ất cả… tình cảm của nó dành cho Chinen thật ra chỉ là tình pạn và nó đã khó xử thế nào… nó cần j’i nhỉ ? Một lời khuyên à ? Nếu thế thì nó đã tìm đúng ng’ roy’ thì phải ?!…
– Em có iu Yamada hok ?
– Sao ạ ? – nó mở to mắt, trong 1 ngày mà có đến hai ng’ hỏi nó câu nài và cũng hai lần nó trả lời y hệt – cùng 1 câu hỏi, cùng 1 câu trả lời !
– Hãy cứ nói thật… – Touya khẽ mỉm cười
– Em…
Nó chẳng bik phải trả lời thế nào nữa… khó wa’…
Nhìn nó ngại ngùng, suy nghĩ mãi mà hok tìm ra câu trả lời (hay là đã có mà chẳng thề nào nói ra ?!), sensei lên tiếng giải vây cho nó
– À, nếu em hok trả lời đc thì thôi vậy. Thầy chỉ mún khuyên em một câu thôi : Hãy thẳng thắng với tình cảm của chính mình.
Touya nói, mỉm cười roy’ bước đi…
Một kon ng’ kì lạ ?
Một ng’ từng trải ?
Một ng’ thấu hĩu tình cảm của nó ?
Một ng’ mà nó tin tưởng ngay lần thứ 2 trò chuyện ?
Hay là tất cả những điều trên ?
Khó hĩu wa’…
Nó ngước nhìn lên bầu trời, trong sáng, hok 1 gợn mây…
Mưa đã gội sạch những u ám trên bầu trời và nước mắt của nó cũng khiến bầu trời trong tim hok còn ảm đạm nữa….
Vẫn tin vào tình iu…
Vẫn tin vào câu chuyện cổ tích….
Vẫn tin vào câu nói “Someday My Prince Will Come”…
Vẫn tin…
Vẫn tin và vẫn hy vọng…
Vẫn chờ đợi…
Ngốc nghếch wa’… phải hok ?!…
Chap 34 :
~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~
Amy thở dài nhìn lên bầu trời wa cái cửa sổ phòng học. Hum nai là một ngày hok yên bình… Trời mún mưa nhưng hok mưa cũng như nó, mún khóc nhưng lại chẳng khóc đc, cũng chẳng hĩu vì sao lại thế….
Giọng cô chủ nhiệm hắc ám vang lên đều đều như ru ngủ, mọi ng’ trong lớp thì cứ ngồi gật gù như đang chú tâm lắm vào bài giảng nhưng nó dám chắc chỉ 10% trong số đó thực sự nghe cô chủ nhiệm hắc ám nói j’i thôi (trong đó hok có nó ).
Một cơn gió nhẹ nhàng thổi làm những chiếc lá đỏ cúi cùng của mùa thu bay nhẹ nhàng trong gió… lìa cành. Cảnh vật lãng mạn đến nổi khiến nó chợt mỉm cười mà chẳng hĩu vì sao….
– Nài, cô bị ji’ thế ? Nãi h’ mặt bùn xo roy’ tự nhiên lại cười vu vơ như kon điên ấy ?!
Nó way sang liếc hắn, chợt ước ji’ ánh mắt của nó như kon dao sắc lạnh, chỉ cần 1 cái liếc nhìn là đủ để chẻ hắn làm đôi () Nhưng hok, đó chỉ là ước mơ thôi…
– Ple’, mặc kệ tôi. Kon trai ji’ đâu mà… nhìu chiện >:P
– Cô nói ai nhìu chiện ?! Xời, dù sao tôi cũng đỡ hơn cô. Haizzz, chẳng hĩu sao mọi ng’ lại chọn cô đóng vai chính trong vở kịch nữa ?! – hắn nói, giả vờ thở dải và lắc đầu ngán ngẩm
– Anh nói ji’ cơ ?! Anh làm như anh giỏi lúm dzậy, anh chỉ đc cái bề ngoài thôi, tính tình thì dzô dziên nhìu chiện. Chẳng hĩu cái học viện nài sao nữa, làm như hik ng’ tài giỏi để làm Hội trưởng hội học sinh roy’ ấy ?!
– Cô… cô dám X(
Nó ngừng lại 1 chút để….thở (chém gió nhanh wa’ mà =.=”) Mà sao kì lạ thế nhỉ ? Sao không khí trong lớp im ắng wa’, im ắng đến lạ thường ?! Tiếng ru ngủ đều đều của cô chủ nhiệm hắc ám đâu roy’ ?!
Nó nhìn sang xung wanh. Vâng, câu trả lời là đây : nó và hắn cãi nhau nãi h’ với 1 âm lượng hok hề nhỏ 1 chút nào và tất nhiên là gây sự chú ý từ mọi ng’ – bao gồm cả cô chủ nhiệm hắc ám :-ss
Cô chủ nhiệm hắc ám (gọi tắt là Hắc ám nhaz) chỉnh chỉnh cặp kính cận của mình, nhìn trừng trừng vào nó (sao hok nhìn hắn )
Nó mỉm cười nhẹ nhàng và… giả nai
– Dzạ em và bạn ấy (Yamada az’) đang tranh luận về bài giảng vô cùng lí thú của cô. Em do wa’ nhiệt tình nên đã gây mất trật tự trong lớp. Em xin lỗi cô ạ !!!
Nó nói kèm theo đôi mắt trong sáng + ngây thơ đến mức khiến cho Hắc ám – ng’ nổi tiếng về độ ác độc + xấu xa của mình tin sái cổ :-s
– Đc roy’, em ngồi xuống đi ! Tập trung vào bài giảng nghe chưa !!!
– Dzạ vâng ạ ! – nó đáp, mỉm cười đắc thắng
Nó liếc nhìn sang hắn, đôi mắt nheo nheo, môi mím mím – rõ ràng là đang nín cười.
– Cười ji’ thế hả ?! Tôi vừa cứu chúng ta đó thôi, hok bik cảm ơn còn nói nữa hả ?! X(
– Thì tôi có nói j’i đâu (hahaha…). Tôi chỉ mún khen cô diễn giỏi wa’ thôi mà (haha…)
– Anh im đi. Cười nữa là chik dzới tôi X(
– Hahaha… – típ tục cười =.=
– Hok im à, mún chik hok hả ?! – nó nói, giơ nắm đấm lên đe dọa.
– Roy’ roy’, sợ cô lắm. Tôi hok cười nữa
– Bik thế là tốt
– Vẫn ngốc như xưa – hắn thì thầm, chỉ đủ cho mình hắn nghe thấy.
– Anh nói ji’ đấy hả ?!
– Có ji’ đâu :-”
Nó nghe hắn nói thế hok ý kiến j’i thêm nữa mà lại típ tục nhìn ra ngoài cửa sổ ngắm cảnh. Đc 1 chút nó cảm thấy mệt mỏi và nằm dài ra bàn ngủ (hứa với cô Hắc ám điều j’i wen mất roy’ :P)
Cứ thế, cứ thế những tiết học dài lê thê chậm rãi trôi wa…..
Giờ nghĩ trưa.
– Amy !!!
– Miki !!!
Hai đứa nó vừa nhìn thấy nhau đã la lên mừng rỡ, chạy đến ôm chầm lấy (như 2 kon điên)
– Hehe, tụi mình làm ji’ thế nài ?!
– Cũng chẳng bik nữa
– Mà Hiro đâu roy’ Miki ?! Sao hok thấy đi chung dzậy ta ?!
– Anh ấy à… đi giải quyết 1 số chiện roy’ ?!
Nó mở mắt ngạc nhiên
– chiện ji’ ?!
– Để mình kể cho nghe.
– Okie nhưng kiếm chỗ nào ngồi ăn đã, đói bụng wa’ roy’ nà – nó nói, giả vờ xoa xoa bụng, tỏ vẻ tội nghịp.
– Uhm, đi thôi !!! – Miki nói roy’ nắm tay nó kéo đi. chợt mỉm cười kì lạ, vì sao nhỉ ? Vì gió à…
Một bô