi đưa một quãng không?
Lãnh Ngưng Hương lạnh nhạt nói:
– Không cần, đa tạ hảo ý!
Rồi quay người phóng chân vọt đi, lần này thì chẳng đi theo đường lớn.
Hầu Ngọc Côn cười ha hả nói lớn:
– Cô nương đi mạnh khỏe, thứ cho tôi không tiễn chân được!
Chẳng nghe Lãnh Ngưng Hương đáp thêm tiếng nào, chỉ trong chớp mắt bóng
trắng đã vọt xa cả trăm trượn
