hật thế thì… tại sao mình lại bối rối, tại sao tim mình lại đập nhanh khi gặp hắn, khi nhìn thấy nụ cười của hắn, tại sao lại đỏ mặt khi nhớ đến nụ hôn đó, thậm chí lại cảm thấy vui vui khi cãi nhau với hắn nữa ?! Mình điên mất thôi >”<
Nó vừa đi vừa lắc đầu nguầy nguậy để phủ nhận cái ý nghĩ đó.
Tất cả những ji' nó cần bây giờ là sự nghĩ ngơi, chạy về nhà thật nhanh, thả mình lên cái giường êm ái, ôm kon gấu bông to đùng và ngủ như vậy đến tận sáng hôm sau.
Nhưng... ông Trời thix trêu đùa kon ng', phải hok nhỉ ?!
- Cô đang định làm ji' Amy phải hok ? – nó ngừng lại trước cửa phòng thay đồ, một giọng nói wen thuộc vang lên. Là Chinen ?!
Amy rón rén nhìn qua khe cửa, tim nó bỗng nhiên đập mạnh, hai mắt mở to hết sức ngạc nhiên. "Chinen và …Hana ?!"
- Chà, sao anh lại nghĩ vậy ? – Hana mỉm cười, nụ cười nửa miệng. Cô ta đứng dựa vào tường, mắt không nhìn thằng vào ng' đối diện mà lại lơ đãng nhìn ra ngoài cửa sổ với vẻ tĩnh lặng và yên bình.
Chỉ riêng nụ cười đó thì không yên bình chút nào....
Khác nhìu, khác lắm, không giống nụ cười hiền lành ngây thơ của một Hana thường ngày nữa, không giống, không giống 1 chút nào ….
- Cô lừa đc ai chứ riêng tôi thì hok hề bị lừa bởi nụ cười ngây thơ của cô đâu. Cô đang làm ji', tôi bik hết cả. Cô lại đang đùa với tình yêu chứ ji' ?! Một lần là đủ roy' đấy.
Cô đã làm tổn thương Miki và Hiro – bạn của tôi, nếu cô dám làm tổn thương Amy nữa thì … đừng trách tôi ác !!!
Tôi thành thật khuyên cô : Hãy dừng ngay trò đùa của mình trước khi quá muộn. Và … hãy nhớ điều nài, nếu cô làm tổn thương Amy thì tôi chắc chắn sẽ hok tha cho cô đâu.
Tim nó đập thình thịch vì những điều vừa nghe đc – một ng' kon trai đang bảo vệ nó – 1 ng' bạn thân – 1 ng' mà dù nó đã rất cô gắng để yêu nhưng sao lại hok đc …
Cảm giác này thật khó tả, 1 chút hồi hộp, 1 chút bất ngờ, 1 chút tội lỗi ….
Hana vẫn hok nhìn thẳng vào ng' kon trai đối diện, đôi mắt to tròn màu đen đáng iu nhưng vô hồn vẫn nhìn ra ngoài cửa sổ.
Cảnh vật bên ngoài cửa sổ đẹp lắm hay sao ?! Đẹp đến nỗi khiến nó chẳng thèm liếc nhìn ng' kon trai mình đã từng yêu (???)dù chỉ 1 lần ?!
Tĩnh lặng và yên bình ?! Không đâu, không phải đâu ….
Chinen nhìn Hana, khẽ thở dài 1 cách mệt mỏi roy' bước đi, cho hai tay vào túi quần, vẻ bất cần …
- Tôi … tôi không sợ anh đâu !!! - Hana cất tiếng nói, lần đầu tiên từ nãy đến giờ nó mới nhìn vào ng' kon trai ấy …
Hắn dừng lại 1 chút, cười khẩy, gương mặt lạnh lung đến kì lạ, chỉ riêng đôi mắt màu xanh yên bình là vẫn giữ nguyên vẽ thường ngày của chủ nhân.....
- Uh thì không …
Amy vội nấp vào 1 bức tường gần đó, đơi đến khi ng' kon trai ấy đi roy', nó mới ra khỏi chỗ ẩn nấp, thở phào nhẹ nhõm.
Chẳng hĩu sao nó lại tò mò bước đến chỗ ban nãy, khẽ nhìn wa khe cửa … Vì sao vậy nhỉ ?! Vì điều ji' đó trong đôi mắt màu đen to tròn kia khiến nó nghĩ Hana hok phải là ng' xấu …?!
Và … nó nhìn thấy … một giọt nước mắt đang lăn dài trên má cô gái ấy, gương mặt ấy bùn quá, bùn đến nao lòng, khiến cho nó, dù bik Hana mún hại nó, dù bik Hana đang đùa với tình cảm của Miki và Hiro – bạn thân của nó, …. Dù bik thế nhưng chẳng hĩu sao nó lại cảm thấy thương cho Hana ….
- Anh … đã yêu cô ấy roy' sao ?! ….
Tim nó bỗng đập mạnh, hết sức bất ngờ ….
"Cái quái ji' đây ?! Nói vậy … chẳng lẽ Hana yêu Chinen ???"
Amy thả mình trên giường, nhắm nghiền mắt lại, đầu óc rối bời. Những chuyện nó bik đc ngày hôm nay khiến nó càm thấy mệt mỏi thức sự, hang ngàn câu hỏi khiến đầu nó như muốn vỡ ra thành từng mảnh …. Mệt mỏi lắm đấy, bùn ngủ lắm đấy, cần nghĩ ngơi lắm đấy … nhưng lại chẳng thể nào thôi suy nghĩ về những chuyện nó gặp hôm nay ….
Giấc ngủ đến thật khó khăn …nhưng vẫn mang 1 cái ji' đó ngọt ngào, hok, hok ngọt ngào đâu ….. một giấc mơ … hay là kí ức …..
- Mẹ oy, nói chú tài xế chạy nhanh lên ih !!! Kon mún đi tiễn anh Hoàng tử ! – một cô bé khoảng chừng 12 tuỗi, 1 cô tiểu thư xinh xắn đang nũng nịu với mẹ mình
- Uhm, đc roy' ! – Ng' phụ nữ mỉm cười hiền lành và dịu dàng, khẽ gật đầu đồng ý !
- Chú chạy xe nhanh lên !
- Vâng, thưa phu nhân.
Chiếc xe tăng tốc trên con đường dài, cô bé con nhìn ra ngoài cửa xe, đôi mắt màu hổ phách to tròn sáng lấp lánh, đôi môi khẽ mỉm cười kì lạ …
…………………………………………………………………
- Hok, em hok mún anh đi đâu
- Ngoan nào, pé mèo đừng khóc, anh đi roy' anh sẽ về mà. – kâu nhox đưa tay ra xoa đầu cô nhox, miệng mỉm cười …
- Nhưng lâu lắm anh mới về, em hok muốn anh rời xa em. – kô nhox ngước mặt lên, dung đôi mắt long lanh nhìn kâu nhox. Tay nắm lấy áo kậu như sợ khi mình buông tay ra thì kậu nhox sẽ đi mất …
- Ngốc ạ ! – kậu nhox kí nhẹ lên đầu kô nhox – Chắc chắn anh sẽ về mà, ai lại dám để pé mèo ngốc một mình chứ, hok có anh, em sẽ khóc ngập nước Nhật nài lun wa’ …
- Ple', dzậy anh hứa đi, anh hứa mỗi năm đều phải dzề thăm em 10 lần trở lên, mỗi lần về phải ở ít nhất chừng … 1 tháng :P
- Sax, dzị thì thà anh hok đi, ở Nhật lun cho roy' =.=
- Uh, anh ở lại Nhật lun ih, đừng đi.
- Pé mèo ngốc, nói tới nói lui cúi cùng cũng bắt anh ở lại Nhật =.=" thôi đc roy