The Soda Pop
Quỷ hoàng phi

Quỷ hoàng phi

Tác giả: Sương Hoa

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3212945

Bình chọn: 10.00/10/1294 lượt.

âm Lang cũng chưa từng có ý định giấu giếm điều gì, chỉ trừ sự thật rằng nàng vốn là Tạ Hoằng Thanh. Lâm Lang giả vờ rằng chuyện kiếp trước là do biểu tỷ báo mộng, nàng chỉ dùng thân phận của Diệp Lâm Lang mà kể tất cả mọi chuyện cho Nạp Lan Sơ Thần nghe.

Quả nhiên, Nạp Lan Sơ Thần nghe xong mà không hề tỏ ra kinh ngạc chút nào, chỉ có ánh mắt là trở nên nặng nề: “Nói như vậy, cái chết của Tề vương phi Tạ Hoằng Thanh có liên quan tới Hoàng thượng?”

Lâm Lang thấy ánh mắt Nạp Lan Sơ Thần thực nghiêm trọng thì khẽ mỉm cười: “Ta cũng chỉ thấy việc đó qua những giấc mơ, không có chứng cớ xác thực. Có lẽ cảnh tượng hôm nay khiến Hoàng thượng sợ hãi chỉ là trùng hợp mà thôi!”

Sắc mặt Nạp Lan Sơ Thần thâm trầm nhìn Lâm Lang một hồi lâu, sau mới quay đầu đi nói: “Trên đời sao có thể có nhiều sự trùng hợp như vậy? Ngươi khỏi bệnh là trùng hợp, nằm mơ là trùng hợp, hôm nay chỉ vì một câu muốn kế tục huyết mạch nhất tộc Tạ gia của ngươi mà Hoàng thượng liền đi theo ngươi tới Đông Uyển cũng là trùng hợp, còn cả chuyện xảy ra ở Đông Uyển nữa? Tại sao khi ngươi tái hiện lại cảnh tượng Tạ Hoằng Thanh gặp nạn mà Hoàng thượng lại thất kinh, sợ hãi hốt hoảng? Tại sao hắn không kinh ngạc khi Tạ Hoằng Thanh tìm người giết hắn, mà còn không muốn cho Tạ Hoằng Thanh hồn bay phách tán?”

Nói đến đây, Nạp Lan Sơ Thần bỗng nở một nụ cười, nhìn Lâm Lang giống như mẫu thân đang nhìn đứa con nghịch ngợm của mình, giọng điệu cô đơn tịch mịch: “Thật ra trong lòng ngươi đã sớm có đáp án rồi, nếu đã kể cho ta nghe thì cần gì phải gạt ta như vậy? Những người như chúng ta, kỳ thực rất cô đơn. Khi vừa mới gặp ngươi, ta liếc mắt qua đã phát hiện ra ngươi cũng giống như ta. Khi người bình thường không thấy được thì có thể nhẹ nhàng vê ngón tay, âm thầm mà thay đổi vài thứ, thậm chí có thể giết người trong vô hình. Nhưng chúng ta lại bị quy định kìm hãm, không thể lạm sát kẻ vô tội, thậm chí ngay cả người đã sắp chết. Hắn có đáng ghét, có đáng chết, nhưng ngươi lại không thể giết hắn —— vậy nên đối mặt với kẻ thù, ngươi chỉ có thể dùng phương pháp vu hồi quanh co này, để khiến cho hắn khổ sở, đau lòng. Ở ngay trước khi tuyệt mệnh mà cảm nhận được tuyệt vọng đến thấu xương!”

“Chúng ta ở tại nhân gian, nhưng không ngăn được cô độc tịch mịch trong lòng. Chúng ta bị phép tắc của thế giới này hạn chế, mà cũng không thể dung nhập vào hẳn trong đó. Chúng ta không học được cách sinh tồn ở nơi này thì vĩnh viễn sẽ bị cô lập —— nhưng, ngươi đã từng nghĩ tới điều này hay chưa? Nơi này không phải là quê hương thực sự của chúng ta.”

Lâm Lang nhìn ánh mắt có ý cười ấm áp ẩn giấu cô tịch phía sau của Nạp Lan Sơ Thần, thì nàng biết, nữ tử trước mắt biết tất cả mọi chuyện của mình, cả kiếp trước lẫn kiếp này. Nàng bỗng nhiên cũng cảm thấy có chút nặng nề, lên tiếng hỏi: “Làm sao ngươi biết?”

Nạp Lan Sơ Thần nói rất đúng, nàng không học được cách sinh tồn của thế giới này. . . . . .

Nàng nhìn Nạp Lan Sơ Thần khẽ cúi đầu, nhẹ giọng: “Không phải là ta biết, mà là phụ thân của ta. Người của gia tộc Nạp Lan chúng ta từ nhỏ đã có pháp lực, cho nên mới có thể đời đời đảm nhiệm vị trí Quốc sư của Đại Dận. Chúng ta gọi loại pháp lực này vì linh lực, nghe nói, Nạp Lan gia bị trục xuất ra khỏi Thần tộc, vốn dĩ là tiên quan của Huyền Vũ cung trên Thiên Đình. Nạp Lan gia tộc bị đày xuống nhân gian là để tìm chủ nhân của mình, chỉ có tìm được vị chủ nhân đó, Nạp Lan gia tộc mới có thể trở lại Thiên cung. Nếu không thì chỉ có thể vĩnh viễn ở lại trong Luân Hồi.”

Ánh mắt Lâm Lang chợt lóe: “Ngươi có tin không?”

Huyền Vũ cung? Tiên quan? Nạp Lan. . . . . . Trong một thoáng ngắn ngủi, Lâm Lang cảm thấy những cái tên này rất quen thuộc, nhưng rồi lại chợt thấy buồn cười. Nếu nàng đoán không sai thì Huyền Vũ cung là cung điện của Phục Ma Đại Đế Huyền Vũ, vậy thì chủ nhân của Nạp Lan gia tộc không phải là Huyền Vũ đại đế hay sao? Nhưng Huyền Vũ đại đế lại là Ngọc Kinh tôn thần tiếng tăm lừng lẫy, sao có thể ở trong nhân gian? Còn cần phải tìm kiếm nữa?

Lâm Lang trầm tư suy nghĩ, cứ có cảm giác thật ra tất cả mọi chuyện đều có liên quan đến nhau, chỉ có điều hiện giờ nàng chưa nhìn thấy rõ ràng mà thôi!

“Ta tin!” Nạp Lan Sơ Thần trịnh trọng gật đầu, tĩnh mịch trong ánh mắt hiện ra một chút vui sướng, nàng nhìn Lâm Lang nói: “Bởi vì ta tìm thấy ngài!”

Lâm Lang kinh ngạc hỏi “Tìm thấy rồi?”

“Đúng vậy! Thật ra phụ thân ta đã sớm xác định được vị trí của chủ nhân, nhưng thời cơ vẫn chưa tới, chủ nhân vẫn chưa ngụ vào linh thể của ngài. Sau khi phụ thân qua đời, ta luôn cẩn thận quan sát thật kỹ, rốt cuộc vào đêm trước ngày Tề vương lên ngôi, sao Chủ Phượng bỗng nhiên ảm đạm rồi rơi xuống, vài ngày sau, sao Phó Phượng trên bầu trời Kinh thành phát sáng rực rỡ ——”

Nạp Lan Sơ Thần nhìn Lâm Lang, tròng mắt hơi phiếm hồng: “Ngày sao Chủ Phượng rơi xuống chính là ngày Tề vương phi Tạ Hoằng Thanh rơi xuống khỏi Lạc Hoa lâu. Mà thời điểm sao Phó Phượng sáng lên chính là lúc Diệp Lâm Lang tỉnh lại!”

“Trước đó, phụ thân đã đoán ra thân thể của Diệp Lâm Lang chính là linh thể của chủ